「Địch quân ở trước mắt, nhi thần thân là hoàng tử, ăn lộc của quân, nhận sự cung phụng của vạn dân.

「Nay địch quân xâm phạm, nhi thần không muốn an phận thủ thường, trở thành kẻ sâu gạo nằm trong chum! Nguyện lĩnh binh xuất chinh, chia sẻ nỗi lo cho phụ hoàng!"

Những lời này khiến vị hoàng đế đang nằm liệt giường, thân thể suy nhược vô cùng cảm động, không ngừng gật đầu tán thưởng.

Thậm chí còn hứa hẹn, chỉ cần thu phục được đất đai đã mất sẽ lập tức phong hắn làm Thái tử.

12

Từ thị lấy cớ công chúa cần dưỡng b/ệnh nên đã đưa nàng đến nơi hẻo lánh nhất trong phủ.

Viện tử hoang tàn đổ nát, lá rụng cỏ khô mọc đầy, phòng ốc thiếu ánh sáng, âm u ẩm thấp, bậc thềm trước cửa phủ đầy rêu xanh.

Lý thị canh giữ lò lửa trong sân để sắc th/uốc, khói đặc thỉnh thoảng khiến bà ta ho sặc sụa.

Khi biết tin Tứ hoàng tử sắp xuất chinh, mà đối thủ lại là Đại hoàng tử Tây Ly cùng Tam hoàng tử - kẻ nắm rõ địa hình bố phòng của nước ta.

Trưởng công chúa cười mỉa mai: "Tây Ly q/uỷ kế đa đoan, cực kỳ khó đối phó!

「Tứ đệ lại là kẻ kh/inh cuồ/ng, tự cao tự đại, kết cục của trận chiến này có thể đoán trước được."

Sự thật đúng như những gì nàng dự đoán.

Hai tháng sau, Tứ hoàng tử không những không thu phục được đất đai, ngược lại còn bị địch quân đá/nh cho tan tác, mất liền hai thành!

Ngay cả bản thân hắn cũng bị Tây Ly bắt sống, bị địch quân l/ột sạch y phục treo trên tường thành phơi nắng, chịu đủ mọi nh/ục nh/ã!

Sĩ khí quân ta giảm sút nghiêm trọng.

Sau khi chiến báo truyền về, hoàng đế lại tức đến hộc m/áu.

Lúc này, mọi người mới nhớ tới vị Trưởng công chúa đang nằm liệt giường.

Hoàng thượng lệnh cho ta truyền lời tới công chúa, bảo nàng dẫn binh đá/nh bại địch quân, thu phục đất đai.

Nhìn công chúa nằm trên giường thoi thóp, căn phòng đơn sơ đổ nát.

Ta theo kế hoạch ban đầu, đem tình hình thực tế bẩm báo lại với hoàng đế, đồng thời kể lại việc nhà họ Lý đã ng/ược đ/ãi và s/ỉ nh/ục công chúa như thế nào, khiến nàng hôn mê b/ệnh nặng.

Ta thêm mắm dặm muối kể lại trước mặt hoàng đế.

Hiện tại đang là lúc cần người, hành vi này của nhà họ Lý không chỉ làm chậm trễ chiến cuộc, mà còn ngang nhiên vả vào mặt hoàng gia.

Hoàng đế vô cùng tức gi/ận, trực tiếp lấy tội ng/ược đ/ãi công chúa, phán nhà họ Lý lưu đày toàn gia!

Trưởng công chúa được đón vào cung, tĩnh dưỡng thật tốt.

Lý thị vì chăm sóc công chúa có công nên được miễn tội, lại còn được ban phong làm Tam phẩm Thục nhân, thưởng vàng trăm lạng, ban cho một tòa phủ đệ.

Trưởng công chúa nghỉ ngơi vài ngày rồi dẫn quân ra chiến trường.

Trên đường đá/nh đâu thắng đó, dùng kinh nghiệm tích lũy nhiều năm phá vỡ tầng tầng lớp lớp chướng ngại, đá/nh cho đối phương tan tác như lá rụng trước gió!

Tin thắng trận liên tiếp truyền về.

Cuối cùng tại thành Sóc Châu, nàng ch/ém đầu Đại hoàng tử Tây Ly - kẻ từng hạ lệnh đồ thành, cùng Tam hoàng tử phản quốc.

Ngày Trưởng công chúa khải hoàn trở về, hoàng đế đã b/ệnh nặng, chỉ có thể nằm trên giường thở dốc, toàn thân chỉ còn cái miệng là còn cử động được.

13

Trước giường b/ệnh, vị lão hoàng đế một chân đã bước vào qu/an t/ài nhìn Trưởng công chúa đang bưng chén th/uốc đi về phía mình, miệng không ngừng lẩm bẩm:

「Thiên hạ này là của trẫm... không một ai... có thể cư/ớp đi!"

Trưởng công chúa lặng lẽ ngồi bên giường, thìa khuấy đều chén th/uốc nóng hổi, đáy mắt cảm xúc u ám, như có sóng ngầm cuộn trào.

「Phụ hoàng mặc kệ Hoàng hậu, quý phi mẫu tộc vu khống nhà họ Tiêu! Khi h/ãm h/ại mẫu hậu, người có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay?!"

Hoàng đế mắt đỏ ngầu, r/un r/ẩy trừng mắt nhìn người đàn bà trước mặt, nỗi sợ hãi trong đáy mắt tăng lên gấp bội, nhưng miệng vẫn cứng cỏi:

「Trẫm... vì... giang sơn xã tắc!

「Không yên phận làm Hoàng hậu của nó, dám chỉ tay năm ngón với trẫm... Tiêu Thanh Yến... chẳng qua chỉ là một tướng quân mà lại được dân gian ca tụng là thần thánh?!

「Trẫm mới là hoàng đế của Nam Tề!"

Đáy mắt Trưởng công chúa đỏ rực, nước mắt đong đầy: 「Cữu cữu trấn thủ biên cương, dẹp lo/ạn bình định chiến sự lập nên công lao hiển hách, nhiều năm qua bảo vệ vạn nhà, cúc cung tận tụy, chưa từng một chút lười biếng!

「Sao lại không xứng được bách tính ca ngợi?!"

Động tác đổ th/uốc trong tay không dừng lại: 「Ngược lại là người! Ngông cuồ/ng tự đại, đ/ộc đoán chuyên quyền, s/át h/ại công thần lương tướng! Nhà họ Tiêu đúng là m/ù mắt rồi! Mới phò tá người làm hoàng đế!"

Nếu không phải ông ta lạm sát công thần, bức tử võ tướng, khi đại địch trước mắt, triều đình đã không rơi vào cảnh không người dùng!

Bản thân nàng kiếp trước kim tôn ngọc quý, cũng không đến nỗi bị hoàng tử nước địch thay phiên chà đạp, ch*t cóng trong chuồng cừu giữa mùa đông giá rét!

Thìa th/uốc từng chút một cạo qua khoang miệng ông ta, nước th/uốc hòa cùng m/áu tươi làm ướt đẫm gối.

Trưởng công chúa đút thìa th/uốc cuối cùng cho ông ta, đứng từ trên cao nhìn xuống, khóe môi hơi nhếch:

「Hai ngày nữa trẫm đăng cơ, phụ hoàng phải nhìn cho kỹ, hưởng chút không khí vui mừng."

「Ngươi...!!」 Lão hoàng đế trợn mắt gi/ận dữ, trừng lớn đôi mắt muốn vùng vẫy đứng dậy, tiếng thở dốc và ch/ửi rủa không dứt:

「Tiện phụ... ngươi là đàn bà không lo tề gia nội trợ, lại vọng tưởng nhúng chàm vào ngai vàng của trẫm... Người đâu...!"

Trưởng công chúa không muốn nghe ông ta nói nhảm, quay người rời đi.

「Người... đâu!"

Ta bước tới giúp ông ta đắp chăn lại, khẽ nói bên tai ông ta:

「Thái tử cư/ớp cung nữ bị phản sát, Tam hoàng tử phản quốc, Tứ hoàng tử bị bắt, bị trói trên tường thành phơi nắng ba ngày, đến giờ vết hằn đen trên mông vẫn chưa rửa sạch đâu!

「Thứ lỗi cho nô tỳ nói thẳng, các hoàng tử bảo bối của người thật sự không bằng Trưởng công chúa.

「Bây giờ có người chống đỡ giang sơn, người cứ lén mà vui đi..."

Hoàng đế đờ đẫn lắng nghe, đôi mắt già nua đục ngầu bỗng chốc có thêm một tia tỉnh táo:

「Ngươi...」 như thể nắm được cọng rơm c/ứu mạng, r/un r/ẩy chỉ tay vào ta, 「Trẫm... chưa từng nói với bên ngoài nguyên nhân cái ch*t của Thái tử!

「Sao ngươi biết được?!!"

Ta mỉm cười với ông ta: 「Người đoán xem."

Thân thể ông ta run lên như cầy sấy, bám lấy thành giường cố gắng đứng dậy:

「Người đâu...! Người đâu!"

Cửa không có ai đáp lại, tiếng gào thét như rồng bị nh/ốt nơi nước cạn, cuối cùng trong sự không cam lòng mà buông thõng hai tay.

14

Trưởng công chúa đá/nh bại Tây Ly, c/ứu vớt vô số bách tính.

Đăng cơ làm hoàng đế là danh chính ngôn thuận, người phản đối trong triều rất ít.

Oan khuất của nhà họ Tiêu được rửa sạch, vô số tướng quân, triều thần vì bị nghi kỵ mà mất mạng đều được minh oan.

Cùng lúc đó, Nữ hoàng mở trường học nữ giới khắp nơi, bãi bỏ hủ tục, cho phép nữ tử cùng nam tử đọc sách biết chữ, thi cử đỗ đạt.

Khuyến khích nữ tử làm thương nhân, làm quan, làm y.

Tu sửa luật pháp, kẻ buôn b/án ng/ược đ/ãi , làm hại trẻ em gái, nhất định nghiêm trị không tha!

Nhiều năm sau, Nam Tề xuất hiện vị nữ trạng nguyên đầu tiên, tài học khí độ, tâm tư tinh tế không thua kém nam tử.

Từ đó về sau, nữ thương nhân, nữ đầu bếp, nữ y, nữ tướng quân mọc lên như nấm.

Địa vị nữ tử không còn thấp kém, không còn cảnh công chúa bị đưa sang nước khác hòa thân.

...

Nữ hoàng hỏi ta sau này có dự định gì.

Ta suy nghĩ một chút rồi trả lời:

「Bệ hạ ban cho nô tỳ một tòa phủ đệ, vàng ngàn lạng, một con chó một con mèo bầu bạn bên cạnh là được rồi."

Lấy chồng rồi lại phải hầu hạ cả gia đình lớn nhỏ.

Cái phúc này cứ để người khác hưởng đi.

Bệ hạ mỉm cười ưng thuận.

Từ đó ta sống cuộc sống giàu có, có nhà ở kinh thành, ra ngoài có người hầu kẻ hạ, về nhà có chó mèo đón chào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi đòi lại của hồi môn của mẹ từ Hầu phủ, cuối cùng chỉ nhận về một cửa hàng vải đang thua lỗ

Trước khi cùng gia đình chuyển đến nơi khác, Cố Minh Yểu, quản sự kho kim chỉ của nhị phòng Hầu phủ, đã tìm thấy danh mục của hồi môn mà mẹ để lại dưới đáy hòm đồ cưới trống rỗng. Lúc này cô mới biết, khế ước cửa tiệm, vải vóc và tiền mặt của mẹ suốt bao năm qua đã bị chia nhỏ để chi dùng cho việc tu sửa Hầu phủ, phí thi cử của anh trai và chi tiêu sinh hoạt hàng ngày. Cô không tự loại mình ra khỏi những khoản chi ấy: việc học thêu thùa và ăn mặc của cô cũng từng được nuôi dưỡng bằng tài sản của mẹ. Minh Yểu cùng bà Chu - một nghệ nhân thêu lâu năm, và Lâm Tuyết Nương - nữ chủ tiệm vải đang thua lỗ, đã đối chiếu từng mục trong sổ lĩnh vật liệu, khế ước cửa tiệm, sổ sách tu sửa, tiền lương còn nợ và những bức thư của mẹ. Cô phát hiện ra rằng, năm xưa mẹ quả thực có đồng ý cho mượn tạm một phần, nhưng người thực sự vượt quá giới hạn chính là cha cô, khi ông biến những khoản vay tạm thành tài sản riêng sau khi quá hạn. Đối mặt với việc cha dùng hai trăm lượng bạc để ép cô từ bỏ việc đòi lại tài sản, Minh Yểu chỉ gửi những phần có bằng chứng xác thực lên quan phủ, từ bỏ những tài sản thiếu bằng chứng như quán trọ và tiệm hương liệu, đồng thời ưu tiên thanh toán tiền công cho các thợ thêu. Cuối cùng, cô chỉ lấy lại được tiệm vải Thụy Phong đang thua lỗ cùng một ít bạc, rồi cắt đứt quan hệ với gia tộc. Một năm sau, nhờ vào sổ sách minh bạch, cơ chế tiền vốn cộng chia lợi nhuận cùng việc giữ lại quyền sở hữu các mẫu thêu cho thợ, tiệm vải đã dần chuyển sang có lãi. Dù vẫn chưa lấy lại được toàn bộ của hồi môn, nhưng cô đã có thể tự lập bằng chính sổ sách và đôi bàn tay của mình.
0