Thời gian kéo dài, trạng thái tinh thần của Lý Giai Giai xuống dốc không phanh. Chồng Bùi Du đến thăm cô ta ngày càng ít, lần cuối cùng thậm chí còn dẫn theo cả Bùi Du. Ba người không biết đã nói gì trong phòng bệ/nh, nhưng sau khi họ rời đi, Lý Giai Giai đã khóc rất lâu.
"Chị ơi, chị đang xem gì thế?" Lúc tôi đang chăm chú xem tin tức, 'cún con' phía sau bất ngờ áp sát, ôm ch/ặt lấy tôi. "Chị đang xem chuyện cười gì mà cười tươi thế?"
Cậu 'cún con' này là người tôi quen trong chuyến du lịch, còn trẻ nhưng tính cách rất trầm ổn, lúc cười, đôi má lúm đồng tiền cùng chiếc răng khểnh lộ ra khiến người ta không thể rời mắt. Mỗi lần nói chuyện với cậu, tôi lại cảm thán cuộc sống của một phú bà đúng là tuyệt vời.
"Không có gì, chị định ngày mai thuê du thuyền đi dạo một chút." Cậu bé sáng mắt lên, vui vẻ đồng ý.
Nắng vàng, bãi biển, gió biển thổi lồng lộng trên boong tàu, tôi nằm tắm nắng, tay cầm ly sâm panh, nhìn cậu 'cún con' đang lướt sóng ở phía xa, không còn cuộc sống nào hạnh phúc hơn thế nữa. Cho đến khi một cuộc điện thoại phá vỡ sự bình yên.
"Liễu Giang Tuyết..."
Chỉ nghe giọng thôi, tim tôi đã đ/ập lo/ạn nhịp, giọng nói quen thuộc mà tôi đã nghe suốt mười năm qua.
"Nghe nói, cô đi khắp nơi rêu rao là tôi ch*t rồi à?"
Tôi cười. Cuối cùng cũng đến rồi.
11
Tôi bắt chuyến bay nhanh nhất để trở về. Bùi Du không biết tìm địa chỉ của tôi ở đâu, trực tiếp đứng đợi trước cửa nhà. Tôi kéo vali, từ xa đã nhìn thấy người đàn ông đó đứng trước cổng.
Ngã từ vách đ/á cao như vậy, đội c/ứu hộ trên biển cũng không tìm thấy gì, thế mà vẫn có thể cải tử hoàn sinh. Xem ra câu 'cỏ dại sống dai' quả nhiên là có lý.
Tôi bước tới, chưa kịp nói câu nào, một cái t/át đã giáng xuống. "Đồ tiện nhân, cô làm cái trò gì sau lưng tôi thế, đi đâu cũng nói tôi ch*t rồi, còn lấy tiền của tôi đi b/ắt n/ạt Tiểu Du!"
Bùi Hàng ra tay cực nhanh, tiếc là tôi đã chuẩn bị từ trước, trực tiếp tránh né. Ngay giây tiếp theo, tôi không chút do dự t/át trả lại! Cú t/át này tôi dồn hết sức lực, đến mức tay tôi cũng sung huyết, Bùi Hàng vốn chưa bình phục hẳn, trực tiếp bị tôi t/át ngã xuống đất.
"Cô làm cái gì thế, sao cô dám đ/á/nh anh trai tôi!" Bùi Du vội vàng lao lên, nhưng lại bị ánh mắt của tôi dọa lùi lại.
"Còn dám nói nhảm một câu nữa, hai anh em nhà cô mỗi người một t/át."
Bùi Hàng chật vật bò dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi: "Người đàn bà này, cô cố tình đúng không, cô sớm đã tính toán cả rồi, có phải cô động tay động chân vào chiếc xe của tôi không!"
"Không phải."
Tôi trả lời câu hỏi của anh ta một cách dứt khoát: "Chiếc xe đó vốn đã lâu không được bảo dưỡng, là do anh không chú ý, lại còn cố tình tăng tốc trên đường đèo, có thể trách tôi sao?"
"Đó là vì..." Lời của Bùi Hàng bỗng khựng lại, sắc mặt thay đổi đột ngột: "Cô biết từ sớm rồi đúng không, cô biết chuyện của tôi và Lý Giai Giai, cũng biết tôi đang lén lút tẩu tán tài sản."
Tôi cười lạnh nhìn anh ta. Kể từ lúc Bùi Hàng ngoại tình, tôi đã hoàn toàn thất vọng về người đàn ông này. Nhưng anh ta không đề cập đến chuyện ly hôn, thậm chí còn tính toán tẩu tán tài sản. Khoảnh khắc đó, lòng th/ù h/ận vô biên lấp đầy lồng ng/ực tôi.
Anh ta không còn là Bùi Hàng của ngày xưa, người vì muốn m/ua hồ lô ngào đường cho tôi mà chạy khắp cả thành phố nữa. Nhưng ngay cả khi anh ta ra đi với hai bàn tay trắng, cũng không thể xoa dịu nỗi h/ận trong lòng tôi. Tôi muốn tận mắt nhìn thấy người đàn ông này từng bước một bước xuống địa ngục!
"Cô trả tiền của anh trai tôi lại đây!" Bùi Du trốn sau lưng Bùi Hàng gào lên, tôi liếc nhìn hai người họ mà không nói gì.
Ban quản lý tòa nhà dẫn theo bảo vệ vội vã chạy đến: "Hai người này đang quấy rối tôi, phiền các anh đuổi họ đi giúp. Sau này để ý chút, đừng có chó mèo nào cũng cho vào."
Bùi Hàng gân xanh nổi đầy trán, vừa định lao lên đã bị bảo vệ kh/ống ch/ế. "Người đàn bà không biết x/ấu hổ, tôi sẽ không tha cho cô đâu, cô đợi đấy, tôi sẽ cho cô biết tay."
Vậy tôi cứ đợi xem, rốt cuộc là ai cười đến cuối cùng.
Ba ngày sau, tôi nhận được điện thoại từ tòa án, nói rằng tôi chiếm đoạt tài sản trái phép. Luật sư đợi sẵn trước tòa, tôi nhìn anh ta mỉm cười: "Gần đây nhiều việc quá, nhờ cả vào anh nhé."
"Cô khách sáo rồi."
Chúng tôi cùng nhau bước vào tòa án. Bùi Hàng vẫn giữ vẻ nghênh ngang, tôi dừng bước trước mặt anh ta: "Anh vừa mới về nên chưa biết nhỉ, Lý Giai Giai đã sinh một bé trai rồi đấy."
Biểu cảm của hai anh em khác nhau hoàn toàn. Nụ cười của Bùi Hàng vừa hiện lên đã bị ngắt quãng, tôi trực tiếp ném tờ giấy khám sức khỏe vào mặt anh ta: "Nhưng đứa bé đó không phải của anh, là của em rể anh đấy, chúc mừng anh nhé, được làm bố hờ!"
Sắc mặt Bùi Hàng cứng đờ, quay đầu nhìn Bùi Du, Bùi Du đỏ hoe mắt gật đầu: "Anh ơi, con tiện nhân Lý Giai Giai đó dám lừa chúng ta. Anh đừng tha cho nó, còn cả đứa bé đó nữa, em không muốn đâu, hu hu..."
Chưa bắt đầu phiên tòa, hai anh em đã trải qua những cung bậc cảm xúc dữ dội. Đặc biệt là Bùi Hàng, nhiều lần không kiểm soát được cảm xúc, hét lớn tại tòa, bị thẩm phán cảnh cáo nhiều lần.
"Tôi cảnh cáo nguyên đơn lần nữa, xin hãy bình tĩnh, không được làm ồn trên tòa!"
"Tôi làm sao bình tĩnh nổi? Toàn bộ tiền của tôi đều bị người đàn bà này lấy mất, con của nhân tình sinh ra lại không phải của tôi, bảo tôi bình tĩnh thế nào được!"
Bùi Hàng gào thét như một kẻ đi/ên, dáng vẻ nực cười đến mức ngay cả luật sư do chính anh ta thuê cũng phải bật cười.
"Liễu Giang Tuyết, đồ đàn bà không biết x/ấu hổ, cô lấy di sản của tôi rồi thì mau nhả ra đi."
"Di sản?" Tôi chớp chớp mắt, nhún vai vô tội: "Thật ngại quá, tôi tiêu hết rồi."
12
Những tháng ngày qua, tôi sống cuộc đời hưởng thụ, tiêu xài xa xỉ một phen.
"Không thể nào, cổ phần công ty tôi nhiều như vậy, còn cả đống bất động sản đó nữa, làm sao tiêu hết được!"
Tôi nhìn người đàn ông đó cười lạnh. Tài sản mà tôi bỏ tiền thuê người quản lý hộ đương nhiên sẽ không có vấn đề gì. Toàn bộ di sản đã sớm được rửa sạch qua nhiều th/ủ đo/ạn và chuyển sang đứng tên bố tôi rồi.