Ta nhẹ nhàng hôn lên môi người, người siết ch/ặt lấy eo ta, nụ hôn ấy ngày càng sâu đậm.
11
"Ngươi không được phép gả cho Điện hạ!"
Lão thái giám cực kỳ nghiêm túc nói với ta.
"Vì sao không được? Chẳng phải lão luôn muốn ta ở lại bên cạnh bầu bạn với người sao?"
"Thân phận ngươi thấp hèn, làm thị thiếp cho người đã là nâng cao ngươi rồi!"
"Thấp hèn?" Ta nhấm nháp hai chữ này, đáp: "Sinh mẫu của Điện hạ chẳng phải cũng xuất thân là nô tỳ sao?"
"Điện hạ chính vì xuất thân của sinh mẫu mà bị kh/inh rẻ nửa đời người. Nay lại cưới một tỳ nữ làm Vương phi, chẳng phải càng thêm không ngẩng đầu lên được sao. Người nên cưới danh môn quý nữ, nếu nhà họ Tạ không được, thì còn nhà họ Tiết, nhà họ Ngô, không thì nhà họ Tôn thị lang, tuyệt đối không thể cưới một tỳ nữ!"
"Thế nên, nói cái gì mà thấy ta thuần thiện, chẳng qua là nghĩ ta ng/u ngốc dễ lừa, dụ dỗ ta đến phủ Hiền Vương làm một nha hoàn ấm giường, một nô tỳ hầu hạ, một kẻ bù nhìn chỉ biết vui buồn theo ý người mà thôi!"
"Ngươi!"
Lão thái giám không ngờ ta lại nói như vậy, nhất thời cứng họng.
Một hồi lâu sau, lão mới thầm thì: "Ta hiểu Điện hạ, người sẽ không cưới ngươi đâu."
Ta cũng hiểu người.
"Ta biết, ta vốn chẳng dám xa vời."
Lão thái giám im lặng một lúc, hồi lâu sau mới nói: "Xin lỗi, là ta phản ứng thái quá rồi. Ngươi là một cô nương tốt, ta chỉ không muốn tâm huyết nửa đời của Điện hạ tan thành mây khói, người chỉ có thể cưới quý nữ!"
Lão đã sớm quen với việc người khác hy sinh vì mình.
Còn nói cái gì mà không ai yêu người.
Kẻ yêu người, sớm đã vì người mà ch*t sạch rồi.
Năm đó, trận đại hỏa kia không th/iêu ch*t sinh mẫu của Hiền Vương.
Là vì người muốn được Hạ Quý phi nhận nuôi, nên cứ cố ý vô tình nhắc lại chuyện đó bên tai sinh mẫu.
Bà vì tiền đồ của đứa con ruột, mới châm lửa đ/ốt lãnh cung.
Nhưng khi ngọn lửa bùng lên, bà hối h/ận, sợ hãi, c/ầu x/in Hiền Vương c/ứu bà ra.
Người đứng ngoài vòng lửa, thoáng chốc động lòng, nhưng cuối cùng vẫn kiên quyết quay lưng rời đi.
Năm Kiến Đức thứ mười, trận đại dịch kia, lúc đó người vẫn là Ngũ hoàng tử, như thần thánh giáng trần, mang theo lương thực, thảo dược, y phục.
Người cùng thái y thảo luận phương th/uốc trị dịch đến tận đêm khuya; tự mình dẫn người xây dựng nơi trú ẩn tạm thời cho bệ/nh nhân; an ủi cảm xúc của mọi người, người nói người sẽ không bỏ rơi bất cứ ai.
Bách tính Từ Châu phụng người như thần linh.
Thái y trong kinh không hiểu tình hình địa phương, cha ta tự xin đi giúp đỡ.
Mỗi lần người trở về đều nói: "Ngũ điện hạ tựa như bạch sứ, bậc kim tôn ngọc quý thế kia mà lại có lòng từ bi đến vậy, quả thực là thần tiên trên trời phái xuống nhân gian."
Khi đó ta tò mò, thần tiên trên trời này có thể trắng đến mức nào, liệu lòng có trắng không?
Sau đó, Hiền Vương đổ bệ/nh.
Thái y từ kinh thành tới kh/inh thường người, lại sợ bị lây nhiễm, không tận tâm chăm sóc.
Chính cha ta đã túc trực không rời bên cạnh người.
Người khỏi bệ/nh, cha ta lại ngã bệ/nh.
Nhưng thời hạn nửa năm đã đến, làm sao đây?
Những người nhiễm dịch đều ch*t đi là xong.
Là Vương công công đã âm thầm ra tay.
Sau trận đại dịch đó, tất cả quan viên và thái y liên quan, thăng quan thì thăng quan, ban thưởng thì ban thưởng, chỉ có những bách tính Từ Châu hằng yêu mến người, đã ch*t trong lặng c/âm.
Nực cười thay, sau khi hồi kinh, người được phong hiệu là "Hiền".
Còn bây giờ thì sao?
Người cuối cùng yêu người, Vương công công.
Người sẽ chọn lão sao?
12
Hiền Vương dâng sớ xin Bệ hạ ban hôn.
Hoàng đế nhìn thấy tên ta trong tấu chương, "Thượng Hòa? Con gái nhà nào?"
Hạ Quý phi cẩn trọng đáp: "Hình như là tỳ nữ trong phủ Hiền Vương."
"Hỗn xược!"
Hoàng đế nổi gi/ận, hất đổ tấu chương.
"Nghịch tử này đang oán h/ận trẫm! Khiêu khích trẫm!"
"Bệ hạ bớt gi/ận." Hạ Quý phi khẽ an ủi, "Trong kinh sớm đã có lời đồn, nữ tử này dành tình cảm sâu nặng cho Hiền Vương, là người Từ Châu, đến kinh thành để báo ân. Nghe nói nàng chăm sóc Hiền Vương mọi việc tỉ mỉ, hai người lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cũng là lẽ thường tình."
"Hừ, thật là không lên được mặt bàn! Nghịch tử này đúng là do tiện tỳ sinh ra. Gặp chút trắc trở đã tự cam chịu, đã vậy, trẫm sẽ thành toàn cho nó! Cho nó cưới con tiện tỳ đó!"
Hoàng đế cáu gi/ận với Hiền Vương, thành toàn cho mối hôn sự của ta.
Ngày cưới định ra rất gấp gáp, không có tam thư lục lễ, không có tam môi lục sính, Lễ bộ cũng chẳng ai tới lo liệu, thánh chỉ chỉ nói để ta và Hiền Vương thành hôn vào tháng sau.
Hiền Vương nắm ch/ặt thánh chỉ, ngón tay trắng bệch.
Rồi lại đột nhiên cười một cách khó hiểu, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má ta.
"Có cảm thấy tủi thân không?"
Ta lắc đầu, đáp: "Điện hạ, ta đã nói rồi, chỉ nguyện người bình an qua năm tháng, tâm tưởng sự thành."
Chẳng phải đâu.
Rõ ràng là câu trả lời của ta đã làm người hài lòng.
Khóe môi người cong lên ý cười thỏa mãn, "Yên tâm, đã theo ta rồi, ta sẽ không để ngươi chịu ủy khuất."
Sau khi Hoàng đế ban hôn cho ta và Hiền Vương, cả kinh thành xôn xao.
Hoàng đế có thể mặc kệ người cưới ta làm chính thê, rõ ràng là đã từ bỏ người rồi.
Có kẻ m/ắng ta là hồ ly tinh, quyến rũ Hiền Vương đến mất trí.
Có kẻ xót xa cho Hiền Vương mất đi tư cách tranh đoạt ngôi vị, dù sao người cũng có chút danh tiếng trong dân gian.
Thế nhưng Hiền Vương chẳng hề để tâm, ngoài tai không màng thế sự, chỉ an tâm chuẩn bị hôn lễ.
Lễ bộ không ai tới, người liền tự mình lo liệu.
Hôm nay dẫn ta ra phố m/ua sắm, ngày mai lại dẫn ta lên trang trại thu tiền thuê.
Người nói: "Ngươi không có của hồi môn, tất cả những thứ này đều chuẩn bị cho ngươi cả đấy."
Nhưng ta nhìn rõ mồn một, những chủ tiệm, nông hộ mà người gặp những ngày này đều đang trong tư thế sẵn sàng, tuyệt không phải người thường.
Cả kinh thành đều nói ta tốt số, Hiền Vương đích thân lo liệu của hồi môn và hôn lễ cho ta, vô cùng tận tâm.
Họ nào biết, chuẩn bị hôn lễ là giả, tập hợp binh lực mới là thật.
Xem ra, Hiền Vương lần này thực sự là chó cùng rứt giậu rồi.
Nhìn ngày cưới đã gần kề, trời cao dường như không chiều lòng người, mưa liên miên suốt mấy ngày.
Mây sầu ảm đạm, đ/è nén khiến người ta khó thở.
Ta rảnh rỗi trong phòng không có việc gì, lại ngân nga điệu hát quen thuộc kia.
"Chít chát chít chát, chít chít chát, chát chát chít chít chát chát chít chít..."
"Đừng hát nữa, khó nghe quá."
Từ lần cãi nhau với lão thái giám, lão đã lâu không xuất hiện.
"Lão thái giám, ta cứ tưởng lão ch*t rồi."
"Không đúng, lão vốn dĩ đã ch*t từ lâu rồi."
Lão thái giám im lặng hồi lâu mới thầm thì: "Đã lâu không gặp, ngươi vẫn ăn nói đ/ộc địa như thế.
Thôi vậy, tùy ngươi, dù sao cũng là ta có lỗi với ngươi."
"Cái gì?"
"Là ta lôi ngươi vào chuyện này, dù Vương gia có làm gì, xin ngươi đừng oán h/ận người."