Cú lừa sau khi đăng ký kết hôn

Chương 1

20/05/2026 18:36

Đêm tân hôn, chồng tôi đưa ra một xấp hóa đơn rồi thú nhận với tôi:

"Vợ à, trước khi cưới anh khởi nghiệp có n/ợ 3 triệu, chiều nay chủ n/ợ giục gấp quá nên anh đã mượn tạm bạn bè 3 triệu để xoay xở."

Anh ta tỏ vẻ đầy áy náy.

"Thẻ của anh bị giới hạn hạn mức rồi, tiền đã chuyển qua tài khoản chung của vợ chồng mình."

Nụ cười trên môi tôi cứng đờ.

Tôi kiểm tra lại lịch sử giao dịch ngân hàng.

Phần ghi chú ghi rõ: Chi tiêu gia đình trong hôn nhân.

"Anh làm vậy là để biến n/ợ cá nhân thành n/ợ chung của vợ chồng sao?"

01

Tần Nghiêu nhướng mày:

"Em đừng nói khó nghe như thế, chỉ là thẻ của anh bị hạn mức, chủ n/ợ lại giục gấp nên mới tạm thời dùng tài khoản chung của chúng ta thôi."

Sống lưng tôi toát mồ hôi lạnh.

Anh ta không thể nào không biết hành động này mang ý nghĩa gì.

Khoản n/ợ phát sinh trước hôn nhân.

Thông qua người khác v/ay mượn, rồi lại chuyển qua tài khoản chung của vợ chồng.

Như vậy.

Khoản n/ợ 3 triệu này.

Đã trở thành n/ợ chung của vợ chồng.

Thật là một nước cờ tính toán kỹ lưỡng.

Tôi không tin đây là ý định nhất thời.

Tôi mấp máy môi, một lúc sau mới nghe thấy giọng mình vang lên:

"Trước khi cưới em đã hỏi anh có n/ợ nần gì không, anh nói không, vậy mà chưa đầy 24 tiếng sau khi đăng ký kết hôn, anh lại nói với em là n/ợ 3 triệu?"

Tần Nghiêu từng khởi nghiệp.

Ba năm trước, anh ta nghỉ việc ở tập đoàn lớn để cùng bạn mở một studio.

Chưa đầy nửa năm đã phá sản.

Anh ta lại quay về công ty cũ làm thuê.

Đùng một cái lại xuất hiện một khoản n/ợ 3 triệu.

Có lẽ từ rất lâu rồi, Tần Nghiêu đã muốn tính toán với tôi như thế này.

Bởi vì 3 triệu.

Đúng bằng số tiền hồi môn của tôi trong tài khoản chung.

Thảo nào, Tần Nghiêu cứ nhất quyết bắt tôi phải gửi tiền hồi môn vào tài khoản chung.

Hóa ra là vì mục đích này.

"Anh nói thẻ của anh bị hạn mức? Nhưng em nhớ thẻ loại 1 của anh mỗi ngày có thể giao dịch tối đa lên tới 5 triệu mà."

Hơn nữa, bạn bè kiểu gì mà có thể tùy tiện cho mượn 3 triệu?

Giao dịch trực tuyến có thể tra ra người chuyển tiền.

Vương Bính.

Tôi bật cười.

"Anh ta là một kẻ ăn bám nhà vợ, lấy đâu ra 3 triệu để cho anh mượn? Tần Nghiêu, anh thực sự coi người khác là kẻ ngốc à!"

Tần Nghiêu không hề tỏ ra x/ấu hổ khi bị bóc trần, ngược lại còn mang theo giọng điệu trách móc đầy đương nhiên:

"Em xem, em kích động làm gì chứ?"

"Chuyện nhỏ thế này, có đáng không?"

"Người ta có lòng tốt cho chúng ta mượn tiền, em nói chuyện khó nghe quá rồi đấy."

Hy vọng cuối cùng trong lòng tôi cũng tan biến.

Kẻ không có ý tốt chính là anh ta.

Người phạm lỗi lại giống như là tôi.

Đàn ông là vậy, giỏi nhất là trò vừa ăn cư/ớp vừa la làng.

Tôi không chút do dự.

Một cái t/át giáng thẳng vào mặt anh ta.

"Tần Nghiêu, anh thực sự khiến tôi thấy gh/ê t/ởm."

Tần Nghiêu tối sầm mặt, giọng nói rít qua kẽ răng:

"Lý Giai, em đừng có quá đáng! Anh đâu có giấu em, chẳng phải chỉ là 3 triệu thôi sao?"

"Anh khởi nghiệp ki/ếm tiền cũng là để em có cuộc sống tốt hơn, chỉ là vận xui nên mới thua lỗ thôi."

Nhắc đến đây, giọng điệu anh ta dịu lại đôi chút.

"Chẳng lẽ em còn muốn ly hôn với anh sao?"

"Đừng có làm lo/ạn nữa."

Trái tim tôi lạnh dần đi từng chút một.

Bỗng nhiên cảm thấy đám cưới này, từ đầu đến cuối chỉ là một trò đùa.

Từng chữ từng chữ rít qua kẽ răng tôi:

"Đúng, tôi muốn ly hôn với anh!"

Đám cưới còn chưa diễn ra, mọi thứ vẫn còn kịp.

Cuộc đời tôi, không thể h/ủy ho/ại trong tay một gã đàn ông rác rưởi.

Ngày cầu hôn tôi, Tần Nghiêu đã khóc đỏ mắt nói sẽ đối xử tốt với tôi cả đời.

Tôi tin tưởng tuyệt đối, chưa từng nghi ngờ sự chân thành của anh ta.

Vậy mà anh ta đã bắt đầu tính toán tôi từ khi nào?

Sắc mặt Tần Nghiêu cứng đờ.

"Lý Giai, em đi/ên rồi à? Thiệp mời chúng ta đều đã gửi đi hết rồi, một tuần nữa là đám cưới, em lại muốn ly hôn?"

Tôi thoáng thấy khóe miệng anh ta nhếch lên trong khoảnh khắc cúi đầu.

Im lặng hồi lâu, anh ta tỏ vẻ cực kỳ không nỡ lên tiếng:

"Dù em có muốn ly hôn, thì khoản n/ợ 3 triệu này em cũng phải gánh một nửa, còn tiền nhà anh bỏ ra trong thời gian chuẩn bị cưới, đó là chi phí vì mục đích kết hôn của chúng ta, nếu em khăng khăng muốn ly hôn thì bắt buộc phải hoàn trả số tiền này."

Ngón tay anh ta bấm liên tục trên máy tính một dãy số.

"3 triệu."

Từng khoản chi, anh ta tính toán cực kỳ rõ ràng:

"Ảnh cưới, chi phí ăn ở của người thân bạn bè, tiền thuê địa điểm khách sạn, cải tạo sửa sang nhà cũ, và cả tiền trang trí phòng tân hôn..."

Lại quay về con số 3 triệu.

Tần Nghiêu ngẩng đầu lên, giọng điệu đầy mỉa mai:

"Bây giờ ly hôn, người chịu thiệt là em đấy."

Tôi nghẹn ứ nơi cổ họng, muốn nói thêm điều gì đó.

Nhưng lại không thốt nên lời.

Hỏi anh ta tại sao lại tính toán với tôi như vậy ư?

Quá ủy mị, cũng quá yếu đuối.

Đúng lúc này, điện thoại Tần Nghiêu sáng lên.

Khóe miệng anh ta thoáng hiện một nụ cười nhạt:

"Em tự cân nhắc cho kỹ đi, công ty có việc, anh về tăng ca đây."

Anh ta đã xin nghỉ phép đám cưới từ lâu.

Thì có thể có việc gì được chứ?

Tần Nghiêu rời đi, để lại một đống hóa đơn.

02

Nửa tiếng sau, bạn thân Hứa Minh Nguyệt bấm chuông cửa nhà tôi.

Nghe tôi vừa khóc vừa kể lại mọi chuyện, sắc mặt cô ấy lộ vẻ phức tạp.

"Cậu thực sự muốn hủy đám cưới và ly hôn với Tần Nghiêu sao?"

Cô ấy khuyên tôi.

"Chuyện này đúng là Tần Nghiêu làm không đúng, nhưng trước khi đến đây mình đã tra luật rồi, số tiền này đã bị anh ta hợp thức hóa thành tài sản chung của vợ chồng, cậu thế nào cũng không thoát được đâu."

Cảm xúc của tôi sắp sụp đổ.

"Dựa vào đâu chứ, số tiền này đâu phải do mình tiêu, tại sao mình phải gánh khoản n/ợ này thay anh ta?"

"Anh ta chính là đang tính kế mình!"

Hứa Minh Nguyệt nhìn tôi, ánh mắt né tránh:

"Nhưng dù sao anh ta cũng chưa phạm phải sai lầm thực tế nào, ly hôn, đối với cậu cũng chẳng có lợi ích gì."

"Cậu nói ly hôn chỉ là lời nói lúc nóng gi/ận thôi, ngủ một giấc đi, ngày mai để Tần Nghiêu xin lỗi cậu đàng hoàng, hai người ở bên nhau bao nhiêu năm nay rồi, có chuyện gì mà không vượt qua được chứ."

"Nghĩ đến mẹ cậu xem, bà ấy bị bệ/nh tim, bà ấy yêu quý Tần Nghiêu như vậy, bà ấy có thể chấp nhận được sự thật này không?"

Tôi ngẩn người.

Cô ấy đắp chăn cho tôi, rồi tắt đèn ngủ một cách thành thạo.

Nằm xuống cạnh tôi.

Cô ấy khẽ thở dài:

"Nếu cậu đã nghĩ kỹ muốn ly hôn, mình cũng sẽ ủng hộ cậu."

Tôi dần bình tĩnh lại, màn đêm khiến cảm xúc của con người bị phóng đại vô hạn.

Có gì đó không đúng.

Đây là phòng tân hôn của tôi và Tần Nghiêu, việc trang trí tôi đều giao cho Tần Nghiêu phụ trách.

Công tắc đèn ngủ.

Nằm ở phía trong đầu giường.

Người bình thường không thể nào tìm thấy vị trí ngay lập tức được.

Tại sao Hứa Minh Nguyệt lại thành thạo đến thế?

Tôi áp sát vào cô ấy, đầu mũi thoang thoảng mùi th/uốc lá nhạt.

Một cảm giác quen thuộc đến khó tả.

03

Tôi và Hứa Minh Nguyệt quen nhau đã 20 năm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm