Để ki/ếm tiền, tôi làm tư vấn tình cảm trên mạng. Tôi vừa nhận được đơn hàng của ông sếp mặt liệt. Đối tượng anh ta theo đuổi lại chính là tôi! Tôi khuyên anh ta: "Hai người không có duyên đâu, chồng của cô ấy là người khác!" Sau đó, anh ta chặn tôi ở góc tường: "Vợ à, 'người khác' mà em nói là có ý gì?"
1.
Tôi, tư vấn tình cảm, tỷ lệ tác thành thành công lên đến 95%. Hôm nay, một đại gia vung tay triệu bạc nhờ tôi giúp theo đuổi một cô gái. Anh ta gửi mã kết bạn, tôi quét thử, đây chẳng phải sếp tôi sao?! Tên xui xẻo nào lại lọt vào mắt xanh của anh ta vậy?
Tôi đổi sang máy làm việc khác, kiểm tra lại tài khoản WeChat. Không sai, chính là kẻ mặt liệt luôn trưng cái bản mặt khó ở cả ngày, Hoắc Chu. Trong lúc đang kinh ngạc, Hoắc Chu gửi tin nhắn riêng qua tài khoản web video của tôi: "Vẫn chưa kết bạn được à?"
Tôi hoàn h/ồn ngay lập tức: "Xin lỗi anh nhé, vừa nãy mạng hơi chập chờn, giờ em thêm ngay đây ạ~". Loại việc tốt vừa ki/ếm được tiền của sếp, vừa được hóng drama của sếp thế này, tuyệt đối không được bỏ lỡ! Sau khi đặt biệt danh cho Hoắc Chu là "Đại gia cún", tôi vội vàng gửi lời mời kết bạn. Khung chat nhảy tin nhắn ngay lập tức.
Đại gia cún: "Chào em."
Cấp bách vậy sao? Tôi nheo mắt: "Chào anh, trước tiên anh hãy mô tả mối qu/an h/ệ giữa anh và cô gái đó đi ạ."
"Tôi là sếp của cô ấy, chưa từng nói chuyện mấy."
Ôi vãi, hóa ra là người trong công ty chúng tôi! Lại còn là yêu thầm nữa chứ?? Tim tôi đ/ập thình thịch, cố nén sự tò mò lại: "Cô gái đó thường có sở thích gì, tính cách ra sao ạ?"
Đại gia cún: "Tính cách cô ấy rất tốt, rất hay cười, cười lên rất đáng yêu. Không thích làm việc, thích tan làm và ăn uống."
Tôi phì cười. Ai mà bị sếp nhìn ra là không thích làm việc thế kia, có chút thảm thật đấy. "Còn gì nữa không ạ?"
Đại gia cún: "Những cái khác tôi không rõ lắm, thực ra cô ấy mới vào công ty được 3 tháng. Thích chó, trên túi xách của cô ấy còn có một chiếc móc khóa hình cún con."
Cái răng tôi đang nhe ra bỗng thu lại ngay lập tức. Chầm chậm quay đầu nhìn chiếc móc khóa hình cún con trên túi xách bên cạnh. Cộng thêm việc mới vào công ty được 3 tháng. Tên xui xẻo bị Hoắc Chu thích, chẳng lẽ là tôi sao?!!!?!
2.
Đại gia cún: "Sao không trả lời nữa, có vấn đề gì à?"
Tôi phát đi/ên ngay lập tức. Tất nhiên là có vấn đề rồi, vấn đề lớn là đằng khác!! Mặc dù Hoắc Chu đẹp trai, chân dài, siêu giàu, nhưng tôi có bóng m/a tâm lý cực lớn với chuyện yêu đương công sở. Hơn nữa, tên bi/ến th/ái này thường xuyên soi mói chỉ trích người khác, tôi mà yêu đương với anh ta, e là chán sống rồi!
Nhưng vì tham tiền, lúc nhận đơn tôi đã ký một bản hợp đồng, yêu cầu 24/24 phải có mặt và tư vấn, bắt buộc phải đảm bảo thành công. Nếu vi phạm hợp đồng, phải bồi thường gấp đôi số tiền!! Sớm biết đối tượng là mình, tôi có ch*t cũng không nhận đơn này!
Ông trời đúng là đang đùa giỡn, làm gì có đạo lý tự mình theo đuổi chính mình cơ chứ?!
"Sao em không trả lời tin nhắn?"
Đại gia cún kiên nhẫn rất kém, lại lôi phong cách làm việc ra rồi. Tôi quay về thực tại ngay lập tức. Bình tĩnh, phải bình tĩnh! Có lẽ chưa chắc đã là mình…
Cách đây không lâu, một nữ đồng nghiệp cùng đợt với tôi thấy chiếc móc khóa này đáng yêu, đã hỏi xin tôi đường link, giờ cô ấy cũng treo trên túi. Biết đâu người Hoắc Chu nói là cô ấy thì sao?
Tôi suy nghĩ một chút, cẩn thận thăm dò: "Tại sao anh lại thích cô ấy?"
Đại gia cún: "Thích thì cần lý do sao?"
Trả lời hay thật, nếu đối tượng được thích này không nghi ngờ là tôi, tôi đã vỗ tay khen anh ta rồi. Cũng khó mà dò hỏi quá lộ liễu, chỉ đành dùng biện pháp trực tiếp hơn thôi! Tôi nghiến răng gõ chữ: "Hai người giờ chẳng khác nào người lạ, trước tiên hãy tự nhiên tăng thêm sự tiếp xúc, đồng thời âm thầm dò hỏi xem người ta thích gì, rồi tạo bất ngờ nho nhỏ cho người ta một cách ẩn danh, đợi quen thuộc hơn rồi hãy nói rõ, cứ từ từ thôi ạ."
Đại gia cún: "Bất ngờ gì?"
"Ví dụ như, tặng cho cô ấy một bó hoa đ/ộc nhất vô nhị ạ."
Cả đêm không ngủ, trời vừa sáng tôi đã lao đến công ty. Tối qua tôi cứ nhấn mạnh với Hoắc Chu rằng bó hoa nhất định phải đ/ộc nhất vô nhị. Để tránh việc tôi bị vạ lây. Thế nhưng vừa bước vào văn phòng, tôi ngẩn người.
Trên bàn tôi có hoa. Mỗi một chỗ ngồi trong tầm mắt đều có một bó hoa. Mỗi-một-chỗ. Thậm chí trên bàn các nam đồng nghiệp cũng có. Và ch*t ti/ệt là, hoa của mỗi người đều không giống nhau. "Độc nhất vô nhị", không phải bảo anh tặng mỗi người một kiểu đâu!
3.
Đây là kiểu thao tác "bắt cá" gì vậy! Tôi nhìn đóa hồng đỏ rực trên bàn, r/un r/ẩy, rồi lại nhìn bó hoa của một đồng nghiệp nữ khác. Là hoa cúc. Ngôn ngữ của hoa cúc là: ngây thơ, thuần khiết, và… yêu thầm. Cả hai, đều rất giống…
Làm nghề lâu như vậy, lần đầu tiên thấy một khách hàng khó hiểu đến thế!! Nếu gặp được, tôi thật sự muốn túm lấy đầu anh ta mà lắc mạnh, xem trong đó có nước không!
Sau đó tôi gặp Hoắc Chu ở phòng trà. Vest chỉnh tề, dáng người cao ráo, chỉ cần cái bóng lưng thôi cũng đủ gây áp lực. Tôi cạn lời, cà phê của anh ta chẳng phải thường do bộ phận thư ký mang vào sao? Sao hôm nay lại ra ngoài!
Mấy chữ "tự nhiên tăng thêm tiếp xúc" lập tức hiện lên trong đầu. Đúng là tự làm tự chịu mà!!!
Túm đầu thì tôi không có gan, chỉ đành chạy lẹ thôi. Nhưng giây tiếp theo, gương mặt lạnh lùng tuấn tú với áp lực còn hơn cả dáng người kia đã quay lại. Bất ngờ không kịp trở tay, bốn mắt nhìn nhau.
Tôi dừng bước ngay lập tức, mỉm cười: "...Ha ha, sếp Hoắc, chào buổi sáng, anh cũng đến đây uống cà phê ạ!"
"Ừ."
Hoắc Chu mặt căng cứng đáp một tiếng, chừa ra một vị trí, ra hiệu cho tôi tiến lên sử dụng. Tôi đành phải cắn răng tiến lên, đứng cạnh anh ta. Không khí có chút gượng gạo, chủ yếu là khi biết Hoắc Chu có khả năng thích mình, tôi hoàn toàn không biết nên thể hiện biểu cảm khuôn mặt như thế nào cho phải.
Nhưng cho đến khi tôi pha xong cà phê, anh ta cũng không nói một lời nào. Tôi có chút nghi hoặc. Từ trạng thái tư vấn của Hoắc Chu, anh ta có vẻ khá gấp gáp. Nếu thực sự là tôi, thì tôi đang đứng đây, sao anh ta lại không nói câu nào chứ?
Đột nhiên một bàn tay trắng trẻo thon dài vươn tới trước mặt, tắt máy pha cà phê. Tôi bất chợt ngẩng đầu, gương mặt như qu/an t/ài của Hoắc Chu còn lạnh hơn lúc nãy, chỉ vào cốc của tôi: "Đầy rồi."
Tôi liên tục cảm ơn, càng thấy nghi hoặc hơn. Đối mặt với người mình thích, lại lạnh nhạt đến mức này sao?
Cuối cùng, tôi bưng cà phê mỉm cười chào tạm biệt Hoắc Chu. Anh ta gật đầu nhạt nhẽo, lần này thậm chí còn chẳng có cả thán từ. Tôi hoàn toàn yên tâm. Ai mà lại lạnh lùng đến mức này với người mình thầm thương tr/ộm nhớ cơ chứ?!