Tâm tư cuồn cuộn, điều cuối cùng còn sót lại...
Chính là suy đoán hoang đường kia của A tỷ.
Ta thu hồi ánh mắt, quay người trở về nhã gian kéo Đàm Thất lại.
"Ngươi giúp ta một việc, ta sẽ dạy ngươi thêm vài chiêu."
09
Tin tức Mộng Nương Tử sau bảy năm xa cách lại có tác phẩm mới truyền ra.
Thoại bản nhanh chóng làm mưa làm gió khắp kinh thành.
Không ít người tìm chưởng quầy hiệu sách dò hỏi về Mộng Nương Tử.
Cuối cùng Mộng Nương Tử cũng đợi được người cần gặp.
Trong nhã gian trà quán, không khí tĩnh lặng.
Bùi Kim Việt nheo mắt nhìn người tới, lông mày nhíu ch/ặt.
"Dám hỏi vì sao Mộng Nương Tử không ở đây?"
Đàm Thất thong dong chắp tay hành lễ.
"Tại hạ chính là Mộng Nương Tử."
Bùi Kim Việt cười lạnh: "Thế nhân đều biết Mộng Nương Tử là nữ tử."
"Từ đâu mà khẳng định? Chỉ dựa vào cái danh hiệu này sao?"
Sắc mặt Bùi Kim Việt vi diệu: "Nếu ngươi là Mộng Nương Tử, ngươi là nam tử, tại sao lại lấy danh hiệu như vậy?"
Đàm Thất lý lẽ thẳng thắn: "Đương nhiên là để không ai tra ra đầu ta. Nếu bị đồng môn sư trưởng biết ta viết thoại bản, danh tiếng sẽ chẳng tốt đẹp gì."
"Đã sợ bị tra, sao còn phải viết?"
Đàm Thất buột miệng: "Tự nhiên là vì nghèo rồi!"
Căn phòng tĩnh lặng, nhìn nhau không nói.
Bùi Kim Việt muốn nói là không thể nào.
Chưởng quầy chẳng lẽ còn không phân biệt nổi nam nữ sao?
Nhưng đối diện với gương mặt trước mắt.
Mọi lời đều nghẹn lại trong cổ họng.
Ta cũng phải đợi Đàm Thất rửa sạch lớp ngụy trang trên mặt.
Mới nhớ ra y chính là Thám hoa lang của năm kia.
Chuyện này ta từng nghe qua đôi chút.
Xét về văn tài, y vốn dĩ phải là Trạng nguyên.
Nhưng vì sinh ra có dung mạo đẹp đẽ nên bị điểm làm Thám hoa lang.
Đôi mắt đào hoa lóng lánh, ánh mắt lưu chuyển đầy vẻ phong lưu.
Dáng vẻ ấy, trong mắt thế nhân.
Là kẻ kh/inh bạc lãng tử, không lo làm ăn.
Y vì thế mà không được các bậc văn thần các lão yêu thích.
Lại chẳng có thế gia bối cảnh chống lưng.
Cuối cùng chỉ nhận một chức quan nhàn tản trong Hàn Lâm viện.
Sau đó thì chẳng còn tin tức gì của y nữa.
Chẳng ngờ y lại bôi vàng mặt.
Chấm thêm nốt tàn nhang giả làm vẻ tiều tụy khổ sở.
Với dung mạo như y.
Chỉ cần trang điểm một chút thì bị nhận nhầm là nữ tử cũng chẳng lạ.
"Vậy còn nốt ruồi? Tại sao thần nữ dưới mắt lại có một nốt ruồi son?"
Ta đã nghĩ Bùi Kim Việt sẽ hỏi câu này.
Nên đã sớm sắp đặt mọi thứ ổn thỏa.
Khi Đàm Thất nghèo túng khốn cùng.
Từng nhận được sự c/ứu giúp của A tỷ.
Nên mới có thể an tâm khổ đọc, giành lấy công danh.
Y giấu kín ân tình này vào ngòi bút.
Lấy dáng vẻ ân nhân làm cốt, đắp nặn nên thần nữ trong sách.
Người trong lòng bao năm ngày đêm thương nhớ.
Vậy mà lại là một nam tử.
Sự thật khiến Bùi Kim Việt như nghẹn ở cổ họng.
Đầu ngón tay không tự chủ được mà r/un r/ẩy.
Sắc mặt càng đen như mực.
Ngay cả kiếp trước ta chọc gi/ận người cả đời.
Cũng chưa bao giờ thấy người khó coi đến thế.
Người phẫn nộ phất tay áo, đ/ập cửa bỏ đi.
Ta trốn sau bình phong, bờ vai khẽ run.
"Người ấy thực sự đã nhận nhầm người trong lòng, điều này thật nực cười, A tỷ, tỷ nói xem có buồn cười không?"
Bên cạnh, A tỷ im lặng không nói.
Ta quay người lại, chạm phải ánh mắt đầy lo âu của nàng.
Đưa tay vô thức chạm lên má.
Đầu ngón tay chạm phải một mảnh ướt lạnh.
Mới biết khi cười, nước mắt đã rơi từ bao giờ.
Kiếp trước nửa đời si mê, yêu mà chẳng được.
Kiếp này chấp niệm nhạt dần, thu lại tình ý.
Một sớm biết được.
Hai người vốn dĩ tâm ý tương thông, vốn có thể tâm đầu ý hợp.
Thiên mệnh lại trêu người đến thế.
10
Bùi Kim Việt phong hàn vừa đỡ, lại đổ bệ/nh một trận.
Lần nữa gặp lại, là ngày Dung Kỳ đến phủ cầu thân.
Hai nhà đối ngoại chỉ nói đã định hôn ước từ sớm.
Nhưng chưa từng nói rõ rốt cuộc là hứa cho ai.
Như vậy, hôn thư không cần sửa đổi.
Từ đầu đến cuối đều là A tỷ có hôn ước cùng Dung Kỳ.
Người ngoài chẳng thể bàn tán điều gì.
A tỷ hôm nay trang điểm hoa quý.
Phong thái diễm lệ, vô cùng động lòng người.
Ánh mắt Bùi Kim Việt quét qua nốt ruồi son nơi đuôi mắt A tỷ.
Rồi rơi xuống người ta.
Người đã biết sự thật rồi.
Ta không hề cho rằng chút tiểu xảo này.
Có thể giấu giếm được Bùi Kim Việt với thân phận Thái tử.
Cho dù là không cam tâm, hay là nảy sinh nghi ngờ.
Chỉ cần ra lệnh tra xét.
Việc tra ra ta chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
Hai người lặng lẽ đối diện, chẳng ai mở lời được.
Cuối cùng người sai người mang đến lụa là châu báu.
Những ngày sau đó, ngày nào người cũng sai người mang trân bảo vào phủ.
Kho chứa chất đầy ắp.
Đàm Thất cũng mang thoại bản mới viết đến thỉnh giáo ta.
Trong phủ náo nhiệt một thời gian.
Cho đến ngày hôm nay, ba nhóm người gặp nhau cùng lúc.
Ta nhìn về phía Dung Kỳ trước.
"Ngươi chẳng tìm A tỷ, tới tìm ta có việc gì?"
Dung Kỳ gãi đầu, "Sắp thành thân rồi, viện của ta đơn sơ, lại chẳng có nữ quyến lo liệu. A tỷ của ngươi bận rộn việc chuẩn bị hôn lễ, ta nghĩ để ngươi giúp ta xem xét một chút."
Ta đỡ trán, "Chuyện nhỏ nhặt này mà ngươi..."
Bùi Kim Việt kịp thời lên tiếng: "Cô sai vài m/a ma đến giúp là được."
Dung Kỳ nghe vậy đại hỉ, tạ ơn xong liền vui vẻ rời đi.
Ta xem như đã hiểu ra rồi.
Y mượn cớ tìm ta để cố ý đợi Thái tử.
Để mượn người từ chỗ người ấy.
Ta vô cảm quay người.
"Chẳng biết hôm nay điện hạ đến đây, là có việc gì?"
Bùi Kim Việt khẽ giơ tay.
Cung nhân phía sau bưng đến đầu cài trang sức, gấm vóc lụa là.
"Đây là chuẩn bị cho Nhị tiểu thư vào cung dự yến."
Hoàng hậu yến tiệc mời các nữ tử thế gia chưa có hôn ước.
Là để chọn Thái tử phi.
Lễ vật trước kia ta đều nhận.
Hôm nay những thứ này, ta lại đẩy ngược trở về.
"Ý tốt của điện hạ thần nữ xin nhận, chỉ là yến tiệc trong cung ngày kia, thần nữ xin không đi."
Sắc mặt Bùi Kim Việt chợt tái nhợt.
Ta lại hướng ánh mắt về phía người cuối cùng.
"Còn ngươi, vì sao lại đến?"
Đàm Thất thay đổi vẻ nghèo túng ngày thường.
Khẽ lay quạt xếp, mày mắt chứa tình.
"Tự nhiên là trong lòng nhớ thương Nhị tiểu thư."
"Dẻo miệng."
Bùi Kim Việt bước tới vài bước, chắn trước mặt y.
"Kẻ này vào quan tới nay chẳng có thành tựu gì, chẳng có tiền đồ. Nơi ở còn chẳng rộng rãi bằng chỗ ở của nha hoàn thân cận của ngươi, ngươi chớ bị lời hoa mỹ của y lừa gạt."
"Không sao, phủ đệ Tiêu gia rộng rãi, y cứ việc dọn vào ở là được."
Bùi Kim Việt sững sờ, quay đầu nhìn Đàm Thất:
"Ngươi nguyện ở rể Tiêu phủ?"
Đàm Thất thần sắc thản nhiên, chẳng chút ngượng ngùng.
"Tại sao không nguyện? Đại phu nói răng ta không tốt, phải ăn chút cơm mềm."
Bùi Kim Việt im lặng hồi lâu, vẫn không nhịn được thấp giọng khuyên:
"Nếu sau này y nảy sinh dị tâm thì sao?"
Nỗi lo này rất dễ trả lời.
"Thay y là được, thư sinh tuấn tú trên đời nhiều không đếm xuể, chẳng phải chỉ có một mình y."
"Hầu gia đồng ý rồi sao?"
"Tự nhiên là đồng ý rồi, A huynh vẫn còn ở biên quan, A tỷ gả cho Dung Kỳ, sau này chưa biết chừng cũng phải rời kinh."