Thiếp sững sờ trong giây lát.
Bùi Tư Kiệm giơ tay, dịu dàng vén lọn tóc bên thái dương của thiếp.
"Dụ quốc chẳng bao lâu nữa sẽ đ/á/nh tới, hãy về Tô Châu đi, nơi đó sẽ thái bình hơn."
Lòng ng/ực thiếp đ/au nhói lên từng hồi.
"Bùi Tư Kiệm, chàng trong câu chuyện này là nhân vật thế nào?"
Bùi Tư Kiệm đáp: "Cũng giống như nàng, chỉ là một vai phụ nhỏ nhoi thôi."
Hắn cười khổ sở vô cùng, như thể giây tiếp theo sẽ biến mất trước mắt thiếp vậy.
Hóa ra không phải chỉ mình thiếp đang cố gắng.
Bùi Tư Kiệm cũng đang âm thầm mưu tính thay đổi kết cục ở những nơi không ai hay biết.
Thiếp chợt hiểu ra điều gì đó.
"Ung triều tất bại đúng không? Bởi vì Liễu Bình Đình là nhân vật mang vận mệnh, nên Dụ quốc nhất định sẽ thắng. Nàng ta sẽ cùng Thác Bạt Kiêu trăm năm hòa hợp, sẽ trở thành mẫu nghi thiên hạ."
Thế nên Bùi Tư Kiệm mới trở thành kẻ á/c, bởi vì hắn luôn cố gắng c/ứu vãn triều đại sắp sụp đổ này.
Nhưng cốt truyện chưa bao giờ cho phép hắn vươn tay tới Vĩnh An Hầu phủ, cho đến khi tuyến truyện về thiếp xảy ra một chút sai lệch.
Đi một bước sai, sai cả bàn cờ, cuối cùng cũng mở ra một tia hy vọng mong manh cho thế cục bế tắc hoàn hảo này.
15
Bùi Tư Kiệm đã kể cho thiếp nghe toàn bộ cốt truyện mà hắn biết.
Tình cảm của Liễu Bình Đình và Thác Bạt Kiêu tuy bền ch/ặt, nhưng hai người không phải lúc nào cũng ở bên nhau.
Liễu Bình Đình rất có bản lĩnh.
Nàng biết chế đ/ộc, biết làm th/uốc sú/ng, ngay cả y thuật cũng rất cao minh.
Liễu Bình Đình du ngoạn khắp nơi, kết giao với những bậc kỳ tài nghĩa sĩ, chẳng ai dò thấu được tung tích của nàng.
Cũng chính vì vậy, có thể lợi dụng điểm này để kiềm chế Thác Bạt Kiêu.
Liễu Bình Đình từng ở Hầu phủ một thời gian, tìm vài món đồ tùy thân của nàng ta vốn dễ dàng, huống chi còn có chiếc túi gấm đính ước của họ.
Bùi Tư Kiệm mắc bệ/nh phổi, là bệ/nh từ trong th/ai mẹ.
Tuổi thọ của hắn chỉ dừng lại ở tuổi hai mươi sáu.
Mà bây giờ, đã là mùa đông năm hai mươi lăm tuổi.
Số phận đã đi đến chương cuối cùng.
Triều đình không còn người dùng, bất đắc dĩ phải bổ nhiệm Bùi Tư Kiệm dẫn quân xuất chinh.
Thiếp không biết phải nói lời từ biệt thế nào, chỉ có thể nói: "Đợi chàng trở về, thiếp sẽ mời chàng uống rư/ợu."
Bùi Tư Kiệm khẽ mỉm cười.
Diện mạo của hắn hoàn toàn khác biệt với Thẩm Tông Lễ.
Hắn mang theo nét âm nhu, chút trầm mặc, tựa như cơn mưa dầm ẩm ướt kéo dài.
Đến khi nhận ra thì vạt váy đã ướt đẫm từ lâu, muốn quên cũng chẳng thể quên được.
"Nếu có cơ hội, ta muốn đưa nàng về thăm quê hương của ta."
Bùi Tư Kiệm nói: "Ở đó có rất nhiều người phụ nữ giống như nàng. Lương thiện, quả cảm. Thời đại từng bước tiến về phía trước, các bà mẹ nâng đỡ lẫn nhau, để các cô con gái có thể tự do vùng vẫy giữa đất trời."
Thiếp có chút ngưỡng m/ộ, nhưng chỉ bằng trí tưởng tượng dường như không thể vẽ ra viễn cảnh đó.
"Thế nào gọi là phụ nữ có thể lái chim lớn bay trên trời?"
Là chim ưng sao?
Bùi Tư Kiệm không nói gì, hắn thúc ngựa, con ngựa phi nhanh đi mất.
"Nhất định phải sống đợi ta trở về!"
Gió thổi tung vạt áo hắn, khiến lòng thiếp cũng xao động theo.
Thiếp nghe lời Bùi Tư Kiệm về Tô Châu, nhưng không ngừng việc quyên góp quân lương.
Một nửa gia sản b/án đi, tất cả đổi thành áo bông, lương thực và th/uốc sú/ng vận chuyển ra chiến trường.
Vì chiến tranh, nhiều người phải ly tán.
Người tị nạn đổ xô vào thành Tô Châu.
Thiếp cùng Phục Linh c/ứu tế người tị nạn, lúc rảnh rỗi cũng dạy lũ trẻ đọc sách viết chữ.
Chữ nghĩa thực sự quá đắt đỏ, chỉ những nhà giàu có mới đọc nổi sách.
Nhưng có lẽ vì cũng chịu ảnh hưởng của những tư tưởng tiến bộ, thiếp chợt nghĩ, nếu tất cả mọi người đều được đọc sách thì tốt biết bao.
Tin tức truyền đi chậm chạp, thiếp viết cho Bùi Tư Kiệm rất nhiều thư, nhưng chẳng nhận được lá thư hồi âm nào.
Chỉ đành tự an ủi bản thân, có lẽ đây là chuyện tốt.
Ít nhất nó đại diện cho việc hắn vẫn còn sống.
Thời gian nhanh chóng trôi đến mùa xuân.
Trong dinh thự cũ của nhà họ Tô cũng trồng hải đường.
Tiết trời mưa phùn tháng tư, những giọt mưa lất phất rơi trên chiếc ô giấy dầu.
Những phiến đ/á xanh b/ắn lên những tia nước, gấu váy đã ướt sũng một mảng.
Gió nhẹ nhàng, mang theo hơi ẩm lướt qua gương mặt thiếp.
Những sợi tóc bị thổi bay, chiếc ô giấy dầu trong tay bị gió thổi ngoặt sang một bên, rơi xuống đất.
Thiếp chợt thấy rất đ/au lòng, đ/au đến mức lồng ng/ực cũng nhói lên từng hồi.
Thế là thiếp ngồi xổm ở góc tường mà nức nở.
Tin tức từ tiền tuyến truyền về Tô Châu.
Bùi Tư Kiệm dẫn quân thắng trận đầu tiên kể từ năm ngoái đến năm nay.
Hắn đã gi*t ch*t đại tướng của đối phương là Thác Bạt Kiêu, nhưng cũng phải trả giá bằng tính mạng của chính mình.
Sau đó, quả nhiên đúng như lời hắn nói.
Ung triều bại trận như núi lở.
Chỉ là, không còn Thác Bạt Kiêu dẫn binh, vị tướng quân của Dụ quốc lại là một người phụ nữ.
Cũng là một người quen cũ.
Đến mùa hè, thành Tô Châu cũng bị công phá.
Thiếp bảo Phục Linh đưa mọi người chạy trốn, còn bản thân thì ở lại dinh thự cũ lặng lẽ đợi Liễu Bình Đình.
Nàng ta nhất định sẽ đến tìm thiếp.
Thi hài của Bùi Tư Kiệm không rõ tung tích, thiếp chỉ có thể lập cho hắn một ngôi m/ộ gió.
Giống như lần đầu gặp mặt, Liễu Bình Đình cưỡi trên con ngựa hồng nhỏ.
Chỉ là nét mặt đã trút bỏ sự ngây thơ của thiếu nữ, thêm vào đó là sự tà/n nh/ẫn và lạnh lùng.
Thuộc hạ của Liễu Bình Đình vặn ngược tay thiếp ra sau để ngăn thiếp phản kháng.
Nhưng bị Liễu Bình Đình vung tay quát lui.
Nàng ta vẫn nhìn thiếp bằng ánh mắt kh/inh miệt như xưa.
"Người phụ nữ như ả, chẳng làm nên trò trống gì đâu."
Thiếp bình tĩnh nhìn Liễu Bình Đình.
"Người phụ nữ như ta, là người phụ nữ thế nào?"
Liễu Bình Đình không đáp, nàng ta xuống ngựa, đối đầu với thiếp.
"Ta từng rất áy náy vì hại nàng ngã ngựa, giờ xem ra, lúc đó ta nên gi*t nàng luôn mới đúng."
"Thực ra không chỉ có vậy." Thiếp cười lạnh, "Nàng xin lỗi là vì Thẩm Tông Lễ sẽ chán gh/ét ta vì nàng, và nàng sẽ lợi dụng sự yêu thích của hắn để khiến Ung triều diệt vo/ng. Nàng rõ ràng biết hành động của mình sẽ khiến bao nhiêu gia đình tan cửa nát nhà, nhưng nàng vẫn làm thế."
Liễu Bình Đình nhướng mày, ánh mắt nhìn thiếp như nhìn một con kiến hôi.
"Thì đã sao chứ, Ung triều sớm muộn gì cũng diệt vo/ng. Đã biết trước kết cục rồi thì quá trình thế nào có quan trọng không?"
Nàng ta đầy á/c ý nói: "Cũng giống như cây hải đường đó, cũng giống như Tiểu Viên của nàng vậy."
Thiếp cắn ch/ặt môi, nếm được vị m/áu tươi.
Nhưng vẫn chưa đủ gần.
Thế là thiếp học theo cách cười của Liễu Bình Đình.
"Kết cục sao có thể định sẵn được chứ? Chẳng phải Thác Bạt Kiêu đã ch*t rồi sao? Thảm hại bị Bùi Tư Kiệm b/ắn một mũi tên xuyên tim."
Liễu Bình Đình đột ngột biến sắc, nàng ta giơ tay, giáng cho thiếp một cái t/át trời giáng.