Một lúc sau, cô bé thở dài một hơi thật sâu, như thể hành động này đã tiêu tốn hết sức lực của mình. Sau đó, cô bé xoa đầu tôi rồi nói: "Con mèo ngốc."
Lại một lát sau, cô bé lảo đảo đứng dậy, bế tôi lên giường rồi đi thu dọn những thứ tôi làm rơi. Ngày hôm sau, Yến Yến khác thường, đi đổ rác từ sớm tinh mơ mà mãi vẫn chưa về. Tôi đi quanh cửa vài vòng, lại nhảy lên bậu cửa sổ ngóng trông hồi lâu nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu. Mặt trời sắp lặn rồi, Yến Yến không đi làm mà vẫn chưa về nhà.
Tôi lo lắng li /ếm lông. Tôi không thể ngăn mình nghĩ ngợi, liệu có phải vì tôi gây họa, lại làm cô ngã nên cô không cần tôi nữa? Liệu có phải cô nhận ra Bình An không những không bảo vệ được cô mà còn gây thêm phiền phức, làm cô tâm trạng tệ hơn, thật sự không xứng đáng là một con mèo giám hộ xuất sắc? Nhiều con mèo bị đ/á/nh giá là không đáng nuôi thường bị con người hủy bỏ khế ước, La Điềm Điềm chính là ví dụ, dù nó luôn khẳng định là chính nó bỏ rơi con người.
— Tiếng chìa khóa vặn vào ổ khóa cửa.
Tôi thở phào, nhảy xuống bậu cửa nhưng trong lòng lại chần chừ, thận trọng bước tới: "Meo~". Liệu có thể cho Bình An thêm một cơ hội không? Tôi sẽ cố gắng thể hiện tốt hơn.
Biểu cảm của Yến Yến bị che khuất sau lớp khẩu trang, tôi ngửi thấy mùi th/uốc sát trùng trên người cô. Cô xách một túi nhựa, phát ra tiếng va chạm của vỏ hộp giấy. Tôi chớp mắt, đoán rằng đó có lẽ là th/uốc, vì bà cụ từng cho tôi ăn trước đây thường uống, tôi biết th/uốc là thứ làm dịu cơn đ/au của con người. Hóa ra Yến Yến đi tìm th/uốc, giỏi quá!
Dưới ánh nhìn ngưỡng m/ộ và vui mừng của tôi, cô đặt vài hộp th/uốc lên đầu giường, nơi chỉ cần đưa tay là chạm tới, thay thế cho những con d/ao trước kia. Đúng rồi, tôi kêu meo meo thật lớn để tán thành, nỗi đ/au không thể xoa dịu bằng cách chuyển hướng, chúng ta phải chữa bệ/nh thật tốt nhé. Cô tháo khẩu trang, bế bổng tôi lên hôn một cái, trịnh trọng hứa: "Lần sau mình sẽ cố gắng đỡ lấy cậu."
20
Th/uốc của con người không có hiệu quả tốt như tôi tưởng, không thể chữa khỏi bệ/nh cho Yến Yến ngay lập tức. Dù tình hình có cải thiện nhưng cô vẫn thường xuyên mất ngủ cả đêm. Có lúc tôi đã ngủ mấy giấc ngon lành mà mắt cô vẫn mở to. Ban đầu tôi sẽ nghiêm khắc kêu meo meo thúc giục cô ngủ, sau đó tôi cuộn mình bên cạnh, chiếc đuôi khẽ vỗ vào mặt cô để dỗ dành.
Khi bệ/nh không nặng, cô sẽ nói: "Ôi Bình An, ngứa ch*t đi được". Khi bệ/nh nặng, cô dường như ngay cả sức để nghiêng đầu nhìn tôi cũng không có, chỉ nhìn lên trần nhà không biết đang nghĩ gì. Lần nặng nhất, tôi nghe thấy cô hít thở cực kỳ khó nhọc, lồng ng/ực phập phồng dữ dội như thể không thở nổi, cổ họng phát ra tiếng khò khè, cánh tay đặt cạnh tôi r/un r/ẩy. Có lẽ thấy mình lúc phát bệ/nh hơi dọa mèo, cô dường như muốn an ủi tôi, nhưng mở miệng lại không nói nên lời, chớp mắt một cái, nước mắt đã rơi xuống.
Cô phát ra âm thanh nhỏ bé và mơ hồ, tôi lắng nghe hồi lâu mới hiểu cô đang nói "xin lỗi". Không sao đâu Yến Yến, ốm đ/au đâu phải lỗi của người bệ/nh, tôi biết lúc này cô cũng muốn ôm tôi lắm. Tôi dùng cái đầu lông xù cọ cọ vào mặt cô, nước mắt thấm vào bộ lông của tôi. Khóc chẳng có gì đáng x/ấu hổ cả, mèo mọc nhiều lông thế này chẳng phải là để cho con người giấu nước mắt sao? Cô đ/au đớn như vậy mà vẫn thấy có lỗi với mèo, một người như thế sao có thể là nữ phụ đ/ộc á/c được chứ? Tôi tuyệt đối không để cô ch*t trong căn phòng nhỏ này, ch*t trên chiếc giường đơn như cỗ qu/an t/ài.
Tôi quyết định bắt đầu kế hoạch nuôi người mới — Dắt người đi dạo.
Dù là người hay động vật, việc bị nh/ốt lâu ngày đều làm tăng nguy cơ mắc bệ/nh. Khi tôi liên tục kêu meo meo vào cửa sổ và cửa ra vào suốt một tuần, không ngừng cào cửa và ngồi trên bậu cửa sổ với ánh nhìn u sầu hướng ra bãi cỏ bên ngoài, Yến Yến cuối cùng cũng hỏi: "Có phải cậu rất muốn ra ngoài không?"
Đêm muộn ngày hôm sau, khi cô đi đổ rác, cô đã thắt dây dắt cho tôi. Khoảnh khắc mở cửa, Yến Yến hít một hơi thật sâu, biểu cảm như thể chuẩn bị ra trận: "Đi thôi."
Khoảnh khắc đặt chân xuống mặt đất khu chung cư, tôi cảm nhận được tốc độ của cô chậm lại rõ rệt, cố gắng đi dạo với tốc độ mỗi giờ một vòng quanh tòa nhà. "Meo?" Tôi ngẩng đầu nhìn cô bằng đôi mắt long lanh, kêu lên đầy phấn khích. "Đi công viên nhỏ chơi." Yến Yến thở dài thỏa hiệp.
Cô cứ nghĩ ra ngoài đủ muộn sẽ không gặp ai, không có rủi ro xã hội. Cho đến khi chúng tôi chứng kiến một con quay... à không, một người đang bận rộn không xa. Lạc Lạc không biết sao lại phát đi/ên, lấy mẹ nó làm tâm, chạy vòng tròn tốc độ cao quanh bãi cỏ. Mẹ Lạc Lạc vừa quay vừa có thể dùng một tay trả lời tin nhắn, đã luyện được một thân võ công cao cường. Cô thậm chí còn tranh thủ chú ý đến tôi và Yến Yến, nhiệt tình chào hỏi. Lạc Lạc dắt mẹ nó chạy thẳng về phía chúng tôi, trong tiếng kêu "gâu gâu" không dứt, tôi trơ mắt nhìn mẹ Lạc Lạc tung ra một tràng xã giao trôi chảy với Yến Yến, hẹn tối nào cũng cùng dắt mèo chó đi dạo, trong khi Yến Yến chỉ kịp phản ứng bằng một tiếng "À" ngắn ngủi.
Mẹ Lạc Lạc: "Vậy chúng ta chốt thế nhé!"
Lạc Lạc tích cực phụ họa: "Gâu gâu gâu!"
Tôi nhìn Yến Yến đang hơi đờ đẫn. Mục tiêu của tôi... đã đạt được sớm hơn dự kiến theo một cách kỳ diệu?