Có lẽ cậu ấy đã bị lời tỏ tình nhiệt tình của tôi làm cho h/oảng s/ợ mà chạy mất rồi.

Nhưng thế cũng tốt, dù sao thì cậu ấy cũng đâu có thích tôi.

14

Việc cần giải quyết tiếp theo chính là vấn đề ăn uống của cậu ấy.

Những ngày qua, ở trường cậu ấy vẫn không thể ăn uống tử tế.

Tôi suy nghĩ kỹ lại, những lúc Thời Vũ ăn được nhiều nhất đều là khi ở nhà tôi.

Bố tôi vì muốn bù đắp những thiếu thốn trong tuổi thơ của tôi nên đã miệt mài học nấu ăn, những món ông làm Thời Vũ đều có thể ăn được.

Giá mà bố tôi có thể đến nấu ăn cho tôi và Thời Vũ mỗi ngày thì tốt biết mấy.

Đang mải mê suy nghĩ trong căng-tin, một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu tôi.

"Con gái, hôm nay muốn ăn gì?"

Ơ? Mình bị ảo giác à?

Quay đầu lại, tôi thấy cái bụng bia quen thuộc.

Bố tôi đang đội mũ đầu bếp chuyên dụng của trường, cười tít mắt.

"Bố?! Không phải bố định sang châu Phi làm trang trại sao?"

Bố vội bịt miệng tôi lại, ấn tôi ngồi xuống ghế.

Ông nhìn quanh đầy căng thẳng rồi thì thầm: "Đừng để bạn học ở đây biết thân phận của bố, khó khăn lắm trường này mới không có ai b/ắt n/ạt con!"

Tôi vừa ra hiệu vừa hỏi bằng lời: "Sao bố lại ở đây?"

"Ôi dào, mấy ngày nay con về nhà mặt mày ủ rũ, dì Vương ở nhà hỏi con sao vậy, con bảo cậu bạn nhỏ không ăn uống được làm con lo lắng."

Bố xót xa nâng mặt tôi lên: "Con nhìn xem, làm con gái bố g/ầy đến mức hốc hác cả người rồi này!"

Tôi lạnh lùng gạt tay ông ra: "Bố, con còn lâu mới g/ầy đến mức hốc hác, con phải nhịn ăn thêm 50 bữa nữa mới được thế."

"Con gái à, bố nói cho con nghe, bố làm chăn nuôi bao nhiêu năm nay, chưa có loài động vật có vú nào mà bố vỗ không b/éo cả!"

"Chú ạ?"

Thời Vũ, loài động vật có vú, đã đến.

15

Lợi ích của việc có bố ruột làm đầu bếp trong căng-tin chính là: tay không run, thìa không rơi.

Mọi người đều dùng khay cơm tiêu chuẩn, chỉ có khay của tôi là thức ăn chất cao như núi.

Có bạn học tò mò hỏi tôi: "Phù Dung, cậu lấy thức ăn ở cửa sổ nào vậy? Sao nhiều thế."

Tôi trịnh trọng trả lời: "Cửa sổ Tình Cha."

Tiếc là cậu ta chạy khắp hai tầng căng-tin cũng không tìm thấy.

Có bố tôi đích thân ra tay, Thời Vũ quả nhiên đã ăn được.

Buổi trưa cậu ấy cùng tôi ăn ở cửa sổ Tình Cha.

Buổi tối lại về nhà tôi cùng ăn cơm.

Sau nửa tháng, cậu ấy tăng hẳn 2,5kg!

Thậm chí còn bắt đầu ăn được thịt.

Lần này, ngay cả đám bình luận cũng phải ngạc nhiên.

"Không đùa đâu, nữ phụ này hình như thực sự chữa khỏi bệ/nh cho nam chính rồi!"

"Này, đừng gọi là nữ phụ nữa, người ta có tên có tuổi, gọi là Phù Dung đi!"

"Nếu Phù Dung thật sự lên ngôi, vậy thì nữ chính Tần D/ao của chúng ta phải làm sao?"

Làm sao ư?

Đương nhiên là tôi sẽ tự quyết định.

Linh hoạt mà xử lý.

Với tôi, Thời Vũ chỉ là một người bạn học cần được giúp đỡ.

Đợi cậu ấy khỏe lại, chịu tha cho tôi một mạng, tôi đương nhiên sẽ rút lui trong vinh quang, nhường lại sân khấu cho cậu ấy và người cậu ấy yêu.

"Phù Dung."

Giọng Thời Vũ kéo tôi trở về thực tại.

"Hả? Sao thế?"

Thầy giáo Thời đang dạy kèm trước mắt mỉm cười bất lực.

"Cậu lại mất tập trung rồi. Vừa nãy tôi hỏi cậu câu hỏi đấy."

"Xin lỗi, xin lỗi."

Tôi lập tức lật xem tờ đề Thời Vũ đang giảng: "Cậu vừa hỏi câu nào? Trắc nghiệm, điền từ hay câu khác?"

Nhưng Thời Vũ không trả lời.

Đến khi tôi nhận ra có gì đó không ổn và nhìn vào mắt cậu.

Cậu mới đỏ mặt nói: "Tôi muốn hỏi cậu, có muốn đến nhà tôi ăn cơm không? Tôi nấu ăn cũng tạm ổn, bà nội tôi luôn bảo là ăn được."

Thấy tôi ngẩn người, Thời Vũ vội vàng nói thêm: "Nếu cậu không muốn đi cũng không sao! Nếu cậu chê rau không tươi, tôi có thể tích tiền m/ua ở siêu thị đắt đỏ!"

"Còn bát đũa, bát đũa tôi chắc chắn sẽ khử trùng! Hoặc tôi m/ua bộ mới cho cậu..."

Cậu ấy lúng túng như một đứa trẻ, từng câu từng chữ đều là chân thành.

"Thời Vũ."

Tôi nắm lấy cổ tay cậu.

Nhưng Thời Vũ vẫn rất hoảng: "Phù Dung, tôi..."

"Thời Vũ."

Tôi tăng âm lượng gọi cậu.

Lần này, cậu cuối cùng cũng im lặng, nhưng lồng ng/ực lại phập phồng dữ dội.

Tôi giơ cổ tay cậu lên, vui vẻ nói: "Cậu nhìn này! Cậu đã làm được rồi! Để ăn mừng, cứ để cậu nấu cơm đi!"

"Không cần m/ua ở siêu thị đắt tiền đâu, cũng không cần đổi bát đũa mới. Chỉ cần là món cậu nấu, tôi chắc chắn sẽ ăn sạch!"

Thời Vũ há miệng, nhưng không nói nên lời.

Cậu căng thẳng nuốt nước bọt liên tục, yết hầu chuyển động không ngừng.

Cuối cùng, cậu gật đầu thật mạnh.

"Được."

16

Đến ngày hẹn đến nhà Thời Vũ ăn cơm.

Chuông tan học vừa vang, tôi định sang lớp bên cạnh gọi cậu cùng đi.

Nhưng lại phát hiện cậu không có ở đó.

Những người khác nói: "Thời Vũ đi từ sớm rồi, chiều nay cậu ấy không đến lớp."

Tôi h/oảng s/ợ, cứ tưởng cậu ấy xảy ra chuyện gì.

Nhưng lại gặp Thời Vũ đang đợi tôi ở cổng trường.

Cậu đặc biệt thay một bộ đồ mới, áo sơ mi trắng sạch sẽ, quần dài tối màu.

Tuy hơi cũ, nhưng gọn gàng sạch sẽ, đến gần còn ngửi thấy mùi xà phòng tươi mát.

Thời Vũ đỏ mặt, lấy từ sau lưng ra một bó hoa nhỏ.

"Nhặt được trên đường đấy."

Khi ngồi lên yên sau xe đạp của Thời Vũ, tôi lén làm mặt q/uỷ với cậu.

Nhặt trên đường cái gì chứ, logo tiệm hoa còn in lù lù trên đó kìa.

Đến nhà cậu, tôi phát hiện cậu không những dọn dẹp nhà cửa sáng sủa gọn gàng, mà cơm nước cũng đã làm xong.

Thời Vũ lúng túng xoa tay, như thể đây không phải nhà cậu mà là nhà tôi vậy.

"Phù Dung, cậu ngồi đi."

Tôi ngồi trên chiếc ghế đã được Thời Vũ lót đệm mới, đối diện với cậu ăn hết bữa cơm này.

Trọn vẹn bốn món một canh, hai đứa chúng tôi đều ăn hết sạch.

Khi tôi định ợ một cái rồi vỗ bụng, Thời Vũ đưa cho tôi một tấm thẻ.

Là tấm thẻ tôi đưa cho cậu ở phòng y tế hồi trước.

"Phù Dung, tấm thẻ này tôi đã tiêu 20 ngàn để m/ua th/uốc cho bà nội, coi như tôi n/ợ cậu. Đợi tôi vào đại học, tôi sẽ đi làm thêm tích tiền trả lại cậu."

Tôi ngơ ngác: "Không phải cậu đang làm gia sư cho tôi sao? Đây là tiền lương của cậu mà."

Thời Vũ bước tới trước mặt tôi, lần đầu tiên bộc lộ vẻ mạnh mẽ, cứng rắn nhét tấm thẻ vào tay tôi, còn dùng bàn tay to lớn bao lấy tay tôi, khiến tôi nắm ch/ặt lấy tấm thẻ.

"Tôi không muốn giữ qu/an h/ệ chủ thuê - nhân viên với cậu."

Tôi chớp mắt.

"Vậy cậu muốn qu/an h/ệ gì với tôi?"

Trả lời tôi là một mùi hương xà phòng thơm phức ập tới.

17

Sau khi có kết quả thi đại học.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người nuôi dưỡng mắc chứng chán ăn

Chương 7
Sau khi chuyển trường đến một ngôi trường quý tộc, niềm vui lớn nhất của tôi chính là đến nhà ăn để ăn uống thỏa thích. Các bạn học cười nhạo tôi là con lợn béo, tôi chỉ gật đầu cười ngây ngô: "Đúng vậy, bố tôi đúng là người chăn nuôi lợn tiêu biểu trong làng chúng tôi thật." Cho đến một ngày, một học sinh nghèo có thành tích học tập xuất sắc bị người ta ấn mặt vào khay cơm của tôi. Tôi ngẩn người, còn các bạn học thì cười phá lên, nói rằng Thời Vũ nghèo đến mức cơm lợn cũng ăn. Thời Vũ ngẩng mặt lên, ánh mắt u ám quét qua tất cả chúng tôi. Đột nhiên, một hàng bình luận hiện lên trước mắt tôi: "Các người xong đời rồi! Nam chính sắp hắc hóa hoàn toàn đấy! 10 năm sau, khi hắn ngồi lên đỉnh cao của tháp quyền lực, hắn sẽ xử lý tất cả những người có mặt hôm nay!" Tôi sợ đến mức nấc cụt một cái. Ơ kìa, không phải chứ, tôi còn chưa được ăn cơm mà đã phải chết dưới tay hắn sao? Thời Vũ gầy như một tờ giấy lảo đảo bước ra ngoài. Dòng bình luận bắt đầu xót xa: "Nam chính đáng thương quá, vì bị bắt nạt mà mắc chứng chán ăn, khổ sở nửa đời người. May mà sau này gặp được nữ chính, chữa khỏi bệnh cho hắn và bước vào trái tim hắn. Dù cho sau này nữ chính có làm tổn thương hắn, hắn vẫn không rời không bỏ!" Tôi nhạy bén bắt lấy thông tin quan trọng. Có phải chỉ cần chữa khỏi chứng chán ăn cho hắn là mình không cần phải chết nữa không! Thế là tôi lập tức bấm một cuộc điện thoại: "Alo bố ạ, nhận đơn không? Một con lợn gầy cao 1 mét 8, nặng 50 cân nhé."
Hiện đại
Chữa Lành
2
Diệu Ý Chương 8
Ngày Ủ Hoa Chương 8
Cô thần Chương 10