Thế nhưng, vào ngày đầu tiên đi làm, tôi đã bị Tiêu Tuân tìm đến tận cửa.
Lúc này, anh ta ôm một bó hoa hồng đỏ rực, tay kia xách một túi ni-lông trong suốt trông lạc quẻ, bên trong đựng một miếng bánh kem bơ trông rất rẻ tiền.
"Quý Thư, em ly hôn với Tề Viễn Châu đi, anh biết mình sai rồi."
"Sau này anh nhất định sẽ gửi tiền về nhà đúng hạn, cổ phần anh sẽ trả lại cho em, sẽ không bao giờ để em phải chi li tính toán sống qua ngày nữa."
Anh ta vừa nói, vừa giơ cao tay xách túi bánh, giọng điệu mang theo vài phần nịnh nọt.
"Em xem, anh nhớ em thích nhất bánh của tiệm này. Trong sổ tay em cũng ghi chú nhiều lần, anh đều thấy cả rồi."
"Cái bánh ở nhà đã hết hạn rồi, anh đặc biệt m/ua lại cái mới cho em."
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ chắc chắn, dường như đinh ninh rằng tôi sẽ mềm lòng, sẽ cảm động, sẽ vì miếng bánh này mà rơi lệ, rồi lao vào lòng anh ta nói rằng em vẫn còn yêu anh.
Nhưng anh ta không biết rằng, đứng trước mặt anh ta lúc này, lòng tôi thậm chí không gợn lên một chút sóng gió.
"Tiêu Tuân, anh đi đi."
"Tôi không bao giờ ly hôn với Tề Viễn Châu."
Giọng tôi bình thản đến mức chính bản thân cũng thấy bất ngờ.
"Bánh ở nhà không phải vì để quá hạn đâu, là do tôi m/ua hàng cận date đấy."
Tôi nhìn miếng bánh trong tay anh ta, giọng điệu không nhanh không chậm, như đang kể lại một chuyện cũ không liên quan đến mình.
"Loại giảm giá ấy, tối muộn lúc siêu thị sắp đóng cửa mới đi m/ua, rẻ hơn được khá nhiều."
"Anh chưa bao giờ để ý, vì anh chưa từng đi siêu thị, cũng chưa bao giờ hỏi xem đồ ăn trong nhà từ đâu mà có. Cứ như thể nhu yếu phẩm trong nhà tự động xuất hiện vậy."
Sắc mặt Tiêu Tuân hơi thay đổi. Tôi biết anh ta muốn nói gì.
Anh ta muốn nói "Tại sao em không nói cho anh biết", muốn nói "Sao em không nói rõ ràng", cứ như thể căn nguyên của mọi chuyện nằm ở việc tôi không chủ động mở lời, chứ không phải do anh ta chưa từng bận tâm.
"Anh chỉ nhớ tôi thích ăn bánh tiệm này, nhưng anh quên mất, khi tôi nói muốn ăn bánh tiệm này, là vào năm chúng ta khởi nghiệp khó khăn nhất."
"Khi đó chúng ta đều không có tiền, ăn một miếng bánh đối với chúng ta đều là xa xỉ."
"Nhưng sau này công ty ki/ếm ra tiền, tôi vẫn ăn nó. Không phải vì nó ngon đến thế, mà vì đó là chút ngọt ngào duy nhất tôi có thể m/ua nổi."
"Tôi một mình, dựa vào chút ngọt ngào đó, gìn giữ chút ký ức giữa chúng ta suốt mấy năm trời."
Đại sảnh lặng ngắt, hốc mắt Tiêu Tuân đỏ hoe.
Nhưng tôi không cho anh ta cơ hội để mở miệng.
"Cổ phần tôi cũng không cần lấy lại nữa. Bởi vì từ khi công ty bắt đầu có lãi, tôi chưa từng nhận được một xu cổ tức nào."
"Lúc đầu anh còn làm bộ làm tịch, nói công ty cần vốn xoay vòng, bảo tôi đưa tiền ra ứng phó, tôi đã tin."
"Còn sau đó thì sao? Anh thậm chí lười không thèm diễn nữa, trực tiếp bảo bộ phận tài chính chuyển hết tiền vào tài khoản của anh."
Khi tôi nói những lời này, giọng điệu từ đầu đến cuối đều bình thản.
Bởi vì những chuyện này, tôi đã nghĩ trong đầu quá nhiều lần rồi. Mỗi lần nghĩ đến, đều là một lần bị lăng trì.
Nhưng lăng trì nhiều lần quá, cảm giác đ/au đớn cũng trở nên tê liệt, thứ còn lại chỉ là sự thật rõ ràng không thể chối cãi.
Sắc mặt Tiêu Tuân đã trắng bệch như giấy, nhưng anh ta không thể nói "không phải như vậy", vì anh ta từng thực sự cho rằng, tiền là do một tay anh ta ki/ếm được, không thể để rơi vào tay tôi.
Một lúc lâu sau, anh ta mới cất lời, giọng khàn đặc không ra hơi.
"Quý Thư... anh thực sự biết sai rồi."
"Em theo anh về, được không? Em muốn bồi thường gì anh cũng cho, em muốn ăn gì chúng ta ăn cái đó, em muốn làm gì chúng ta làm cái đó."
"Công ty là của hai chúng ta, anh sẽ không bao giờ bài xích em nữa, không bao giờ cố tình đề phòng em nữa. Sau này mọi việc anh đều sẽ bàn bạc với em..."
"Tiêu Tuân."
Tôi khẽ gọi tên anh ta.
Anh ta sững người, như thể đã rất lâu rồi không nghe thấy tôi gọi anh ta một cách bình tâm như vậy.
"Tôi không cần nữa."
"Giờ đây, đồ của anh, cũng giống như tình cảm của anh vậy... đối với tôi, đều là rác rưởi."
Khi câu nói đó thốt ra, tôi nhìn thấy gương mặt của Tiêu Tuân cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
Tôi lại như không nhìn thấy gì, quay người rời đi.
06
Vốn tưởng rằng, với tính cách của Tiêu Tuân, sau khi bị tôi vạch mặt trước đám đông, anh ta chắc chắn sẽ không quay lại tìm tôi nữa.
Không ngờ rằng, anh ta lại ra tay từ một hướng khác.
Người đã ký hợp đồng chuyển nhượng nhà với tôi đột nhiên nuốt lời, ấp úng hồi lâu cũng không nói ra được lý do.
Tôi đương nhiên biết đó là do Tiêu Tuân làm.
Nhưng tôi chưa kịp liên lạc với anh ta, điện thoại của anh ta đã gọi tới trước.
Đầu dây bên kia, trong giọng nói của Tiêu Tuân đ/è nén một sự đắc ý và nôn nóng không thể giấu giếm.
"Quý Thư, anh nghe nói chuyện mảnh sân của bố mẹ em có chút vấn đề? Người b/án nuốt lời à?"
"Em đừng lo, anh quen người m/ua đó. Nếu em cần... anh có thể đứng ra giúp em điều đình."
Nghe đến đây, tôi không muốn vòng vo với anh ta nữa, trực tiếp lên tiếng.
"Tiêu Tuân, anh còn định lấy mảnh sân của bố mẹ tôi ra đe dọa tôi bao nhiêu lần nữa?"
Đầu dây bên kia im lặng một lát, tôi nghe thấy tiếng thở của anh ta hụt đi một nhịp.
"Em nói gì vậy?"
"Anh chỉ muốn giúp em một tay thôi mà..."
Tôi không muốn diễn tiếp vở kịch nát này với Tiêu Tuân nữa, trực tiếp ngắt lời anh ta.
"Anh bỏ ra 50 ngàn m/ua mảnh sân đó, quay tay b/án lại cho tôi 300 ngàn, rồi lấy số tiền đó m/ua túi cho Lâm Du Nhiên. Những chuyện này, anh tưởng tôi không biết sao?"
"Giờ anh lại lấy mảnh sân này ra làm trò, lần này muốn gì đây? Muốn tôi phải biết ơn anh? Hay là ép tôi ly hôn với Tề Viễn Châu?"
"Tiêu Tuân, tôi không n/ợ anh. Năm xưa lúc anh khó khăn nhất, tôi đã b/án mảnh sân đó, lấy số tiền đó giúp anh vượt qua cửa ải khó khăn."
"Anh không biết ơn thì thôi, nhưng anh không nên lấy kỷ vật cuối cùng của tôi về cha mẹ ra làm công cụ để kh/ống ch/ế tôi. Anh có còn lương tâm không?"
Tôi dừng lại một chút, nuốt xuống nỗi cay đắng đang trào dâng.
Tiếng thở ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng hoàn toàn hỗn lo/ạn.