"Và hơn nữa, chỉ cần người xuất hiện trở lại, bách tính sẽ biết người thực sự tồn tại, họ sẽ quay lại tín ngưỡng người!" Ba chúng tôi lần đầu tiên đứng trên cùng một chiến tuyến. "Các thiếu niên," bức tượng thần thở dài, "Lời ta nói là sự thật, Thiên Tuế Hạc thực sự đã ch*t rồi. Ta không phải là bà ấy, chỉ là một món đồ trang trí bằng lưu ly được tạo ra từ bàn tay nghệ nhân, mang theo vô vàn kỳ vọng mà thôi."
Á? Ba chúng tôi cùng ngẩn người. Ý gì vậy? Thứ chúng tôi đ/á/nh thức chỉ là một bức tượng lưu ly sao? Không phải chính chủ Chiến Thần? Bà ấy nói Chiến Thần đã ch*t? Nhưng mà... tiếng hạc kêu đó...
Bức tượng liếc nhìn mũi tên lông hạc trong tay tôi, ánh mắt từ lạnh nhạt lại trở nên dịu dàng. "Đó là mũi tên của bà ấy, nó đ/á/nh thức ngôi đền bỏ hoang này, đ/á/nh thức ta. Đó cũng là một tia tàn h/ồn của bà ấy, đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng để cố gắng trấn áp yêu quái biển, khiến nó không dám manh động, bảo vệ Hải Giác suốt 500 năm."
Bức tượng thổi một hơi vào mũi tên trong tay tôi. Lông hạc hóa thành một luồng ánh sáng bạc, bay lơ lửng giữa không trung, hiện ra ảo ảnh.
...
500 năm trước. Chiến Thần Thiên Tuế Hạc đ/á/nh bại Kraken, khiến con quái vật khổng lồ đó phải trốn xuống đáy biển sâu nhất, tối tăm nhất. Vạn dân thành Hải Giác reo hò, hết lòng sùng kính vị thần đã c/ứu mạng họ. Thế nhưng, ở nơi họ không nhìn thấy... Thiên Tuế Hạc đổ gục xuống rạn san hô bên bờ biển, toàn thân đẫm m/áu. Bà thoi thóp, sắp ch*t rồi. "Không thể để Kraken biết ta đã ch*t."
Đúng vậy, chỉ khi bà còn sống, Kraken mới không dám nổi lên mặt biển, không dám tùy tiện ăn thịt người. Bà phải lừa nó! Sau rạn san hô, bà nhìn thấy đứa trẻ đó, đứa trẻ mà bà đã c/ứu khỏi tay quái vật. Bà thấy đứa trẻ đó r/un r/ẩy rút mũi tên lông hạc ra khỏi x/á/c con quái vật bạch tuộc đã ch*t, lau sạch m/áu bẩn, cất giữ một cách vô cùng trân trọng. Vì vậy, bà dồn toàn bộ thần lực cuối cùng vào mũi tên lông hạc. Nếu mũi tên cảm nhận được quái vật tấn công, nó sẽ phát ra tiếng hạc kêu, giải phóng khí tức của bà để trấn áp con quái vật biển khổng lồ kia! Chiến Thần tuy đã ch*t, nhưng vẫn để lại một tia anh h/ồn trấn giữ yêu quái! Trấn thủ Hải Giác! Bảo vệ vạn dân!
...
Cổ họng tôi nghẹn đắng, đôi mắt đã nhòe lệ. Dân chúng tin bà cũng được, không tin cũng chẳng sao. Coi bà là anh hùng đáng ghi nhớ cũng được, phủ nhận sự tồn tại của bà cũng chẳng hề gì. Bà không hề so đo. Bà chưa từng nghĩ đến việc so đo. Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, Chiến Thần Thiên Tuế Hạc vẫn nghĩ đến việc làm sao để che chở cho con dân của mình!
"Bà ấy rất thông minh, và quả thực đã lừa được Kraken." Bức tượng tiếp tục nói: "400 năm trước, 300 năm trước, 200 năm trước, mỗi lần Kraken ngựa quen đường cũ, xâm nhập ăn thịt người, đều bị vài tiếng hạc kêu dọa cho rút lui. Nhưng, cùng một chiêu thức, dùng quá nhiều lần thì Kraken khó tránh khỏi nghi ngờ. Sau này người ta không tin Thiên Tuế Hạc từng tồn tại nữa, miếu thờ của bà cũng đổ nát. Trong một đêm giông bão, thần miếu bị sét đ/á/nh trúng, chìm sâu xuống đáy biển. Tất cả những điều này đều nằm trong tầm mắt của Kraken. Nó lặng lẽ quan sát... Nó đoán rằng, có lẽ bà ấy đã ch*t rồi. Dù sao thì, đã 500 năm rồi nó không còn thấy bà ấy nữa."
Bức tượng nói xong. Trong điện lưu ly, lại là một khoảng lặng dài đằng đẵng. Không biết qua bao lâu... Tôi dõng dạc nói: "Ai nói Chiến Thần Thiên Tuế Hạc đã ch*t?"
Cát Linh Phong và Hồng Giác cùng nhìn về phía tôi. Tôi bước lên tế đàn, nhặt chiếc mặt nạ bạc lên, che lên gương mặt mình. Nước mắt rơi xuống. Trong mắt tôi bùng ch/áy ngọn lửa, giọng nói kiên định: "Chiến Thần không bao giờ gục ngã. Từ giây phút này, ta chính là Chiến Thần Thiên Tuế Hạc!"
16
Cát Linh Phong và Hồng Giác sững sờ. Hai người họ như bị sét đ/á/nh, đồng tử chấn động dữ dội. Hồng Giác chỉ vào tôi, lắp bắp nói: "Đừng đùa nữa! Cô, cô làm sao có thể giả mạo giống được! Đó là Chiến Thần phi thăng đấy!!"
Cát Linh Phong cũng lắc đầu ng/uầy ng/uậy: "...Quái vật biển Kraken ngay cả sư tôn ta cũng không đối phó nổi, nếu không ta và sư đệ đã không đến đây cầu Chiến Thần giúp đỡ. Lý cô nương, cô... xin lỗi, ta nói thật, cô không đủ để nó nhét kẽ răng đâu."
Tôi nghiêm túc nói: "Nếu anh dùng tôi để cho nó ăn, thì tất nhiên là không đủ nhét kẽ răng. Nhưng nếu anh cầu tôi đ/á/nh nó, thì thắng bại còn chưa biết chừng!"
Cả hai lại ngẩn người. Họ tưởng tôi đi/ên rồi. Hồng Giác líu lưỡi nói: "Được! Cho dù cô muốn giả mạo, thì cô cũng phải giả cho giống chứ! Chiến Thần là thần tiễn thủ, cô, cô có làm được không?"
Chuyện này ấy à... Nếu Chiến Thần là ki/ếm tiên, hoặc giỏi dùng lưu tinh chùy, đinh ba hay côn nhị khúc, thì tôi thực sự khó xử. Nhưng thật trùng hợp, bà ấy lại là thần tiễn thủ!
Tôi vung tay kết ấn: "Hậu Nghệ Xạ Nhật Cung!"
Vèo một cái, một cây thần cung tỏa ánh kim quang xuất hiện trong tay tôi. Tôi tung người nhảy lên, vận chuyển khí khắp toàn thân. Khí vàng ngưng tụ nơi đầu ngón tay tôi, hóa thành một mũi tên vàng rực rỡ. Vút— Mũi tên vàng lao vút đi, nhanh như sao băng! Xuyên thủng vương miện san hô đỏ của Hồng Giác, găm thẳng vào mắt con hạc đ/á chạm khắc trên cổng thần miếu!
Hồng Giác đầu tóc rối bời, thẫn thờ như gà mắc tóc. Cát Linh Phong đồng tử chấn động, đứng hình. Tôi nháy mắt với họ, mỉm cười nói: "Cho dù là b/ắn rụng cả tinh tú, cũng chẳng hề hấn gì."
Trong phòng livestream, bình luận vô cùng phấn khích!
【Nữ Thần Tình Yêu uy vũ!!!!!】
【Ai thấy sướng nào? Hì hì, là tôi đây!】
【Hay quá!!! Cục tức trong lồng ng/ực cuối cùng cũng được trút ra rồi!】
@Họa (mỉa mai):
【Thế mà cũng để cô ta diễn được? Cứ thế này, tôi sợ mình sắp yêu cô ta mất rồi (đảo mắt.jpg).】
@Vương Nguyên Tiêu:
【Chuyện gì thế? Sao con gái lại hồi phục pháp thuật rồi? Hệ thống không phải bảo nguyền rủa cô ấy 7 ngày sao? Đây mới có 2 ngày thôi mà?】
Á á á, nhắc đến cái này tôi vừa đ/au ví, đ/au đầu lại còn đ/au tim. Tôi đã dùng đạo cụ cấp thần cực kỳ quý giá [Quy Nguyên Khí]. Đây là thứ tôi đã phải liều mạng mới lấy được trong phó bản 4S "Bạch Xà Truyện" đấy! Vì hệ thống luôn hố tôi, luôn tịch thu khí của tôi khiến tôi không dùng được pháp thuật! Tôi vốn định trân trọng, sử dụng đạo cụ này vào lúc ngặt nghèo, nguy hiểm nhất! Không ngờ một phó bản cấp A cỏn con đã khiến tôi tiêu tốn mất rồi. Á á á! Lỗ nặng rồi! (hai mắt đẫm lệ.jpg)
17
"Nghe kìa! Tiếng gì thế?" Hồng Giác thu lại vẻ kinh ngạc, hoảng hốt nhìn ra sau.
Giống như một cơn sóng thần vừa bùng n/ổ! Đáy biển rung chuyển dữ dội, xoáy nước gào thét, sóng lớn cuộn trào.