Còn muốn nói thêm điều gì, Thẩm mẫu nhanh tay lẹ mắt giáng một cái t/át thật mạnh xuống.
“C/âm miệng!”
07
Cả gian phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nức nở thấp thoáng của Thẩm Minh Châu.
Ta liếc nhìn Tần m/a ma, bà ta lập tức tiến lên đóng cửa lại, tiện thể ngoan ngoãn tự nh/ốt mình ở bên ngoài, canh giữ cửa.
“Hai chuyện.”
Ta nhìn về phía Thẩm mẫu: “Tiểu Đào Hồng đã mất thế nào?”
Da mặt Thẩm mẫu khẽ động, theo bản năng nhìn về phía Thẩm Minh Châu.
“Ta muốn nghe sự thật.”
Da mặt Thẩm mẫu r/un r/ẩy dữ dội hơn, nhưng vẫn kiên định mở miệng: “Là Minh Châu làm. Nó chướng mắt tiểu Đào Hồng cứ cản trở nó tới chỗ Minh Nguyệt lấy đồ, nên tìm người lừa tiểu Đào Hồng ra ngoài, ấn xuống ao dìm ch*t.”
“Là vậy sao?”
Ta hỏi Thẩm Minh Châu.
Nàng ta dường như muốn gật đầu, lại như thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hồi lâu sau mới r/un r/ẩy gật đầu: “Nó, nó, là nó ch/ửi ta là chim sẻ chiếm tổ chim khách trước, đồ gh/ê t/ởm đáng ch*t.”
Ta cúi người, nhìn gương mặt đầy vẻ vô tội này, thở dài một tiếng thật dài: “Quá ng/u xuẩn.”
Thật sự là quá ng/u xuẩn.
Ng/u đến mức ta lập tức hiểu rõ vì sao Thẩm mẫu lại mang người này về.
Một màn mượn đ/ao gi*t người trần trụi.
Nực cười ở chỗ, thanh đ/ao kia lại chẳng hề hay biết, thực sự cho rằng mình là kẻ gi*t người.
Thân hình Thẩm mẫu r/un r/ẩy, nhưng cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
“Khoét lưỡi nó đi.” Ta buông tay ra, ngồi lại trên ghế.
Thẩm Minh Châu nghiêng đầu nhìn ta, vẫn còn chút không hiểu.
“Của ai cũng được, trong vòng một chén trà, ta muốn nhìn thấy trên đất có thêm một cái lưỡi.”
Ta bổ sung.
Cái miệng của những kẻ này quá ồn ào, cũng quá giả tạo.
Ta không muốn nghe lấy một chữ nào.
Lần này Thẩm Minh Châu phản ứng rất nhanh.
Nàng ta lập tức túm lấy vạt áo Thẩm mẫu, gi/ật mạnh khiến bà ta ngã xuống.
Thẩm mẫu cũng không chịu thua kém, cậy vào thân hình rắn chắc hơn Thẩm Minh Châu nhiều, đ/è nàng ta xuống dưới, một tay vơ lấy bát trà trên bàn, đ/ập xuống đất, nhặt mảnh vỡ lên rồi ra tay.
Thẩm Minh Châu nhìn mảnh vỡ ngày càng gần, cuối cùng không chịu nổi nữa mà gào khóc: “Mẫu thân, mẫu thân sao người lại biến thành thế này? Con là Minh Châu a, là Minh Châu người yêu quý nhất mà.”
Ánh mắt Thẩm mẫu khẽ động, vậy mà lại rưng rưng lệ: “Đứa trẻ ngốc, con không hiểu nó đâu. Chỉ cần con thuận theo nó, nó sẽ không lấy mạng chúng ta. Chỉ là một cái lưỡi thôi… mẫu thân đảm bảo, dù con không còn lưỡi, mẫu thân cũng sẽ nuôi con cả đời, tìm cho con một nhà tử tế, để con được gả đi một cách vẻ vang.”
Thẩm Minh Châu lắc đầu, những món trang sức quen thuộc rơi lả tả, quấn ch/ặt vào những sợi tóc: “Nhưng con là con gái người mà, dù Minh Nguyệt tỷ tỷ có đ/áng s/ợ đến đâu, hai chúng ta hợp lại, chẳng lẽ không trị nổi một mình tỷ ấy sao?”
Ánh mắt Thẩm mẫu giằng x/é, đ/au đớn vô cùng.
“Con không hiểu đâu.”
Không hiểu sự đ/áng s/ợ của nó.
Bà ta rõ ràng chỉ sinh ra một đứa con, nhưng trong thân thể đứa con đó lại có một á/c q/uỷ bò lên từ địa ngục.
Nó chiếm lấy thân x/á/c của Minh Nguyệt, không chút động tĩnh mà nắm thóp mọi điểm yếu của tất cả mọi người.
Nó muốn ai sống, muốn ai ch*t, đều chỉ là chuyện một câu nói.
Nhưng đ/áng s/ợ hơn cả sống ch*t là, cầu sống không được, cầu ch*t không xong.
Thẩm mẫu không thể nói với Minh Châu rằng, năm đó đứa trẻ sáu tuổi ấy đã dẫn người chặn bà ta trong phòng ngủ.
Giây trước còn ngọt ngào gọi bà ta là mẫu thân, giây sau đã đưa một xấp hồ sơ tới.
Trang đầu tiên, là chuyện bà ta ra tay hạ đ/ộc cha mẹ ruột của mình.
Bà ta kêu oan, nói đó là do đôi lão già kia đáng ch*t, ai bảo họ muốn đem bà ta đi đổi lấy một gã đ/ộc thân sáu mươi tuổi, bà ta cũng là bất đắc dĩ mới làm vậy.
Nhưng đứa trẻ đó chỉ nhếch môi, bảo bà ta tiếp tục xem tiếp.
Trang thứ hai, là chuyện bà ta ra tay hại ch*t ngoại thất của Thẩm phụ.
Ngoại thất không muốn vào phủ với thân phận tiểu thiếp, Thẩm phụ dỗ dành nàng ta, đợi nàng ta sinh được con trai sẽ hưu bỏ Thẩm mẫu. Ngoại thất tin rồi. Nàng ta ôm cái bụng, ngày ngày mơ tưởng tới lúc được đường hoàng bước vào cửa. Đáng tiếc, thứ xuất hiện nhanh hơn đứa trẻ chính là một chén rư/ợu đ/ộc. Một ngụm uống vào, một x/á/c hai mạng.
Trang thứ ba, là bà ta hạ th/uốc tuyệt tự cho Thẩm phụ.
Đó cũng là lần đầu tiên bà ta ra tay với đàn ông.
Chỉ để cho những nhân tố không chắc chắn kia biến mất. Chuyện này ngay cả Thẩm phụ cũng không biết, còn tưởng là do mình làm tổn thương thân thể.
Thẩm mẫu cố gắng ngụy biện, nói mình làm vậy là để bảo vệ địa vị của Minh Nguyệt.
Nhưng trang tiếp theo đã vạch trần mọi sự bào chữa của bà ta.
Đó là danh sách những kẻ bà ta ngoại tình bên ngoài.
Bà ta chưa bao giờ nghĩ chỉ có một mình Minh Nguyệt là con, bà ta vẫn muốn một đứa con trai, một đứa con trai bò ra từ bụng bà ta.
Thẩm mẫu không dám nói thêm gì nữa, thân thể mềm nhũn, những tờ giấy trên tay rơi rụng khắp nơi.
Bà ta đi/ên cuồ/ng x/é nát, dường như làm vậy có thể hủy diệt hết những điều nhơ nhuốc kia.
Nhưng bóng hình nhỏ bé ấy cứ đứng đó trước mặt bà ta, đáy mắt không bi không hỉ.
“Mẫu thân, trước đây con từng ngưỡng m/ộ những việc người làm, nên con chưa từng nghĩ tới việc vạch trần người. Nhưng người không nên, ngàn vạn lần không nên cố gắng đưa một đứa trẻ khác tới để ảnh hưởng đến Minh Nguyệt.”
Lúc đó Thẩm mẫu mới chợt nhận ra, người trước mặt tuy là Minh Nguyệt, nhưng cái vỏ bên trong đã đổi người.
Kẻ đó xảo quyệt như m/a q/uỷ, nếu không trừ khử sớm, cả đời này bà ta khó mà ngủ yên.
Bà ta rõ ràng đã thành công gi*t ch*t nó rồi.
Nhưng bây giờ, kẻ đó lại xuất hiện lần nữa.
08
“Minh Châu, con tin ta, tay nương nhanh, sẽ không khiến con đ/au lắm đâu.”
Thẩm mẫu lẩm bẩm, tay lại không kìm được r/un r/ẩy.
Thẩm Minh Châu đang khóc lóc chớp lấy thời cơ này, mạnh mẽ lật người, đ/è Thẩm mẫu xuống, nhanh tay lẹ mắt gi/ật lấy cái lưỡi của bà ta, dứt khoát kéo xuống.
Tiếng hét của Thẩm mẫu và của nàng ta đồng thời vang lên.
Một lát sau, Minh Châu với hai ngón tay t/àn t/ật nâng cái lưỡi quỳ gối tới bên cạnh ta: “Cầu tỷ tỷ tha cho con một mạng.”
Đến lúc này, nàng ta cuối cùng cũng phân biệt được đâu là chủ, đâu là tớ.
“Ta hỏi lại lần nữa, ai gi*t tiểu Đào Hồng.”
Đầu Thẩm Minh Châu cúi thấp hơn.
“Là Thẩm phu nhân.”
Là Thẩm phu nhân không ngừng xúi giục, khuyến khích nàng ta, nàng ta mới dám ra tay với tiểu Đào Hồng, mới dám leo thang đối phó Thẩm Minh Nguyệt.
Nhưng Thẩm Minh Châu không hiểu, Thẩm Minh Nguyệt đã có th/ủ đo/ạn như vậy, tại sao lại nhẫn nhịn mấy năm nay.
Dung túng cho dã tâm của nàng ta ngày càng lớn, đến mức dám xa xỉ hy vọng thay thế vị trí của nàng.
Đây chính là th/ủ đo/ạn của giới quyền quý sao?