Con người là loài động vật quần cư, ngay cả khi họ cố gắng tách mình thành những con thuyền đ/ộc hành, họ cũng không thể mãi mãi cô đ/ộc trôi dạt trên biển khơi.
Gia đình là bến đỗ, bạn bè là cơn gió đồng hành. Đáng tiếc thay, những mối qu/an h/ệ xã hội này là thứ mà mèo không thể thay thế hoàn toàn.
Cuộc sống của Yến Yến dần trở nên phong phú, dù chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt, nhưng nụ cười có thể bắt gặp trên gương mặt cô rõ ràng đã nhiều hơn, mùi vị đắng chát trên người cô cũng dần nhạt đi.
Thay đổi hoàn toàn chỉ trong một sớm một chiều là rất khó, phần lớn cuộc sống đều là từng chút một trở nên tốt đẹp hơn.
Tôi phải ăn uống thật tốt, ít đ/á/nh nhau, cố gắng làm một con mèo bà sống thọ, đồng hành cùng Yến Yến mười năm, hai mươi năm!
Thế nhưng trời chẳng chiều lòng mèo, ngay ngày hôm sau khi tôi lập lời thề "gác ki/ếm" tu tâm dưỡng tính, biến cố đã xảy ra.
Trên đường Yến Yến và mẹ Lạc Lạc đưa tôi và Lạc Lạc đi khám sức khỏe định kỳ về nhà. Một con mèo bẩn thỉu từ trong bụi rậm lao ra.
Đối phương nhìn thấy tôi, mắt mèo trợn tròn, gấp gáp và h/oảng s/ợ kêu lên:
"Lão đại A Bưu, cuối cùng cũng tìm thấy cậu! Có kẻ x/ấu ở khu Rạng Đông đang gi*t mèo con!"
23
Yến Yến không kịp phòng bị, để tôi thoát khỏi dây dắt.
Tiếng kêu kinh ngạc của cô bị tôi bỏ lại sau lưng.
"Bình An!!!"
Tôi kìm nén ý định quay đầu, lao như bay về phía phố Rạng Đông.
Dù đã từ chức lui về ở ẩn, nhưng chỉ cần từng làm lão đại một ngày, sự an nguy của đám đàn em vẫn là trách nhiệm của tôi.
Hơn nữa, lại còn có kẻ đang tà/n nh/ẫn gi*t hại chúng.
Tôi vừa chạy vừa trao đổi thông tin với con mèo đi báo tin.
Bức tường cao của phố Rạng Đông mà chúng tôi tụ tập chính là khu chung cư Rạng Đông, con người bên trong hầu hết đều lớn tuổi và khá nhân hậu, khi bên ngoài khan hiếm thức ăn, mèo thường xuyên lẻn vào khu chung cư để tìm đồ ăn.
Trước đây tôi cũng từng được bà cụ cho ăn như thế.
Hôm nay, một mèo mẹ đưa đàn con vào khu chung cư tìm thức ăn, gặp một gã đàn ông trung niên. Hắn xách một túi thức ăn cho mèo, ngồi xổm xuống, ân cần gọi chúng lại gần.
Ban đầu mèo mẹ rất cảnh giác, nhưng dạo này thức ăn quả thực khó tìm, bọn trẻ đói đến mức bụng dán vào lưng, cộng thêm gã đàn ông kia trông cũng thật sự hiền lành, nên cô đẩy con mình lại gần để ăn chút ít.
Con người đối với con non luôn khoan dung hơn.
Không ngờ sau khi ăn vài miếng, mèo con đột nhiên co gi/ật ngã lăn ra đất, miệng trào ra m/áu tươi đỏ thẫm.
Mèo mẹ thét lên lao tới, lại bị gã đàn ông bóp cổ, quật mạnh xuống đất, rồi giẫm một cước lên cái bụng vừa mới sinh con không lâu...
"Mèo mẹ và mèo con đều bị gi*t ch*t rồi, đây là do đứa con khác chạy thoát được kể lại..."
Con mèo báo tin r/un r/ẩy: "Lão đại La Điềm Điềm tính tình nóng nảy, đã lần theo mùi hương mà con mèo đó mang về để đi trả th/ù rồi, chúng tôi đã báo lên Cục Meo Meo, không biết có kịp không."
24
"La Điềm Điềm!"
Khi chúng tôi đến nơi, La Điềm Điềm đã nằm trên đất, sống ch*t chưa rõ.
Một vài con mèo khác vây quanh bảo vệ nó, dựng lông, khè ra những tiếng đe dọa đầy sát khí hướng về phía gã đàn ông.
Nghe thấy tiếng gọi của tôi, La Điềm Điềm mới yếu ớt mở một bên mắt, nghiến răng chỉnh lại bằng hơi tàn:
"Không được gọi cái tên đó."
"Thật hiếm lạ, đám súc vật các ngươi nối đuôi nhau đến chịu ch*t."
Tôi tức gi/ận cong lưng, móng vuốt cào xới mặt đất, nhe răng đe dọa hắn.
Hắn cười gằn tiến lại gần, từ trong túi quần rút ra một con d/ao bấm rồi bật lưỡi d/ao.
Tôi thét lên một tiếng, thân hình như tia chớp lao tới cắn ch/ặt vào cổ tay cầm d/ao của hắn.
Những chiếc răng sắc nhọn cắm sâu vào da thịt gã đàn ông, nhưng vẫn chưa đủ. Hắn đ/au đớn quăng mạnh tôi vào bức tường bên cạnh.
Trong cơn th/ù h/ận mãnh liệt, nỗi đ/au cũng trở nên chậm chạp. Tôi không chút ngần ngại đứng dậy leo lên tường, rồi nhảy lên cổ hắn, dùng móng vuốt cào x/é khuôn mặt gã.
"Meo ư!"
Tôi chính là chị đại trong giới mèo đấy!
Thế nhưng vì sống trong nhà con người quá an nhàn, lười biếng ít luyện công, móng vuốt cũng bị c/ắt tỉa tròn trịa, tôi dùng hết sức bình sinh cũng chỉ cào rá/ch được da mặt hắn.
"Đồ súc vật!"
Gã đàn ông bị kích động, túm lấy tôi quăng mạnh xuống đất, con d/ao trong tay gã như sắp đ/âm thẳng vào bụng tôi—
Đám mèo xung quanh lao tới, không một con nào sợ hãi trước vóc dáng chênh lệch và vũ khí sắc bén trong tay hắn, tất cả đều liều mạng tấn công.
Gã đàn ông càng lúc càng cuồ/ng lo/ạn, khua khoắng con d/ao trong tay.
"Dừng... dừng tay lại!"
Tôi nén đ/au nhìn về phía phát ra tiếng nói, hóa ra là bà cụ đã đặt tên cho tôi năm xưa.
Bà xách túi thức ăn vừa m/ua, vì thở gấp mà r/un r/ẩy không ngừng, cơ thể già nua héo hon như chiếc lá khô rơi rụng trong gió.
Bà đã rất già rồi, già đến mức mắt mờ không nhìn rõ dáng vẻ của tôi, nhưng vẫn sải bước lao tới đẩy gã đàn ông một cái, dùng cơ thể g/ầy gò yếu ớt chắn trước mặt tôi.
Gã đàn ông nhổ nước bọt: "Bà già ch*t ti/ệt lo chuyện bao đồng, tao gi*t vài con súc vật thì liên quan gì đến bà, cút xa ra!"
"Ngươi còn chẳng bằng súc vật, sao ngươi có thể chà đạp tâm can của người khác, chà đạp sự sống như vậy!"
Bà cụ chợt nhận ra điều gì đó, nghiêm giọng chất vấn gã đàn ông: "Có phải ngươi đã gi*t con Mễ Hoa của ta không, có phải không?!"
Mễ Hoa của bà ấy đấy, là con mèo tam thể xinh đẹp nhất trên đời.
Bà đã già, chân chậm, tranh thủ lúc đi chợ m/ua đồ ăn, bị con mèo nhỏ cắn ống quần quấn lấy.
Cả đời bà vất vả, phụng dưỡng cha mẹ chồng, chăm sóc chồng nuôi dạy con cái, cho đến khi già cả, vậy mà bà vẫn chưa từng nuôi một con mèo nào.
Bà nuôi con trai lớn khôn, con trai có gia đình nhỏ của riêng mình, rất lâu mới về thăm bà một lần.
Mễ Hoa mang đến cho bà một gia đình nhỏ mới, nơi bà có thể đóng vai bà nội, đóng vai mèo mẹ, đóng vai người cho đi tất cả, trao cho nó nơi ở, thức ăn và tình yêu không cầu hồi đáp.
Thứ duy nhất con mèo nhỏ cần làm chỉ là bầu bạn với bà, và được bà yêu thương.
Có bất công không? Nhưng đây lại là lần được hồi đáp nhiều nhất, đáng giá nhất trong quãng đời dài dằng dặc nhạt nhẽo của bà.
Bà không thể lựa chọn để trở thành con gái, vợ hay mẹ của ai đó, nhưng lại được một con mèo nhỏ kiên định chọn làm người nhà.