Tiếng chuông chiều vẳng xa

Chương 5

20/05/2026 18:35

13

Lục di đợi ta ở hoa sảnh.

Thấy ta đỏ hoe mắt, bà gọi: "Yểu Yểu!"

Bà ôm ta vào lòng: "Đứa trẻ của ta, ta nghe kể về chuyện của con trên đường tới đây rồi."

"Con đã chịu khổ rồi."

"Tên Vũ An Hầu ch*t ti/ệt, sao dám đối xử với đứa trẻ của ta như vậy!"

Sống mũi ta cay cay.

Cái ôm của Lục di ấm áp và thơm ngát.

Là thứ mà ta chưa từng cảm nhận được từ mẫu thân.

Bà hỏi thăm một tháng qua ở phủ Thôi thế nào, ta đều đáp từng câu một.

Khi nhắc đến Thôi Phù Nghiên, trên mặt Lục di thoáng qua vẻ đ/au lòng.

"Thằng bé Phù Nghiên này, vẫn không chịu gặp ta."

Thì ra, qu/an h/ệ giữa Thôi Phù Nghiên và cha mẹ không mấy tốt đẹp.

Trên hắn còn một người huynh trưởng, vô cùng thông minh sáng suốt.

Thôi Phù Nghiên sinh ra đã ốm yếu, không thể theo cha mẹ đi nhậm chức nơi xa, nên ở lại kinh thành dưỡng bệ/nh.

Từ nhỏ người đời đã nói cha mẹ không thích hắn, nên mới chỉ mang huynh trưởng theo.

Lâu dần, Thôi Phù Nghiên thực sự tin là như vậy.

Sau này Lục di và phu quân về kinh, Thôi Phù Nghiên thậm chí dọn ra khỏi phủ, sống riêng biệt.

Ta chợt vỡ lẽ.

Thảo nào Thôi Phù Nghiên lại giúp ta nói đỡ.

Lục di lau nước mắt: "Bấy nhiêu năm nay, ta đến gặp nó mười lần, chỉ gặp được một hai lần."

"Nhưng nay thấy hai đứa chuyện trò hợp ý, ta cũng yên tâm rồi."

"Chuyện con muốn làm việc ta sẽ để tâm."

"Ta có mấy tiệm thêu, lát nữa ta sẽ sai người đi hỏi."

Ta vui vẻ tiễn Lục di ra về.

Vòng qua cửa thùy hoa, ta gi/ật b/ắn mình vì thấy Thôi Phù Nghiên đứng sau cửa.

Thần sắc hắn khó hiểu: "Nàng nói chuyện với bà ấy vui không?"

Ta suy nghĩ một chút: "Lục di rất tốt."

"Nàng thích bà ấy sao?"

Ta gật đầu: "Ta thích Lục di."

Bà ấy giống mẹ hơn cả mẹ ruột của ta.

Thôi Phù Nghiên nói một câu kỳ quặc "biết rồi" rồi sải bước rời đi.

Trường Sinh chạy đến gần: "Công tử bảo, sau này phu nhân tới không cần thông báo nữa ạ."

"Cô nương thích phu nhân thì cứ tự nhiên, không cần để ý đến công tử."

"Cứ thoải mái qua lại là được."

Ta xoa đầu Trường Sinh, đưa cho nó hai viên kẹo mạch nha.

14

Lục di hành động rất nhanh.

Chẳng mấy ngày sau, ta đã bắt đầu làm việc tại tiệm thêu dưới quyền của bà.

Những người làm cùng đều là các thẩm thẩm, tỷ tỷ.

Có người bị chồng đuổi ra khỏi nhà, có người không chịu nổi sự sắp đặt của gia đình mà trốn cưới.

Thì ra đây là nơi nhà họ Thôi c/ứu giúp những phụ nữ khốn cùng.

Ta thích nghi vài ngày thì hòa nhập rất nhanh.

Tiền công mỗi tháng là một lượng bạc.

Thêu một bức tranh, tùy vào kích thước mà được chia thêm tiền công riêng.

Khi nhận được tháng lương đầu tiên, ta m/ua vải thêu cho Thôi Phù Nghiên một cái túi thơm.

Thôi Phù Nghiên vui mừng khôn xiết, hai tay cầm lấy cái túi nhỏ đầy lúng túng:

"Cái này là cho ta sao?"

Ta mím môi: "Ừm."

"Nếu huynh không thích..."

"Ta thích, ta thích lắm!"

Thôi Phù Nghiên lập tức đeo lên thắt lưng: "Đẹp không?"

Ta làm một cái túi thơm màu xanh hồ nước.

Phối với bộ ngoại bào màu xanh ngọc của hắn trông hơi kỳ lạ.

"Có vẻ không đẹp lắm, huynh cứ tháo xuống đi, lần sau hãy đeo."

Thôi Phù Nghiên chạy biến đi: "Đẹp."

"Ta đi ra ngoài có chút việc, lát nữa về nói chuyện với nàng."

"Trong túi nàng có để mận khô và kẹo mạch nha, nàng ăn không hết thì chia cho người khác nhé."

Khi mặt trời lặn sau núi, quản sự thông báo mọi người có thể về nhà.

Ta thêu thùa cả ngày, đầu óc choáng váng.

Chợt thấy Tống Thời Ngôn đứng trước cửa.

Ta cứ ngỡ mình bị ảo giác.

Chàng hướng về phía ánh hoàng hôn, ánh mắt đờ đẫn.

Trông giống như hồi còn ở trên núi Thanh Phong.

Khi đó ngày nào chúng ta cũng nhàn rỗi, ta thường đọc sách cho chàng nghe.

Tống Thời Ngôn quay đầu lại, ánh mắt trách móc.

Ta chợt bừng tỉnh, cứ thế lướt qua chàng.

Tống Thời Ngôn sững sờ, vội vàng gọi ta lại: "Chung Yểu Yểu."

Ta nắm ch/ặt quai túi, xoay người lại, lặng lẽ đợi chàng nói tiếp.

Tống Thời Ngôn thở dài: "Nàng làm lo/ạn bấy nhiêu ngày rồi, vẫn chưa chịu về sao?"

"Ta đã nói với cha mẹ nàng về chuyện nàng bỏ nhà ra đi, họ vô cùng tức gi/ận, bảo tỷ tỷ nàng phải quản giáo nàng cho tốt."

"Một tiểu thư nhà quan mà làm việc ở chốn này... nàng không thấy mất mặt sao?"

"Nàng nay làm trái lời trưởng bối, lại còn lộ mặt ra ngoài, thanh danh coi như hỏng hết rồi."

Ta "ồ" một tiếng: "Rồi sao nữa?"

Tống Thời Ngôn ấp úng: "Nhưng ta không chê nàng."

"Nàng là ân nhân c/ứu mạng của ta."

"Hay là chúng ta vẫn như trước đây?"

"Ta nguyện ý cưới nàng."

Ta lặp lại: "Chàng nguyện ý thì liên quan gì đến ta?"

Tống Thời Ngôn sững người: "Cái gì?"

Ta bình thản: "Chàng ban ơn bố thí cho ta từ trên cao, ta còn phải mang ơn đội nghĩa sao?"

"Hơn nữa ta không thấy mình làm sai điều gì."

"Ta làm việc ở đây, tự lực cánh sinh, chẳng có gì là không tốt cả."

Nói xong, ta định rời đi.

Tống Thời Ngôn bước lên vài bước, chắn trước mặt ta: "Hôm nay ta thấy cái túi thơm nàng làm cho Thôi Phù Nghiên rồi."

15

Thì ra Thôi Phù Nghiên vội vã ra ngoài là để khoe khoang trước mặt Tống Thời Ngôn.

Sắc mặt Tống Thời Ngôn ảm đạm: "Hắn đeo cái túi thơm đó khoe khoang trước mặt tất cả những người chúng ta quen biết."

"Bên trong còn có cả thảo dược đuổi muỗi."

Ta nói: "Thôi Phù Nghiên rất tốt với ta."

"Hắn thu nhận ta, quan tâm đến tâm trạng của ta."

"Cho nên ta làm một cái túi thơm tặng hắn."

Tống Thời Ngôn c/âm nín: "Nhưng nàng thừa biết qu/an h/ệ giữa chúng ta không tốt mà."

Ta nhịn hết nổi: "Tống Thời Ngôn, rốt cuộc chàng muốn nói gì?"

Trán Tống Thời Ngôn rịn mồ hôi lạnh.

Ta mất kiên nhẫn định bỏ đi.

Chàng cuối cùng cũng thốt lên: "Nàng có thể quay về không?"

"Về đâu?"

"Hầu phủ."

Tống Thời Ngôn vội vã nói: "Chẳng phải ban đầu nàng lên kinh là để tới Hầu phủ sao?"

"Bây giờ ở nhà người khác không hay chút nào."

"Ta đã chuẩn bị cho nàng một viện riêng, giống hệt của tỷ tỷ nàng."

"Còn rất nhiều váy áo mới, nàng từng nói chưa bao giờ được mặc quần áo của riêng mình, ta đặc biệt bảo tỷ tỷ nàng chọn giúp nàng rất nhiều bộ mà nàng chắc sẽ thích."

"Còn nữa..."

Ta nghe chàng lải nhải không dứt.

Bỗng nhiên thấy phiền.

"Tống Thời Ngôn," ta ngắt lời chàng, "ta không thích những thứ giống tỷ tỷ ta."

"Ta cũng không thích váy áo trang sức mà nàng ta đã chọn qua."

"Thôi Phù Nghiên không giống chàng như vậy."

"Thứ hắn m/ua cho ta chỉ mình ta có, hắn sẽ hỏi ta thích gì, chứ không để người khác quyết định thay ta."

Tống Thời Ngôn môi r/un r/ẩy: "Nàng, sao nàng có thể so sánh ta với hắn."

"Nàng biết ta gh/ét nhất là hắn mà."

Ta vặn lại: "Chẳng phải chàng cũng hay so sánh ta với tỷ tỷ sao?"

"Giờ thì không chịu nổi rồi à?"

"Ta còn chưa nói chàng là kẻ tr/ộm đấy."

Ta rút cái túi thơm từ trong lòng chàng ra: "Chàng lấy tr/ộm lúc nào thế?"

Tống Thời Ngôn không kịp cản tay ta, khó khăn giải thích: "Không phải ta tr/ộm."

"Hắn tự làm mất, ta nhặt được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm