Biết người biết ta cũng tốt, sau này Tinh Chiếu gả qua đó, đỡ phải chịu sự câu thúc.
Cả nhà ai nấy đều vui mừng hớn hở, chỉ có trưởng tỷ thẫn thờ đứng một bên.
Mẫu thân vội kéo trưởng tỷ lại, cười nói: «Qua hai ngày nữa, hôn kỳ của con cũng sẽ được định, nhà ta xem như song hỷ lâm môn.»
Trưởng tỷ gượng cười đáp: «Mọi sự đều nghe theo mẫu thân.»
Ta suy nghĩ, có những lời nếu cứ giấu giếm, chẳng khác nào cái ghẻ lở, chi bằng nói rõ ràng ra.
Ta nói với trưởng tỷ: «Tỷ à, ta và Bùi Dung Xuyên tuyệt đối sẽ không có bất kỳ dính dáng nào. Tỷ hãy an tâm sống cuộc sống của mình, đừng cứ mãi đa sầu đa cảm. Tỷ dung mạo tựa tiên nữ, tính tình trầm tĩnh, lại thông tuệ hơn người, dù gả cho ai, cũng đều là phúc khí của đối phương.»
Trưởng tỷ nhìn ta, ánh mắt đượm lệ.
Nàng nắm tay ta, dẫn ra chỗ vắng vẻ trong vườn.
Trưởng tỷ im lặng hồi lâu, khẽ hỏi ta: «Tinh Chiếu, muội nhận ra ta rồi, đúng không?»
Ta im lặng.
Khi ở trong sào huyệt sa phỉ, ta trúng đ/ộc, chỉ nhìn thấy những cái bóng mờ nhạt, nhưng thính giác lại nhạy bén hơn nhiều.
Cho nên, khi nghe trưởng tỷ nói chuyện, ta đã nhận ra giọng nói của nàng.
Nàng chính là cô nương đã trốn trong bóng tối, thấp giọng khóc nức nở năm ấy.
Năm đó chúng ta có thể thoát khỏi sào huyệt sa phỉ, cô nương ấy cũng góp không ít sức lực.
Ít nhất, chính nàng đã dùng nhan sắc mê hoặc kẻ th/ù, mới khiến bọn sa phỉ buông lỏng cảnh giác.
Trưởng tỷ cũng là nhi nữ lớn lên ở Mạc Bắc, tuy đã bị quy củ Kinh thành thuần hóa đôi chút.
Nhưng bản chất của nàng không đổi, biết tùy cơ ứng biến, có gan dạ, có trí tuệ.
Trưởng tỷ thất thần nói: «Quả nhiên là vậy… thứ tr/ộm được, chỉ cần nhìn một cái là người ta có thể nhìn thấu ngay.»
Ta vỗ vỗ vai nàng nói: «Đời người ngắn ngủi vài chục năm, sống cho khoái hoạt là được rồi. Đã làm rồi thì đừng có nhìn trước ngó sau. Huống hồ, trưởng tỷ à, dù không có tỷ, ta cũng sẽ không gả cho Bùi Dung Xuyên, ta chẳng coi trọng hắn đâu.»
Trưởng tỷ lau nước mắt, cười than: «Muội đấy, chỉ biết an ủi ta thôi. Với tính cách tiêu d/ao như muội, dù có gả vào Hầu phủ, cũng nhất định sống như cá gặp nước. Tinh Chiếu, cảm ơn muội đã không vạch trần ta.
Ta thực sự rất thích Bùi Dung Xuyên, lúc mới đến Kinh thành, vì giọng nói Mạc Bắc mà ta bị người đời chê bai, chính hắn đã cho ta rất nhiều khích lệ, nâng đỡ ta vượt qua quãng thời gian khó khăn ấy.»
Ta cố ý hù dọa nàng: «Vậy thì tỷ nhất định phải sống thật hạnh phúc đấy, ta đã c/ứu Bùi Dung Xuyên, mạng của hắn chính là của ta. Nếu hắn dám phụ tỷ, ta sẽ cho hắn một đ/ao.»
Nói đoạn, ta làm động tác hướng về phía hạ thân của hắn.
Trưởng tỷ bật cười thành tiếng.
Nàng khẽ nói: «Khang Vương mạo nhận ân tình, cũng không biết là có ý đồ gì. Còn muội, đã biết Khang Vương không phải người muội c/ứu, sao còn thử dò xét ở Từ An đường làm gì.»
Ta sờ sờ cái tai đang nóng bừng, cười hì hì: «Thấy sắc nảy lòng tham, rải một miếng mồi, không ngờ câu thẳng mà hắn cũng đớp.»
Trưởng tỷ nhìn ánh mắt ta, có chút ngưỡng m/ộ nói: «Sự tiêu d/ao thẳng thắn của muội, thật khiến người ta gh/en tị. Tiểu Ngũ, chuyện này là ta có lỗi với muội. Tuy muội không so đo với ta, nhưng ta ghi nhớ ân tình này rồi.»
Ta cười cười, không đáp lại.
Trong mười hai năm cuộc đời đã qua, ta đã mất đi quá nhiều sự ấm áp.
Ta không muốn cha mẹ và đệ đệ vì hôn sự của trưởng tỷ mà lâm vào thế khó xử.
Hôn nhân đối với tỷ ấy là đại sự hàng đầu, đối với ta lại chỉ là món đồ trang sức có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Đời người có quá nhiều thứ phải tranh giành bảo vệ, nhường người khác vài phần thì đã sao.
Ta nhớ lại khi mới về nhà, trưởng tỷ tự tay vào bếp nấu cho ta những món ăn Mạc Bắc.
Nàng không nói không rằng, nhưng thực ra đã làm cho ta biết bao việc chu đáo.
Những điều đó, so với một vị hôn phu chưa từng tiếp xúc, lại càng quý giá hơn nhiều.
07
Hôn kỳ của ta và trưởng tỷ đều đã định, nàng xuất giá trước ta nửa tháng.
Trưởng tỷ tính tình trầm ổn, sớm đã ở nhà tự thêu khăn trùm đầu.
Cha mẹ ta ngày ngày bận rộn xoay như chong chóng, cứ thấy chuyện gì cũng chưa làm đủ chu đáo.
Đệ đệ cũng bận tối tăm mặt mũi, vì cha mẹ không chịu để nó rảnh tay.
Chỉ có mình ta là kẻ nhàn rỗi.
Ngày ngày ngủ đến tận trưa, thức dậy ăn cơm luyện võ.
Sau đó thay một bộ y phục, lẻn đến Khang Vương phủ.
Cổng chính lười đi, quy củ quá nhiều.
Ta đã quen với việc trèo tường.
Kết quả hôm nay trèo tường vào, lại đụng ngay mặt Bùi Dung Xuyên.
Hắn trố mắt kinh ngạc nói: «Nam nữ trước khi thành thân không được gặp nhau, muội đến đây làm gì?»
Ta phủi bụi trên người, nghiêm nghị nói: «Đi tr/ộm đồ.»
Bùi Dung Xuyên nhìn quanh, gi/ật thót mình: «Muội đi/ên rồi! Tr/ộm đồ trong Vương phủ, bị thị vệ bắt được thì sao?»
Ta tự tin nói: «Ngoài Tiêu Vân Dực ra không ai biết ta tr/ộm đồ.»
Bùi Dung Xuyên ngạc nhiên hỏi: «Muội muốn tr/ộm gì?»
Ta thấy Tiêu Vân Dực đang đi về phía này, bèn huýt sáo với hắn, thoải mái nói: «Tr/ộm tim đấy.»
Gân xanh trên trán Bùi Dung Xuyên nổi lên, trông hắn rất muốn đ/ấm ch*t ta.
Ta đi tới nắm lấy tay Tiêu Vân Dực, bí hiểm nói: «Đêm nay chúng ta đi thuyền trên sông Vĩnh An, cho chàng một bất ngờ.»
Phía sau Bùi Dung Xuyên đuổi theo, gi/ận dữ nói: «Biểu ca! Không phải đệ nói quá, nhị cô nương này thực sự quá đỗi giảo hoạt.»
Tiêu Vân Dực chắn trước mặt ta, lạnh nhạt nói: «Nàng ấy thế nào, liên quan gì đến ngươi.»
Bùi Dung Xuyên nghe xong, nhìn ta một cái, nghẹn lời.
Hắn dường như đã hạ quyết tâm, nghiến răng nói: «Biểu ca, hôm nay đệ đến tìm huynh, thực sự có một việc hệ trọng. Ngày đó khi đệ tỉnh lại ở Mạc Bắc, huynh nói với đệ rằng Thanh Oánh là người cùng đệ trốn thoát, lời này có giả dối không?»
Tiêu Vân Dực thản nhiên nói: «Tất nhiên là không giả. Trần đại cô nương bị thương hôn mê bất tỉnh, còn ngươi thì trúng đ/ộc không biết sự đời.»
Bùi Dung Xuyên cười lạnh: «Biểu ca nói chuyện lúc nào cũng m/ập mờ, nửa thật nửa giả, đệ chỉ hỏi huynh, ngày đó Trần Tinh Chiếu có phải cũng đang dưỡng thương ở biệt viện của huynh không! Đệ cứ cảm thấy, người c/ứu đệ ra ngày hôm đó, thực ra là nàng ấy.»
Ta nghịch ngón tay Tiêu Vân Dực, nghe vậy liền nhìn chàng: «Nói chuyện đừng có ấp a ấp úng. Là ta hay không phải ta, ngươi định làm gì. Bùi Dung Xuyên, ta không tin, ngươi thực sự vì cái gọi là ơn nghĩa mà quyết định có cưới một người hay không.
Người thanh mai trúc mã mười mấy năm, người biết rõ căn cơ của ngươi chính là trưởng tỷ ta.»