Mặt anh ta giờ chẳng phân biệt nổi là đỏ hay trắng nữa.
Anh ta gào lên với bảo vệ:
"Tìm dụng cụ cạy cửa xe ra cho tôi, tôi trả thêm hai ngàn!"
Mắt bảo vệ sáng rực, quay người chạy biến.
"Anh ráng nhịn tí, tôi đi tìm dụng cụ ngay!"
15
Tôi chẳng hề lo lắng việc Lý Gia Hào có được c/ứu hay không.
Vừa rồi tôi đã dùng chế độ thu phóng trên điện thoại để phóng to hình ảnh lên năm lần.
Nhìn rõ mồn một tình trạng của Lý Gia Hào hiện tại.
Sau màn "tr/a t/ấn" vừa rồi.
Chỗ đó đã thê thảm đến mức không nỡ nhìn.
Mà tay nắm cửa và anh ta đã dính ch/ặt vào nhau, không còn một kẽ hở nào.
Cho dù có dùng c/ưa sắt c/ưa tay nắm cửa ra.
Thì chắc chắn cũng sẽ gây tổn thương đến tận gốc.
16
Mười phút sau.
Bảo vệ xách một hộp dụng cụ thở hổ/n h/ển chạy quay lại.
Ông ấy ném cái hộp xuống đất.
Cờ lê, tua vít, kìm, cái gì cũng có.
Bảo vệ chọn một cái cờ lê lớn nhất, nhắm vào khe hở giữa tay nắm cửa và cửa xe rồi chọc vào.
【Bíp! Bíp! Bíp!】
Tiếng còi báo động chói tai của xe vang lên.
"Ối giời, mẹ kiếp!"
Bảo vệ gi/ật mình làm tay run lên, chiếc cờ lê rơi cái bộp xuống đất.
"Anh không phải bảo đây là xe của anh sao?
"Anh bảo nó im đi chứ! Tiếng động này, lát nữa là cả tòa nhà thức giấc hết đấy!"
Lý Gia Hào cũng sụp đổ theo, "Chìa khóa xe tôi để ở nhà rồi!"
Bảo vệ nhìn chằm chằm anh ta hai giây, đột nhiên bừng tỉnh.
"Anh... anh có phải là kẻ tr/ộm xe không đấy?"
Lý Gia Hào đứng hình.
"Xong rồi, xong rồi, xong rồi!"
Bảo vệ vỗ đùi cái đét, giọng đầy hối h/ận.
"Tôi lại đi giúp một thằng tr/ộm! Chuyện này mà đồn ra ngoài thì tôi mất việc mất! Tôi còn già trẻ lớn bé phải nuôi, anh làm hại tôi thế này à?"
"Tôi không phải tr/ộm! Tôi đúng là chủ xe! Tôi..."
"Chủ xe nào lại đi làm chuyện này với xe của mình?"
Bảo vệ chỉ vào chỗ kết nối giữa Lý Gia Hào và cửa xe.
"Còn dính cả cái thứ đó của mình vào xe? Anh lừa q/uỷ à!"
Ông càng nói càng gi/ận, càng gi/ận càng sợ, cuối cùng dậm chân một cái thật mạnh.
"Coi như tôi xui xẻo! Đi đây!"
Bảo vệ cúi xuống nhặt hộp dụng cụ, quay người chạy mất dạng.
"Đừng chạy! Quay lại đây!"
Giọng Lý Gia Hào gần như là gào thét.
"Tôi trả thêm tiền! Năm ngàn! Một vạn!"
Bảo vệ chạy càng nhanh hơn.
"Đồ khốn!"
Giọng Lý Gia Hào tràn ngập tuyệt vọng.
"Ít nhất ông cũng phải kéo quần lên cho tôi chứ!"
17
Tiếng còi báo động của xe vẫn không ngừng vang lên.
Trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya nghe đặc biệt chói tai.
Chẳng bao lâu sau, nó đã thu hút những cư dân khác.
Một người đàn ông trung niên mặc áo ba lỗ quần đùi, chân xỏ dép lê đi tới, trên mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn.
"Xe của đứa nào đấy? Có tắt đi được không..."
Ông ta nhìn thấy Lý Gia Hào đang dán vào cửa xe.
Tư thế kỳ quái không thể tả.
Người đàn ông sững lại một chút, tưởng anh ta bị kẹt cửa xe, lòng tốt trỗi dậy, vội rảo bước tiến lại gần.
"Này người anh em, cậu không sao chứ? Có cần giúp..."
Khoảnh khắc nhìn rõ.
Đồng tử người đàn ông chấn động!
"Ôi mẹ ơi!"
Ông ta vội vàng rút điện thoại, chụp liên tiếp ba tấm.
Lý Gia Hào che mặt, gào lên: "Ông chụp cái gì? Không được chụp! Xóa ảnh đi!"
Người đàn ông trung niên chẳng thèm đếm xỉa đến anh ta.
Ông ta quay người, gọi một cuộc điện thoại, giọng điệu đầy phấn khích.
"Vợ ơi! Em mau xuống hầm xe đi! Ngay bây giờ! Lập tức!
"Không đến là em hối h/ận đấy! Mau lên!"
Cúp máy, ngón tay ông ta lướt trên màn hình thoăn thoắt.
Vài giây sau.
Nhóm chat cư dân nhận được tin nhắn mới.
Tôi mở ra xem.
Người đàn ông đã gửi ảnh vào nhóm.
Mặc dù không thấy rõ mặt nhưng tư thế thì cực kỳ rõ ràng.
Nhóm chat cư dân bùng n/ổ ngay lập tức:
【Mắt tôi... mắt tôi không còn trong sáng nữa rồi...】
【Đạo đức ở đâu? Luân lý ở đâu?? Địa chỉ ở đâu???】
【Lầu trên, cậu có gì đó không ổn nha ha ha ha ha】
【Màu xe đẹp thế làm gì? Định dụ dỗ ai à? Nhìn là biết không phải xe tử tế, không đứng đắn gì cả!】
【Cười ch*t tôi mất, hóa ra tay nắm cửa ẩn là để phòng cái này ha ha ha】
【Chiếc xe: Lúc đó tôi sợ hãi vô cùng.】
【Tôi cứ tưởng coi xe là vợ chỉ là nói đùa, không ngờ anh ta chơi thật!】
【Không phải, ai giải thích cho tôi với, rốt cuộc anh ta làm thế nào mà... thôi bỏ đi, tôi đột nhiên không muốn biết nữa.】
【...】
Tốc độ tin nhắn nhảy nhanh đến mức không kịp đọc.
Cuối mỗi dòng đều kèm theo một chuỗi dài "ha ha ha".
Giống như một đàn ngỗng đang mở tiệc trong nhóm chat.
Tôi dán mắt vào màn hình, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Sau đó, tôi gõ một dòng chữ rồi gửi đi.
【Đồ khốn nạn! Đây là xe của tôi mà.】
Nhóm chat lập tức im bặt.
Tôi tiếp tục gửi tin nhắn:
【Nhưng chồng tôi tối nay vẫn chưa về, một mình tôi hơi sợ, có hàng xóm tốt bụng nào giúp tôi đi bắt tên bi/ến th/ái này không? Tọa độ khu D, nhà 337, c/ầu x/in mọi người!】
Nhóm chat lại náo nhiệt trở lại:
【Đều là hàng xóm cả, tôi nhất định đến giúp cô! Đợi đấy!】
【Để tôi gọi thêm mấy người nữa, loại bi/ến th/ái này không thể tha thứ!】
【Tôi cũng đi! Vốn định đi ngủ rồi mà giờ giày cũng xỏ xong rồi đây!】
【Tôi ở khu B, ba phút nữa tới!】
【Cư dân tòa 4 gửi lời chúc mừng... không, gửi lời hỗ trợ!】
【Tôi đang ở trong thang máy rồi ha ha ha】
【Lầu trên, cậu cười cái gì?】
【Tôi không cười, tôi là dân chuyên nghiệp, trừ khi không nhịn được.】
【Chị em ơi, tôi xông lên trước đây, mọi người theo sau nhé!】
【Cho tôi một vé! Tôi lôi cả chồng tôi dậy luôn rồi, anh ấy bảo cả đời chưa bao giờ chạy nhanh như thế.】
Đã lâu lắm rồi mới thấy hàng xóm nhiệt tình như vậy.
Quả nhiên.
Hóng hớt mới là năng suất lao động số một của nhân loại.
18
Mười phút sau.
Nhà để xe náo nhiệt hẳn lên.
Một đám đông đen nghịt.
Ùn ùn kéo về phía nhà để xe.
Tiếng bước chân làm rung chuyển cả tầng hầm.
Nghe thấy động tĩnh, Lý Gia Hào run cầm cập.
Chỉ biết dán ch/ặt mặt vào cửa xe, ước gì cả người có thể chui tọt vào trong lớp sơn xe.
Tôi hét lên đầy khí thế:
"Tên bi/ến th/ái ch*t ti/ệt! Ngươi làm gì xe của ta?"
Nghe thấy giọng tôi, cơ thể Lý Gia Hào cứng đờ.
Anh ta vùi đầu thấp hơn nữa.
Cứ như thể chỉ cần không nhìn thấy người khác thì người khác cũng không thấy anh ta vậy.
"Đánh ch*t tên bi/ến th/ái này!"
Người đầu tiên xông lên.
Chiếc gậy bóng chày vung lên, đ/ập thẳng vào lưng Lý Gia Hào.
【Bộp】 một tiếng trầm đục.
Lý Gia Hào rên lên một tiếng.
Cơ thể chồm về phía trước nhưng lại bị keo giữ lại.
Sau đó tất cả mọi người đều xông lên.
"Đồ mặt dày! Gh/ê t/ởm hết chỗ nói!"
"Cho ngươi bi/ến th/ái này! Cho ngươi gh/ê t/ởm người khác này! Tay nắm cửa cũng phải kiện ngươi tội quấy rối!"
"Đến xe mà ngươi cũng sàm sỡ, ngươi còn là người không? Xe cộ cạn lời với ngươi luôn!"