「Đại Việt hiện nay, vừa cần những người làm thực sự để giải quyết công việc, lại vừa cần người cầm lái tỉnh táo để nắm vững phương hướng."
"Người thông minh ắt hiểu rõ cách chuyển đổi giữa hai thái cực này, biết khi nào cần thực tế thì không nói suông, khi nào cần tỉnh táo thì không hành động bừa bãi."
"Kiến giải nông cạn của Hàn Chi, để các vị chê cười rồi."
Nói xong những lời này, ta nhìn sắc mặt của tiểu thúc.
Tiểu thúc đã tràn đầy ý cười, khẽ gật đầu với ta.
Cả sảnh đường vỗ tay tán thưởng, khen Tạ gia quả nhiên sinh ra một đệ nhất tài nữ, lời đồn đại quả không sai.
Tiệc trà kết thúc, các vị danh sĩ từng tốp rời đi.
Tiểu thúc đi cuối cùng, đứng cạnh ta hạ giọng nói: "Tài trí và phẩm hạnh của Lục gia tứ lang đều ở trên tam lang. Chàng ta cũng có ý với con, có thể tiến tới."
Lúc này ta mới hiểu, hóa ra tiểu thúc đang làm mai cho ta và Lục Cẩn.
Ngước mắt lên, thấy Lục Cẩn đang đứng trong sân, chạm phải ánh mắt ta, chàng khẽ gật đầu ra hiệu.
Tiếng của tiểu thúc vang lên bên tai: "Đi đi, trò chuyện cho tốt vào."
07
Đi qua hành lang, chúng ta ngồi đối diện nhau trước bàn đ/á trong đình nghỉ mát.
Suốt dọc đường chẳng ai nói câu nào, vừa ngồi xuống, ánh mắt chàng đã dán ch/ặt lấy ta không rời: "Nàng thay đổi rồi."
Ta nghiêng đầu, ánh mắt đầy nghi hoặc.
"Khi nàng khuyên ta ra làm quan ngày trước, đâu có nói như vậy. Giọng điệu cũng không dịu dàng uyển chuyển như hôm nay." Chàng dừng một chút, đặt tay lên bàn đ/á, ghé sát lại gần ta, dùng giọng điệu trêu chọc nói: "Dữ lắm."
Trong mắt và khóe miệng chàng đều tràn đầy ý cười, khiến tim ta đ/ập thình thịch, chàng quả nhiên cũng đã trọng sinh.
Lần trò chuyện sâu sắc duy nhất của chúng ta kiếp trước, chính là ở trong đình nghỉ mát này.
Năm đó, gia công vì một lần thúc đẩy chính sách mà đắc tội với thiên tử, bị triều đình thu hồi thực quyền.
Trong nhà huynh đệ đông đảo, thế nhưng mỗi người chỉ giữ hư chức, tiền đồ chính trị không hề sáng sủa.
Mà Lục Cẩn, người có tài năng xuất chúng, từ nhỏ đã được gửi gắm kỳ vọng lớn lao, lại chẳng hề có tâm với quan trường.
Triều đình mấy lần mời chàng ra làm quan, chàng đều lấy lý do đ/au ốm để từ chối, cứ mãi ngao du nơi núi rừng.
Gia công ngã xuống, gia tộc Lục gia không thể sụp đổ, nhưng nếu nhánh này không có ai trong triều, thì cảnh ngộ của con cháu đời sau sẽ ngày một sa sút.
Vì thế năm đó, gia công lấy lý do bệ/nh nặng, gọi Lục Cẩn hai mươi tuổi trở về thăm bệ/nh.
Khi ấy chàng đầy bụng tài hoa nhưng lại chẳng màng thế sự, tính tình kiêu ngạo không chịu quản thúc.
Bất kể là ai đến, chỉ cần nghe không lọt tai một câu, chàng liền quay lưng bỏ đi, khiến cha mẹ trưởng bối tức gi/ận đến ôm ng/ực, chàng cũng chẳng hề lay chuyển.
Như thể mọi chuyện trên đời đều không khiến chàng hứng thú, ánh mắt nhìn người cũng nhạt nhẽo vô cùng.
Thiếu niên của kiếp này, giờ đây nhìn ánh mắt ta, lại nóng bỏng như muốn th/iêu đ/ốt.
Ta khó hiểu nhìn chàng: "Nhưng vì sao chàng lại trọng sinh, chàng cũng có điều nuối tiếc sao?"
Ánh mắt chàng rực ch/áy: "Tất nhiên, điều nuối tiếc của ta là, khi ta quen biết nàng, nàng đã là tam tẩu của ta rồi."
Trong ng/ực ta như có tiếng trống trận nổi lên, những lời như vậy mà chàng cũng có thể nói ra một cách quang minh chính đại đến thế.
08
Trước lần trò chuyện đó, Lục Cẩn chưa bao giờ để tâm đến tam tẩu trong phủ.
Chỉ nhớ mang máng rằng, tam ca cưới một tài nữ họ Tạ nổi danh ở Kim Lăng.
Cho đến một ngày, gió thu mát mẻ, mưa bụi mịt m/ù, chàng tựa vào ghế trong đình nghỉ mát uống rư/ợu, tầm mắt lọt vào một góc váy màu ngó sen.
Nhìn lên trên, thấy một nữ tử thanh tú, mày không vẽ mà vẫn đen, môi không điểm mà vẫn đỏ, giữa đôi mày là khí chất thư hương tĩnh lặng.
Đôi đồng tử sâu thẳm, nhìn về phía chàng mà không chút sợ hãi.
Khác với nữ tử thông thường, trên người nàng có một khí thế không thể xâm phạm.
Chàng lập tức khẳng định, đây chính là tam tẩu, Tạ Hàn Chi.
Chàng dời tầm mắt, không nhìn nàng nữa: "Nếu tam tẩu cũng đến để khuyên ta làm quan, thì không cần nói nữa, mấy ngày nay ta nghe đến mức tai cũng đóng kén rồi."
Nữ tử trước mặt không hề bị sự lạnh lùng vô lễ của chàng làm cho thoái lui, ngược lại còn ngồi xuống cạnh cột đình bên cạnh chàng.
Cách xa bốn năm bước, nàng cũng không nhìn chàng, mà nhìn về phía mặt hồ xa xăm.
"Khi còn ở khuê các, ta từng nghe danh Lục gia tứ lang thông minh sớm tuệ, sau này chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớn. Nay mới thấy, thật là thất vọng vô cùng."
Lục Cẩn nửa nằm nửa ngồi, ngón tay treo bầu rư/ợu, khóe miệng nở một nụ cười kh/inh miệt:
"Cuộc đời của ta, còn cần phải thỏa mãn kỳ vọng của người khác dành cho ta sao?"
Nếu là nữ tử khác, dưới giọng điệu kh/inh miệt bất kính như vậy của chàng, chắc đã sớm phất tay áo bỏ đi, nhưng nàng vẫn thản nhiên:
"Thượng phẩm không môn hàn, hạ phẩm không thị tộc. Chàng sinh ra trong môn phiệt đỉnh cao như vậy, tự nhiên cần phải thỏa mãn kỳ vọng của thế nhân dành cho chàng."
Câu nói này của Tạ Hàn Chi thực sự đ/âm trúng nỗi đ/au của Lục Cẩn. Vì thông minh sớm tuệ, chàng sớm đã bị định đoạt là sau này sẽ làm nên nghiệp lớn.
Cho nên gia tộc và triều đình đều gửi gắm kỳ vọng, chờ đợi chàng sau này phong hầu bái tướng, cống hiến cho gia tộc.
Nhưng chàng càng lớn, lại càng thấy trên triều đình, bầy tôi không mưu cầu bách tính an cư lạc nghiệp, mà chỉ mưu cầu lợi ích riêng.
Môn phiệt giữa các nhà tiến cử con em, hạng người nào cũng có thể làm quan.
Chàng chán gh/ét sự đ/ộc quyền trong việc bổ nhiệm quan lại của môn phiệt, nhưng đồng thời chàng cũng hiểu rõ, bản thân mình đang hưởng lợi từ chính gia tộc ấy.
Vì thế, vừa bài xích vừa không thể lật đổ, chàng đành gửi gắm tâm tư vào thơ họa, trốn tránh thế sự.
Nghe Tạ Hàn Chi mạo phạm như vậy, chàng nhíu mày, trong lời nói mang theo vài phần gi/ận dữ:
"Xuất thân của ta, cũng đâu phải do ta tự chọn."
Nhưng điều chàng không ngờ tới là, nữ tử thanh đạm như cúc trước mặt này, lại đột nhiên nổi gi/ận đùng đùng, trong mắt bùng lên ngọn lửa nhìn chàng:
"Không chỉ chàng không được chọn, mà mỗi người đều không được chọn!"
"Nếu ta có thể chọn, ta cũng muốn sinh ra là nam tử, như vậy tài học đầy bụng, võ nghệ cưỡi ngựa b/ắn cung của ta sẽ không đến mức không có đất dụng võ."
"Nếu hàn môn tử đệ có thể chọn, họ cũng muốn sinh ra trong môn phiệt sĩ tộc, như vậy họ sẽ không đến mức bảng vàng không tên, báo quốc không cửa."
"Nhưng chúng ta đều không được chọn. Cho nên ta chỉ có thể gả làm vợ người, chăm sóc chồng dạy con. Hàn môn tử đệ chỉ có thể sớm khuya vất vả, cày cấy không ngừng."
"Còn chàng thì sao? Xuất thân như chàng, rõ ràng nhận được giáo dục và tài nguyên tốt nhất, lại đem tài năng ấy đi lãng phí ngày tháng, thật là đáng h/ận!"