Học viện Hoa hồng

Chương 1

20/05/2026 21:41

Nam sinh nổi tiếng nhất trường vừa từ chối lời tỏ tình của tôi trước mặt mọi người.

Một gã ăn mày đột nhiên lao ra, t/át cậu ta một cái trời giáng.

"Đồ ng/u!"

"Mau quỳ xuống nhặt lại bức thư tình, chấp nhận lời tỏ tình của cô ấy đi!"

"Mau quỳ xuống li /ếm gót giày cô ấy, c/ầu x/in cô ấy tha thứ đi!"

"Tôi là cậu của 7 ngày sau đây.

"Vất vả lắm mới xuyên không trở về, chính là để giúp cậu sửa chữa sai lầm ng/u xuẩn này."

Nam sinh kia bị đ/á/nh đến ngơ ngác.

Sau một lúc ngẩn người, cậu ta ôm mặt cười lạnh:

"Cái gì?

"Cậu nói cậu là tôi của 7 ngày sau?

"Nếu cậu nói là 7 năm sau, tôi còn miễn cưỡng tin được.

"7 ngày sau? Cậu coi tôi là kẻ ngốc à?"

1

Gió xuân hiu hiu, sao trời đầy rẫy.

Trong mùa dễ chịu nhất năm, trường trung học quý tộc Tường Vi tổ chức buổi dạ hội hóa trang thường niên.

Tiếng nhạc Waltz văng vẳng trong không trung.

Trong vườn, những tà váy dạ hội đang xoay chuyển nhịp nhàng.

Nhưng đột nhiên, nhạc dừng, khiêu vũ cũng ngưng.

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về hai người trên hành lang hoa tử đằng — tôi và nam sinh nổi tiếng nhất trường.

Cậu ta tên Thượng Quan Sam.

Xuất thân từ gia tộc tài phiệt, ngoại hình tuấn mỹ, là đối tượng ngưỡng m/ộ của bao cô gái.

Còn tôi là học sinh nghèo.

Nhờ sự tài trợ của nhà họ Thượng Quan, tôi mới có cơ hội vào học trường quý tộc.

Địa vị hai nhà cách biệt một trời một vực.

Đám đông xôn xao bàn tán.

"Trời ơi, cô ta là ai vậy? Gan thật đấy, đến thiếu gia Thượng Quan mà cũng dám tỏ tình!"

"Con cái nhà hào môn đều phải liên hôn, nhà họ Thượng Quan là tài phiệt lớn thế kia, sao có thể để mắt đến cô ta chứ?"

"Đọc truyện Lọ Lem nhiều quá rồi à?"

"Đũa mốc mà đòi chòi mâm son, đúng là nằm mơ giữa ban ngày!"

"Mọi người nhìn bộ đồ cô ta mặc kìa..."

Ai nấy đều ăn mặc lộng lẫy, ngoại trừ tôi.

Bộ lễ phục của tôi vô cùng tồi tàn, trên chất vải rẻ tiền là những bông hoa lụa được thêu méo mó.

Trên mặt còn đeo cái mặt nạ thỏ trắng giá 5 hào, gia công thô kệch, nhìn đậm chất nhựa.

Tôi giống như một cơn gió nghèo nàn, thổi vào học viện quý tộc.

Nhưng tôi không hề thấy x/ấu hổ.

Bởi vì, tôi chỉ là một nhân vật công cụ trong trò chơi ngôn tình mà thôi.

2

Nửa tiếng trước, tôi nhận được nhiệm vụ từ hệ thống:

【Người chơi Lý Khả Ái, nhiệm vụ của cô tối nay là: Tỏ tình với Thượng Quan Sam.

【Cô sẽ bị từ chối, bị chế giễu.

【Nhiệm vụ hoàn thành, phần thưởng là một bữa đại tiệc hải sản.】

Tôi vui vẻ chấp thuận.

Hệ thống thở dài đầy bực dọc:

【Đáng gh/ét! Cô hình như hơi quá xinh đẹp rồi.

【Bộ váy kém chất lượng này khoác lên người cô, sao lại có thể tỏa sáng như vậy chứ?

【Tôi dùng chút th/ủ đo/ạn che bớt hào quang của cô, cô không phiền chứ?】

Không phiền, không phiền.

Cho dù biến tôi thành con ếch xanh, tôi cũng không phiền.

Tôi chỉ muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ để đi ăn uống thỏa thích.

Tại bàn buffet, món mì Ý tôm hùm kia làm tôi thèm đến chảy nước miếng.

Thịt tôm đầy đặn, nước sốt đậm đà, hương thơm cứ chực chờ xộc vào mũi tôi.

Còn có cả cá hồi và nhím biển nữa!

Loại vừa được vận chuyển bằng đường hàng không 10 phút trước!

Tươi ngon lắm đấy~

Mau, mau cho vào miệng tôi đi.

...

Sau đó, khi tôi đang tìm ki/ếm nam sinh kia trong đám đông, thì bị mấy thiếu niên đeo mặt nạ chặn đường.

Họ chế giễu tôi ăn mặc tồi tàn, cho rằng tôi dễ b/ắt n/ạt, còn muốn gi/ật mặt nạ của tôi xuống.

Hệ thống lo lắng:

【Không được đâu!!

【Tháo mặt nạ ra, thuật pháp sẽ biến mất, vẻ đẹp của cô sẽ không giấu nổi đâu! Lỡ như bị Thượng Quan Sam để mắt tới thì làm sao?】

Nhưng nam sinh đeo mặt nạ sói trắng đã vươn tay ra:

"Sao nào? Quý cô nghèo hèn, có cần tôi giúp tháo mặt nạ không?

"Để chúng tôi xem bộ mặt thật của cô xem nào."

Tôi hất tay cậu ta ra:

"Đừng chạm vào tôi."

Cậu ta cười lạnh: "Sao? Rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt à?"

Đúng lúc cậu ta đang hung hăng muốn động thủ, thì đột nhiên, có tiếng người ngăn lại —

"Dừng tay."

Người giúp tôi chính là Thượng Quan Sam!

Thiếu niên đứng trên hành lang phủ đầy hoa tử đằng, dáng người cao ráo, đứng thẳng tắp như một cây linh sam.

Chiếc mặt nạ nhung lông công che đi nửa khuôn mặt trên, chỉ để lộ đường xươ/ng hàm và đôi môi mỏng như tạc tượng.

Trông vừa lạnh lùng vừa quyến rũ.

Không ngờ trong cái rủi lại có cái may.

Nhờ vụ náo lo/ạn này mà tôi đã tìm thấy cậu ta!

Tôi vội vàng chạy tới, hai tay dâng bức thư tình:

"Bạn học Thượng Quan, cậu đúng là người tốt.

"Xin hãy nhận lấy cái này."

Mau đi!

Mau x/é nó đi!

Mau từ chối tôi đi!

Sau đó, tôi có thể tan làm đi ăn uống thỏa thích rồi.

3

Hồi tưởng xong, chúng ta tiếp tục.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào hai chúng tôi, mắt trợn tròn như bóng đèn.

Có người đoán ra thân phận của tôi.

"Cô ta là học sinh nghèo sắp chuyển đến phải không?"

"Ồ? Người được nhà họ Thượng Qu/an t/ài trợ đó sao? Tôi chưa từng thấy, không biết trông như thế nào nhỉ~"

"Kẻ ăn xin mà cũng xứng tham gia dạ hội quý tộc sao?"

Tôi không quan tâm đến những lời châm chọc của họ.

Tôi chỉ mong nam sinh kia mau từ chối tôi.

Tôi sắp ch*t đói rồi.

Thượng Quan Sam rủ mắt nhìn tôi.

Ánh mắt lướt từ chiếc mặt nạ thỏ, xuống những đường chỉ may méo mó trên váy trắng, những bông hoa lụa héo úa, và đôi giày cao gót rẻ tiền, rồi lại quay trở về mặt tôi.

Cậu ta hơi nhíu mày, có vẻ hơi gh/ê t/ởm.

— Cứ như thể tôi ăn mặc rẻ tiền thì linh h/ồn cũng rẻ tiền theo vậy.

Đột nhiên, cậu ta vươn tay ra.

Ngay khi tôi tưởng cậu ta định x/é nát bức thư tình, cậu ta lại nâng ly rư/ợu lên.

Ly nghiêng, rư/ợu vang đỏ đổ ập xuống đầu tôi.

Tôi bị tưới cho ướt sũng từ đầu đến chân.

Chuyện gì thế này?

Chẳng phải vừa nãy cậu ta còn ra tay ngăn cản không cho người khác b/ắt n/ạt tôi sao? Sao chớp mắt một cái cậu ta lại tự mình...

Thiếu niên sói trắng tiến lại gần, mỉa mai nói:

"Cô mà cũng xứng thích thiếu gia Thượng Quan sao?

"Cô có biết cô thích ai chính là sự s/ỉ nh/ục đối với người đó không!

"Thiếu gia Thượng Quan vừa có lòng tốt giúp cô, thế mà cô lại công khai tỏ tình với cậu ấy, đúng là lấy oán báo ân mà!"

Cậu ta lại nịnh nọt Thượng Quan Sam:

"Anh, em nói có đúng không?

"Anh gh/ét nhất là bị kẻ hèn hạ tỏ tình đúng không?"

Thượng Quan Sam lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi:

"Ban đầu tôi thấy cô đáng thương nên mới muốn giải vây giúp cô.

"Nhưng cô lại nảy sinh tâm tư không nên có với tôi..."

Cậu ta lấy bức thư tình đi.

X/é nát rồi vung tay lên.

Những mảnh giấy bay lả tả như những cánh bướm.

Đúng là một kẻ ngạo mạn và giả tạo!

Nhưng mà... nhiệm vụ cuối cùng cũng hoàn thành.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng có thể đi ăn uống thỏa thích rồi!

Tôi cố nặn ra một giọt nước mắt để thể hiện sự đ/au khổ sau khi bị từ chối.

Tiếc là diễn xuất quá tệ, nghĩ đủ mọi chuyện buồn mà vẫn không nặn ra nổi một giọt.

Đành phải che mặt giả vờ khóc lóc:

"Xin lỗi, bạn học Thượng Quan.

"Là tôi quá mạo muội rồi!"

Nói xong, liền chạy đi — chạy về phía tôm hùm Úc, chạy về phía cá hồi và nhím biển, chạy về phía bánh pudding vải thiều và bánh kem dưa hấu! Trong lòng tôi tràn ngập niềm vui vô hạn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
5 Đồng Trần Chương 36
8 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm