Vương Trung Thu buông xuôi: "Thôi kệ đi. Đại yêu biển sâu chặn cứng đường về của hai ta, thay vì đợi th/uốc hết tác dụng mà ch*t đuối ở đây... chi bằng đ/á/nh cược một phen!" Thiếu niên chắp tay nhắm mắt. Một lúc sau, một dòng nước dịu nhẹ dâng lên xung quanh cậu ta, tựa như một làn gió mát thổi qua đáy biển. Cậu ta nhắm nghiền mắt, như một vị cao tăng nhập định. Lại một lát nữa, cậu ta r/un r/ẩy không kiểm soát, rồi đột ngột mở bừng mắt, thở hổ/n h/ển: "Xong rồi! Xong cả rồi!" Cậu ta bi thương nói: "Các cô gái chài lưới chỉ sai hướng cho hai ta rồi, thần miếu Chiến Thần không hề ở gần đây mà nằm xa tít tắp."
Á??? Đúng là tin x/ấu. Chưa kịp để tôi nói gì, vèo một cái, một dòng nước khác lại ùa tới... Vương Trung Thu biến thành một rặng san hô to đùng đoàng!!!
Bình luận:
【Đúng là họa vô đơn chí, hai kẻ xui xẻo này!】
【Xong, Vương Trung Thu game over rồi, người tiếp theo là tiểu bạch hoa.】
【Hu hu hu, tất cả là tại năm gã ngốc Thiên Ki/ếm Tông!】
【Nếu không phải tại họ, Nữ Thần Tình Yêu đã không mất phép thuật, đã không ch*t ở đây!】
"Vương Trung Thu! Vương Trung Thu!" Làm sao đây? Chỉ còn lại một mình tôi! Trong vùng biển sâu tối tăm này, quái vật rình rập, người đồng hành duy nhất của tôi lại biến thành san hô. Chẳng bao lâu nữa, th/uốc hết tác dụng, tôi sẽ mất mang cá và ch*t đuối. "Vương Trung Thu..."
Nhưng, trong lòng tôi trào dâng niềm vui sướng tột độ. Vương Trung Thu biến thành san hô, tốt quá rồi!!! Điều này nghĩa là rặng san hô mà cậu ta hỏi đã nói dối. Thần miếu Chiến Thần ở ngay gần đây, ngay trong tầm mắt! Thời cơ đến rồi!
Tôi lấy mũi tên lông hạc mà các cô gái chài lưới đưa cho: "Huyền hải trầm trầm hạc vũ kh/inh, nhất vũ phất khai lưu ly thành. Chiến Thần đại nhân, xin hãy hiện thân!"
Vèo—— Vùng biển sâu tối đen bỗng chốc được chiếu sáng bởi ánh bạc dịu nhẹ, một cánh cổng lưu ly khổng lồ ầm ầm mở ra. Chiến Thần còn sống! Chúng tôi tìm thấy bà ấy rồi! Bách tính thành Hải Giác được c/ứu rồi! Tốt quá rồi!!!
Tôi vừa định bơi vào thì chợt vỗ đầu—suýt chút nữa thì quên mất Vương Trung Thu. Tôi cõng rặng san hô to gấp ít nhất năm lần mình, bơi về phía cánh cổng khổng lồ. A~ kiến cõng gạo, cảm giác chính là thế này đây sao? Tôi bi đát nghĩ.
14
Thần miếu đã bị bỏ hoang từ lâu. Những cột đ/á g/ãy đổ phủ đầy rêu phong. Dưới tầng sâu thẳm vĩnh hằng, bức tượng thần đứng sừng sững cuối ngôi miếu. Bà khoác giáp bạc, giương cung cài tên, dáng vẻ oai phong lẫm liệt. Nhưng bà không có đầu, hoặc có lẽ do tia sét kia, phần đầu đã bị ch/ém bay, chỉ còn lại thân mình. Làm sao để đ/á/nh thức Chiến Thần đây?
Tôi ngước nhìn bức tượng cao vút. Bình luận cũng đang suy nghĩ:
【Theo tôi thấy, ít nhất phải lắp đầu cho người ta đã chứ?】
"Chúng ta phải tìm thấy đầu của bà ấy!" Một giọng nói vang lên từ phía sau. Tôi ngẩn ra một chút rồi quay phắt lại. Cát Linh Phong và Hồng Giác đứng cạnh nhau sau lưng tôi. Họ vẫn vậy, một người mỉm cười khiêm tốn, một người vênh váo hống hách.
"Sao các người lại ở đây?" Tôi ngạc nhiên hỏi. Cát Linh Phong chắp tay với tôi: "Chúng tôi nghe truyền thuyết về Chiến Thần từ chỗ cô nương Ân, nên đến đây 'thỉnh thần'."
Tôi nhướng mày: "Thỉnh thần?"
Cát Linh Phong lộ vẻ lo lắng: "Quái vật biển sắp tấn công quy mô lớn vào thành Hải Giác, chúng sẽ ăn thịt toàn bộ người trong thành! Ba sư đệ của tôi tối qua bị thương nặng, tôi và Hồng Giác không phải đối thủ, bắt buộc phải thỉnh Chiến Thần giúp đỡ."
Hồng Giác quét mắt nhìn quanh thần miếu, nhìn Cát Linh Phong đầy sùng bái: "Dân chúng đều nói mấy cô gái chài lưới kia đi/ên rồi, bảo Chiến Thần căn bản không tồn tại! Nhưng đại sư huynh của tôi là thông minh nhất! Huynh ấy bảo tiếng hạc kêu tối qua không bình thường, q/uỷ quái hình như rất sợ âm thanh đó. Chúng tôi dùng truyền âm phù cầu sư tôn giúp đỡ, sư tôn đã tìm thấy vị trí thần miếu trong 'Khuy Thiên Kính', chúng tôi không tốn chút sức lực nào đã đến đây qua truyền tống trận. Còn cô..."
Hắn khoanh tay, đ/á/nh giá tôi: "Không ngờ cô cũng có chút bản lĩnh, lại có thể tìm đến tận đây!"
Tôi cũng chân thành đáp: "Không ngờ cậu cũng không đến nỗi là kẻ vô dụng, còn biết cầu viện trợ từ sư môn."
Hồng Giác tức đến mức trợn tròn mắt: "...Cô!"
Cát Linh Phong vội vàng giảng hòa: "Lý cô nương, sao cô lại cõng một rặng san hô lớn thế này?"
Chuyện này... Tôi đặt rặng san hô họ Vương xuống, nhìn quanh thần miếu: "Đừng chần chừ nữa, mau đi tìm đầu của Thiên Tuế đại nhân đi." Nếu còn trì hoãn, mang cá của tôi sẽ biến mất mất. Có pháp thuật đúng là tốt, Cát Linh Phong kết một ấn quyết, phần đầu của Thiên Tuế đại nhân lăn từ trong biển sâu ra. Gương mặt bà vừa dịu dàng vừa kiên nghị, không hề bị nước biển ăn mòn. Cát Linh Phong nâng đầu bà lên, đặt ổn thỏa lên cổ bức tượng.
Lệ—— Một tiếng hạc kêu thanh thúy vang lên trong điện lưu ly! Khoảnh khắc xúc động lòng người đã đến! Ba người chúng tôi, sáu đôi mắt, chăm chú ngước nhìn Chiến Thần Thiên Tuế Hạc cao cao tại thượng, mong chờ bà ấy sống lại!!!
Lâu thật lâu... Bức tượng mở mắt.
15
Bà cúi đầu, ánh mắt dịu dàng lướt qua ba người chúng tôi, rồi nhìn ra biển sâu thăm thẳm. Ba chúng tôi như ba con chim sẻ nhỏ, líu ríu kể hết tai ương sắp ập đến thành Hải Giác, khẳng định chắc nịch rằng chỉ có bà mới c/ứu được bách tính! Mặc dù... họ đã quên mất bà. Mặc dù, họ đã không còn tin vào sự tồn tại của bà. Nhưng, thần linh bao dung vạn vật, chắc sẽ không chấp nhặt với con dân của mình đâu nhỉ?
"C/ầu x/in người, làm ơn!" Chúng tôi kể xong, miệng khô lưỡi đắng, ánh mắt tha thiết nhìn Thiên Tuế Hạc, hy vọng bà sẽ ra tay giúp đỡ. Thời gian như ngưng đọng, sự im lặng đầy khó xử bao trùm toàn bộ thần miếu lưu ly. Tim tôi đ/ập rất nhanh, không biết có phải ảo giác không, chỉ thấy bà ấy khẽ nhíu mày, là... không vui sao? Là không muốn c/ứu những bách tính đã quay lưng với bà sao?
Lâu thật lâu, bức tượng thần từ bi cất tiếng. Ánh mắt bà nhàn nhạt, giọng điệu lạnh lùng: "Thiên Tuế Hạc? Bà ta ch*t lâu rồi."
Hồng Giác sốt ruột: "Bây giờ không phải lúc gi/ận dỗi! Toàn bộ bách tính trong thành, hàng vạn mạng người, sao người có thể vì họ quên người mà mặc kệ!"
Cát Linh Phong cúi đầu bái lạy: "Chiến Thần đại nhân, Kraken chỉ sợ mỗi người thôi."
Tôi cũng cúi đầu bái lạy: "Vẫn còn có người nhớ đến người, tin tưởng người! Gia tộc họ Ân chưa bao giờ quên ân tình của người! Chính họ đã chỉ dẫn chúng tôi đến đây để c/ầu x/in sự giúp đỡ của người."