Một lúc lâu sau, Tiêu Tuân mới lên tiếng.
"Sao em biết những chuyện này? Có phải em nghe Lâm Du Nhiên nói không?"
"Quý Thư, em tuyệt đối đừng tin cô ta! Người đàn bà đó đi/ên rồi, cô ta chỉ muốn h/ãm h/ại anh, cô ta thèm tiền đến phát đi/ên rồi, cô ta nói gì em cũng đừng tin..."
Tôi ngắt lời anh ta, giọng lạnh như mặt sông đóng băng giữa mùa đông.
"Đừng giả vờ nữa, Tiêu Tuân."
"Anh có từng nghĩ, 300 ngàn tôi đưa cho anh, rốt cuộc từ đâu mà có không?"
Đầu dây bên kia lại im lặng. Lần im lặng này dài hơn và nặng nề hơn trước, như thể có thứ gì đó đang sụp đổ chậm rãi ở phía bên kia.
"Anh đã từng nghĩ tới, nhưng anh không muốn thừa nhận. Bởi vì một khi thừa nhận, anh sẽ không thể tiếp tục lừa dối chính mình được nữa."
"300 ngàn đó, là tiền sính lễ tôi kết hôn với Tề Viễn Châu."
"Trong lúc anh ôm cô thư ký của mình vui vẻ quẹt thẻ, tôi đang ngồi cùng nhà hàng với hai người, nghe một người lạ nói rằng anh ấy sẵn lòng bỏ ra 300 ngàn giúp tôi chuộc lại mảnh sân của cha mẹ."
"Tiêu Tuân, anh thấy có nực cười không?"
Hơi thở của anh ta bắt đầu r/un r/ẩy.
Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy giọng anh ta truyền tới, mang theo tiếng nấc nghẹn gần như vỡ vụn.
"Quý Thư... anh không phải muốn kh/ống ch/ế em, anh chỉ muốn em cho anh thêm một cơ hội."
"Là anh sai, là anh hèn hạ... nhưng anh thực sự hối h/ận rồi, Quý Thư, anh thực sự yêu em."
"Là Tề Viễn Châu thừa cơ hội, là hắn đã đ/á/nh cắp em khỏi tay anh..."
"Tiêu Tuân."
Tôi gọi tên anh ta, chặn ngang lời anh ta ngay lập tức.
"Anh hèn hạ. Nhưng Tề Viễn Châu không phải kẻ tr/ộm. Anh ấy là ân nhân c/ứu tôi khỏi biển lửa, là người chồng của quãng đời còn lại của tôi."
"Kẻ tr/ộm thực sự, chính là anh."
"Anh không chỉ ngoại tình, còn đ/á/nh cắp mất 5 năm quý giá nhất trong thanh xuân của tôi, đ/á/nh cắp tiền bạc, đ/á/nh cắp công sức của tôi, rồi quay đầu lại chỉ trích, vu khống tôi, nói tôi ở nhà hút m/áu anh."
"Anh nói tôi không cho anh cơ hội."
Nói đến đây, giọng tôi cuối cùng cũng có một chút r/un r/ẩy khó nhận ra, nhưng tôi cố gắng giữ vững.
"Ngày hôm đó tôi đã gọi cho anh, tôi hỏi anh có muốn kết hôn với tôi không. Chính anh là người đã từ chối."
"Chuyện đã đến nước này, nếu anh còn không buông tay, thì hãy đợi lệnh triệu tập của tòa án đi."
Không đợi anh ta phản hồi, tôi cúp máy, nhưng nước mắt đã rơi đẫm mặt từ lúc nào không hay.
Khoảnh khắc Tề Viễn Châu tan làm về nhà nhìn thấy tôi, biểu cảm vốn đang thư thái lập tức trầm xuống.
"Ai b/ắt n/ạt em?"
"Có phải thằng khốn Tiêu Tuân đó tìm đến em không? Anh đi xử lý hắn ngay bây giờ."
Nhìn vẻ quan tâm của anh, tôi theo bản năng lao tới ôm ch/ặt lấy eo anh, vùi mặt vào cơ bụng của anh, giọng nghẹn lại.
"Tề Viễn Châu, tại sao anh lại chọn em?"
"Đừng tưởng em không biết, lần xem mắt đó, anh đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi."
"Rõ ràng em chẳng tốt đẹp gì..."
Tề Viễn Châu siết ch/ặt lấy tôi hơn, như thể sợ tôi chạy mất.
"Có lẽ vì... con mèo nhỏ bị lạc năm xưa, từng nói muốn gả cho anh."
"Sau đó cô ấy chạy mất, chạy đến chỗ người khác chịu không biết bao nhiêu ấm ức."
"Nhưng may mắn là, cuối cùng vẫn được anh cưới về nhà. Bởi vì trong lòng anh, cô ấy vẫn luôn rất tốt, rất tốt."
Gió đêm thổi rất mạnh.
Nhưng trong vòng tay anh, lần đầu tiên tôi cảm thấy, trên thế giới này cuối cùng cũng có một nơi để tôi an tâm dừng chân.
07
Kể từ ngày đó, dưới sự can thiệp ngầm của Tề Viễn Châu, kết quả kinh doanh của công ty Tiêu Tuân bắt đầu tụt dốc không phanh.
Ngày ra tòa, Tề Viễn Châu vì lo lắng cho tôi nên khăng khăng đi cùng. Kết quả không nằm ngoài dự đoán, Tiêu Tuân thua kiện.
Nhìn Tề Viễn Châu bảo vệ tôi như gà mẹ che chở con, trong mắt Tiêu Tuân tràn đầy gh/en tị và không cam tâm.
Giây tiếp theo, anh ta bước tới, nhìn chằm chằm Tề Viễn Châu.
"Tề Viễn Châu, mày tưởng mày thắng rồi sao?"
"Quý Thư đã nói với mày chưa, cô ta không thể sinh con?"
Tôi cảm nhận được cơ thể Tề Viễn Châu bên cạnh cứng đờ lại, m/áu trong người tôi cũng như đông cứng trong khoảnh khắc.
Tiêu Tuân bắt được phản ứng của anh, đáy mắt thoáng qua tia khoái chí.
"Quý Thư bị tao ngủ không công 5 năm, tao đã cho cô ta uống th/uốc tránh th/ai suốt 5 năm, cơ thể cô ta hỏng từ lâu rồi. Cô ta không thể sinh con, mày biết chứ?"
"Cô ta không nói với mày đúng không? Sao cô ta dám nói với mày?"
"Cô ta khó khăn lắm mới tìm được thằng khờ như mày, đương nhiên phải đóng gói bản thân mình hoàn hảo không tì vết rồi."
Giọng anh ta hạ thấp, mang theo một sự khoái cảm đ/ộc địa.
"Cô ta lừa mày kết hôn, chứng tỏ cô ta cũng chẳng yêu mày bao nhiêu, thứ cô ta yêu chỉ là tiền thôi."
"Khi ở bên tao là thế, ở bên mày, cũng y như vậy."
Khoảnh khắc đó, tôi thực sự sợ hãi.
Tôi sợ anh sẽ buông tay đang ôm eo tôi ra, sợ anh sẽ dùng giọng điệu thất vọng đó nói "Sao em không nói sớm với anh", càng sợ anh sẽ trở thành một Tiêu Tuân thứ hai.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Tề Viễn Châu tung một cú đ/ấm vào Tiêu Tuân không kịp phòng bị. Khóe miệng đối phương lập tức rá/ch ra, m/áu rỉ ra ngoài.
"Tiêu Tuân, mày mẹ kiếp không xứng làm đàn ông."
Tiêu Tuân bị anh túm cổ áo đến mức gần như phải kiễng chân, nhưng vẫn cười đến méo mó khuôn mặt.
"Sao? Tao nói trúng rồi à? Cay cú rồi à?"
"Tề Viễn Châu... mày cũng chẳng phải chính nhân quân tử gì..."
Anh ta thở dốc, ngắt quãng nói.
"Mày rốt cuộc là đang tức gi/ận... vì tao làm lỡ dở cô ta, tổn thương cô ta... hay là tức gi/ận vì tao vạch trần sự thật... khiến mày không thể tiếp tục lừa mình dối người được nữa?"
Lời này lọt vào tai tôi, như một chậu nước đ/á dội từ trên đầu xuống.
Tôi theo bản năng nhìn về phía Tề Viễn Châu.
Động tác của Tề Viễn Châu khựng lại một chút, rồi bồi thêm hai cú đ/á nữa, đạp thẳng vào mạng sườn Tiêu Tuân.
"Điều tao hối h/ận nhất, chính là không sớm kéo cô ấy ra khỏi cái hố lửa đó."
"Nếu tao biết mày là loại người này, dù cô ấy có oán trách tao, thậm chí là dùng cách cư/ớp đoạt, tao cũng sẽ không để mày ở bên cạnh cô ấy."
"Mày tưởng những khách hàng, nhà cung cấp đó là tao cư/ớp của mày sao? Đó mẹ kiếp là tao cho mày đấy! Nói chính x/á/c hơn, là tao cho Quý Thư!"
Đôi mắt Tiêu Tuân trợn ngược lên.
"Mày còn lấy mảnh sân của cha mẹ cô ấy ra đe dọa cô ấy, còn muốn ép cô ấy ly hôn với tao."
"Tiêu Tuân, mày chỉ là một thằng hèn ở ngoài dựa vào đàn bà để ăn cơm, ở nhà dựa vào đàn bà để chăm sóc, một đứa trẻ to x/á/c mà cứ tưởng mình có bản lĩnh."