【Oa, hóng quá đi mất!
【Theo thiết lập, Tạ Đường và Phượng Ngọc Sầm đều là anh em tốt của Thượng Quan Sam.
【Thật muốn xem, khi hai người họ tranh nhau đòi mang Lý Khả Ái đi, Thượng Quan Sam sẽ có biểu cảm gì.
【Đoan Mộc Thanh tuy là học sinh tiểu học, nhưng xét về vai vế lại là cậu nhỏ của Thượng Quan Sam đấy.
【Tôi lại càng tò mò biểu cảm của Thượng Quan Sam khi cậu ta tới đòi người hơn.
【Chắc chắn sẽ cực kỳ đặc sắc!】
Phần bình luận không hề nhắc đến việc xâm nhập kinh dị.
Mà chỉ một lòng muốn xem Thượng Quan Sam bị bẽ mặt.
Nhớ lại chuyện ở buổi dạ hội, tôi nghĩ đến gã ăn mày kia.
Chắc chắn hắn biết điều gì đó.
Tôi phải tìm hắn hỏi cho ra lẽ!
Nhưng hắn đang ở đâu chứ?
Đùng — Bùm —
Đột nhiên, một mảng lớn gạch lát sàn dưới chân tôi bị hất tung lên!
Một cái lỗ lớn xuất hiện ở đó.
Trong ánh mắt kinh ngạc của tôi, cái đầu bù xù của gã ăn mày chui từ dưới lỗ lên.
À...
Thật là nằm ngoài dự đoán mà!
Khán giả xem livestream cũng ngẩn người.
【Vãi, cái quái gì thế này?】
【Đây là game ngôn tình, game kinh dị, hay là trò đ/ập chuột vậy?】
Gã ăn mày nghiêng đầu cười.
Để lộ hàm răng trắng bóc.
8
Hóa ra, hắn biết tôi đang ở căn phòng tầng trên.
Nhân lúc vệ sĩ ra ngoài, hắn thoát khỏi trói buộc, giẫm lên tủ, dùng một tấm bùa chú hất tung trần nhà phòng mình — đó là một lá Tốn Tự Phù, quả thực nhìn rất giống nét chữ của tôi.
"Cậu thực sự là Thượng Quan Sam xuyên không trở về?"
"Chủ nhân, xin hãy tin tôi, tôi thực sự trở về từ 7 ngày sau!"
Chủ nhân...
Mi mắt tôi gi/ật giật.
Tôi đành đ/âm lao phải theo lao:
"Được, vậy cậu nói cho tôi biết, tại sao cậu lại biến thành bộ dạng này? Trong 7 ngày đó đã xảy ra chuyện gì?"
Hắn nghe thấy tôi tin mình, xúc động đến rơi nước mắt.
Hắn nghẹn ngào định tâm sự, thì ngoài hành lang đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.
Ch*t ti/ệt!
Một Thượng Quan Sam khác lại đến?
Tôi đành dùng hai tay ấn gã ăn mày xuống, rồi nhanh như chớp lấy cái chăn đậy kín miệng lỗ.
Bản thân cũng ngoan ngoãn ngồi lại ghế, giả vờ như đang bị trói ch/ặt.
Cửa mở.
Thượng Quan Sam bước vào.
Cậu ta vừa tắm xong, đầu tóc còn đọng những giọt nước.
Chiếc áo ngủ màu xanh lục bảo cài thiếu một khuy, để lộ mảng da thịt trắng lạnh ở xươ/ng quai xanh.
Một tay cậu ta cầm chai rư/ợu vang, một tay cầm ly chân cao.
Cười lạnh, cậu ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi.
Đôi mắt màu xám xanh nhìn chằm chằm vào mặt tôi, tựa như mặt hồ m/ù sương mùa đông:
"Thật khó coi, 500 một cái à?"
Ồ, đang mỉa mai cái mặt nạ thỏ của tôi đấy.
Tôi tự hào đáp:
"Đắt rồi, 5 hào một cái thôi."
Thiếu niên nhíu mày, lắc lắc đôi dép đi trong nhà:
"Đôi dép này, 200 ngàn.
"Cô nghĩ chúng ta xứng đôi không?"
Đột nhiên khoe của...
C/ứu tôi với!
Tôi chỉ là một vai phụ qua đường đi làm thuê thôi mà.
Đáng lẽ tôi nên tan làm đi ăn đại tiệc rồi, cớ sao lại bắt tôi nhịn đói tăng ca đến nửa đêm thế này...
Thượng Quan Sam day day thái dương, phiền n/ão nói:
"Không trả lời, là đã nhận rõ thực tế rồi đúng không?
"Tôi tài trợ cô đi học, đó là lòng từ bi của tôi.
"Nếu cô nảy sinh vọng tưởng với tôi, đó là cô tham lam rồi."
Ừ nhỉ.
Đúng thế.
Đói quá.
Cậu ta thở dài:
"Phải nói thế nào thì cô mới hiểu đây?
"Giữa chúng ta là không thể nào, sau này tôi sẽ liên hôn với nhà họ Tạ hoặc nhà họ Phượng, cưới chị của Tạ Đường hoặc em gái của Phượng Ngọc Sầm, bất kể là ai, cũng không thể là cô."
Vậy sao?
Thế thì tốt quá rồi.
Tôi ngáp một cái.
Ngoài vẻ cao cao tại thượng, cậu ta còn thêm chút tâm huyết:
"Việc cấp bách của cô là học tập cho tốt, đừng phụ lòng tài trợ của tôi.
"Dành tâm tư viết thư tình, chi bằng viết thêm hai tờ đề thi.
"Có thời gian yêu thầm, chi bằng học thêm vài từ vựng.
"Dùng tiền thuê người diễn kịch xuyên không, chi bằng m/ua sữa đậu nành bồi bổ cơ thể..."
Ơ?
Tôi hơi há miệng, sững sờ.
Khán giả cũng sững sờ:
【《Tổng tài bá đạo từ chối tôi》 sao đột nhiên biến thành 《Khuyên học》 thế này?】
À, tôi hiểu rồi.
Cậu ta là một người khá thú vị.
Kiêu ngạo, tự phụ, hám tiền, cực kỳ sĩ diện, nhưng cũng tự cho rằng mình từ bi muốn làm việc tốt.
Cậu ta thực sự đã làm — tài trợ cho học sinh nghèo.
Tối nay cậu ta bắt tôi về đây, chính là muốn vừa s/ỉ nh/ục tôi, bắt tôi đừng nằm mơ giữa ban ngày, vừa muốn sau khi tôi nhận rõ thực tế thì chuyên tâm học hành.
Tôi vội vàng tiếp lời:
"Bạn học Thượng Quan, cậu yên tâm.
"Tôi nhất định sẽ học tập tốt, ngày ngày tiến bộ, không bao giờ làm phiền cậu nữa!!
"Xin cậu thả tôi và gã ăn mày kia đi!"
Cậu ta nhướng mày:
"Cô thừa nhận hắn là diễn viên cô thuê rồi?"
Tôi trầm ngâm một lát, bất đắc dĩ nói:
"Được rồi, cứ cho là vậy đi.
"Xin cậu thả hai chúng tôi đi!"
Cậu ta không thả, tôi cũng có thể mang gã ăn mày trốn thoát.
Nhưng như vậy lại sinh thêm rắc rối.
Thôi thì cứ c/ầu x/in cậu ta thả ra cho đỡ phiền.
Ai ngờ, cậu ta lắc đầu:
"Không được."
Á? Không được?
"Tôi quyết định giữ cô dưới tầm mắt mình, giám sát cô mỗi ngày làm 50 bộ đề, học thuộc 500 từ vựng và 100 bài thơ cổ."
Đúng là Diêm Vương sống mà!
Cậu ta cũng là học sinh cấp 3, 17 tuổi, ngần ấy đề cậu ta tự làm nổi không?
Bản thân còn lo chưa xong mà đã đi hành hạ tôi?
Thế này thì khác gì mấy phụ huynh ép con cái thành rồng thành phượng trong khi bản thân thất bại chứ?
Tôi đang nhăn nhó mặt mày.
Cậu ta lại cảnh cáo:
"Nhưng cô không được phép nằm mơ giữa ban ngày nữa!
"Không được nhân cơ hội tiếp cận tôi, quyến rũ tôi, dụ dỗ tôi.
"Cô phải nhận rõ thân phận của mình!!
"Nhớ kỹ, tôi sẽ không thích cô, tôi chỉ cưới người nhà họ Tạ hoặc nhà họ Phượng thôi."
Nhớ rồi nhớ rồi, tôi và khán giả trong phòng livestream đều nhớ rồi.
Thật không biết nên khóc hay nên cười.
Cười vì sự ngạo mạn, ng/u xuẩn và nực cười của cậu ta.
Khóc vì lát nữa tôi phải làm 50 bộ đề.
Thượng Quan Sam đột nhiên đứng dậy, đi về phía tôi:
"Nhắc mới nhớ, sao cô vẫn còn đeo mặt nạ?"
Cậu ta đặt ly rư/ợu xuống, vươn tay định tháo mặt nạ của tôi.
Á á á!
Không được tháo!
Đinh đong —
Chuông cửa tầng dưới đột ngột vang lên.
Khán giả vui mừng nói:
【Tạ Đường đến rồi!!】
【Cuối cùng cũng tới!!!】
9
Thượng Quan Sam thu tay lại, rời khỏi phòng.
Tạ Đường là bạn tốt của cậu ta, lại là công tử nhà họ Tạ, kinh doanh còn áp đảo nhà họ Thượng Quan, cần phải tiếp đãi tử tế.
Tôi giữ ch/ặt cái mặt nạ trên mặt, thở phào nhẹ nhõm.
Tôi đứng dậy đi đến bên cửa sổ, lật tấm chăn ra, nhìn xuống cái lỗ lớn — căn phòng tầng dưới giống như phòng piano, tôi nhỏ giọng gọi gã ăn mày.
Gọi một hồi, không ai trả lời tôi.
Chạy đi đâu rồi nhỉ?
Tôi giơ tay kết ấn:
"Tốn Quyết, Chỉ Chiết Tinh."
Một đám người giấy nhỏ từ lòng bàn tay tôi nhảy nhót chạy ra ngoài.