Tôi không muốn chúng ta phải tàn sát lẫn nhau." Anh ta im lặng một lát rồi hỏi: "Cô đang ở đâu? Tôi đến tìm cô." Thấy tôi không trả lời, anh ta nói tiếp: "Hiện tại người nguy hiểm nhất là Kỷ Chân, bên cạnh cô ta vẫn còn hai kẻ giúp việc." Tôi nghiêng tai lắng nghe bên ngoài cửa sổ. Từ xa truyền đến hai tiếng sú/ng, sau đó là giọng phát thanh lạnh lùng của hệ thống: 【Người chơi số 73 t/ử vo/ng, tiền thưởng chuyển cho kẻ hạ sát.】 【Người chơi số 82 t/ử vo/ng, tiền thưởng chuyển cho kẻ hạ sát.】 Tám người rồi. "Xin lỗi, giờ tôi không tin bất kỳ ai cả." Tôi cúp điện thoại.
Đêm dài đằng đẵng, tôi luôn trong trạng thái cảnh giác, hoàn toàn không dám chợp mắt. Khi cơn buồn ngủ ập đến, tôi lại tự cấu mạnh vào đùi để giữ tỉnh táo. Khi bầu trời dần hửng sáng, tôi nghe thấy tiếng "vo ve". Vén rèm cửa nhìn lên, hóa ra là một chiếc flycam. Nó đang tìm ki/ếm khắp đảo. Mẹ kiếp, họ Phó kia gian lận! Thế nhưng hệ thống im lìm như ch*t, chẳng hề can thiệp. Kỷ Chân dẫn theo hai tiểu đệ từ phía bãi biển đi tới, lục soát từng căn phòng một. Sớm muộn gì họ cũng sẽ tìm đến căn phòng này. Tôi vừa định bỏ chạy thì cửa tầng dưới bị đẩy ra. Tôi chĩa nòng sú/ng về phía cửa.
"Là tôi." Phó Hãn Thành giơ hai tay bước vào. "Tôi không muốn hại cô, giờ chỉ có hai chúng ta liên thủ mới đ/á/nh bại được Kỷ Chân." Khẩu sú/ng săn của anh ta đeo trên vai, ánh mắt sắc bén hơn nhiều so với bảy ngày trước. Chúng tôi đứng đối diện nhau qua một chiếc bàn trà. Anh ta vừa dứt lời, cửa lớn căn nhà gỗ bị người ta đạp văng. Hai chúng tôi nhìn nhau, nhanh chóng né sang hai bên cửa. Tôi siết ch/ặt khẩu sú/ng săn trong tay, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Ngay khoảnh khắc cánh cửa sắp bị đạp tung, từ xa đột nhiên vang lên tiếng sú/ng giao tranh. Lại có thêm 3 người chơi t/ử vo/ng. "Đại ca! Phía tây có người!" "Đi! Qua xem thử!" Tiếng bước chân dần xa. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. "Họ đi rồi." Phó Hãn Thành hạ sú/ng xuống. "Chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây, họ sẽ sớm quay lại thôi." Chúng tôi cẩn thận lẻn ra từ cửa sau, chui vào rừng dừa bên cạnh. Vừa chạy chưa được bao xa... một viên đạn sượt qua tai tôi, găm vào cây dừa bên cạnh.
"Ở đằng kia!" Giọng Kỷ Chân vang lên. Cô ta dẫn theo hai thuộc hạ lao ra khỏi rừng dừa, họng sú/ng chĩa thẳng vào chúng tôi. "Chạy!" Tôi và Phó Hãn Thành chạy về hai lối khác nhau. Hai tên thuộc hạ đuổi theo Phó Hãn Thành, còn Kỷ Chân đuổi theo tôi. Đạn rít lên bên tai. Tôi chạy cực nhanh. Thấy bụi rậm phía trước, tôi nhảy vào ẩn nấp. Nghe không còn tiếng động, tôi đứng dậy từ bụi rậm. Không ngờ giây tiếp theo, Kỷ Chân đã xuất hiện trước mắt tôi. Cô ta tháo kính râm, để lộ đôi đồng tử màu hổ phách bên trong. Họng sú/ng đen ngòm chĩa vào tôi, cô ta nhếch miệng cười: "Cuối cùng cũng tìm thấy cô rồi." "Đoàng!" Một tiếng sú/ng vang lên—
22
Phía Phó Hãn Thành đã hạ gục hai tên thuộc hạ. Cả hòn đảo chỉ còn lại 3 người. Khi anh ta tìm thấy tôi, anh ta thấy Kỷ Chân đang nằm bò dưới đất thoi thóp, m/áu chảy đầm đìa từ vùng bụng. Phó Hãn Thành bước đến bên cạnh tôi, nhìn Kỷ Chân dưới đất rồi cười: "Làm tốt lắm. Giờ trên đảo chỉ còn lại hai chúng ta." Tôi quay đầu nhìn Phó Hãn Thành, thở phào nói: "Kỷ Chân cũng bị giải quyết rồi, chúng ta thắng rồi..." Lời còn chưa dứt, Phó Hãn Thành đã giơ họng sú/ng chĩa thẳng vào thái dương tôi. Nụ cười trên mặt tôi lập tức biến mất. "Anh có ý gì?" "Ý gì ư?" Phó Hãn Thành cười khẩy, vẻ hiền hòa trên mặt tan biến hoàn toàn, lộ ra bộ mặt thật lạnh lùng. "Cô không thực sự nghĩ là tôi sẽ chia đôi 500 tỷ với cô đấy chứ? Tôi còn tưởng cô lợi hại thế nào, sống sót đến cuối cùng. Hóa ra cũng chỉ là bị tôi quay như chong chóng." "Tôi tham gia trò chơi này là để xem, người có thể sống sót đến cuối cùng trong trò chơi của tôi trông như thế nào. Hệ thống rất kỳ vọng vào cô và Kỷ Chân. Đáng tiếc, cả cô và cô ta đều làm tôi quá thất vọng. Tạm biệt nhé, Lý Quỳnh!" Anh ta gọi tên thật trong hồ sơ đăng ký của tôi - Lý Quỳnh. Anh ta chuẩn bị bóp cò, tôi lập tức nói: "Đợi đã! Nếu tôi đã phải ch*t, chi bằng cho tôi ch*t trong sự minh bạch." Anh ta suy nghĩ một chút, nhướng mày: "Cũng phải. Trước đây xem phim, cứ thấy kẻ á/c ch*t vì nói nhiều. Nhưng tôi thực sự trải qua cảnh này, ẩn nấp suốt 7 ngày. Thời khắc giải đáp đáp án cuối cùng, nếu không có khán giả thì cảm giác sướng khoái sẽ giảm đi một nửa. Tôi nên để cô ch*t trong sự minh bạch." Anh ta đắc ý nói: "Tôi là chủ tịch công ty mẹ phát triển trò chơi này."
Tôi vô cảm đáp: "Trò đùa lớn nhất của trò chơi này là để người nghèo tàn sát lẫn nhau, rồi nói với người giàu rằng các người chỉ cần ngồi xem. Tất cả tiền thưởng trong trò chơi này đều là n/ợ nần mà những người tham gia phải gánh chịu. 500 tỷ, 500 tỷ vắt kiệt từ mạng sống của chúng tôi, cuối cùng vẫn sẽ chảy vào túi anh." Phó Hãn Thành đắc ý cười: "Đúng vậy. Trò chơi này thật sự quá tuyệt vời! Nó khai thác sự ích kỷ và tham lam của con người đến mức cực hạn, là tác phẩm hoàn hảo nhất của tôi." Tôi bật cười mỉa mai. Phó Hãn Thành biến sắc, họng sú/ng ấn mạnh vào thái dương tôi: "Cô cười cái gì?" "Tôi cười anh quá tự phụ." Mắt tôi liếc về phía anh ta. "Anh cố tình bắt chước tôi tr/ộm đồ uống để thu hút sự chú ý, khiến tôi chủ động đề nghị lập đội với anh. Thực ra, ngay khi tôi vừa đặt chân vào trò chơi, đứng trên bãi biển, tôi đã chú ý đến anh rồi. Một người thành đạt như anh, sao có thể không có các bài phỏng vấn trên tạp chí hay truyền hình chứ? Anh lại quá tự luyến, trong trò chơi vẫn sử dụng diện mạo thời trẻ, tôi nhận ra anh ngay lập tức." "Ồ?" Phó Hãn Thành nghiêm giọng: "Vậy tại sao cô không vạch trần tôi, mà còn để tôi ở bên cạnh?" "Vì tôi cần tiếp cận anh." Tôi hạ giọng nói. "Còn một điểm nữa, anh nhầm rồi." Tôi ngẩng đầu, dùng cằm ra hiệu cho anh ta nhìn về phía trước. Anh ta nghi hoặc nhìn theo ánh mắt tôi. Giây tiếp theo, Kỷ Chân đang nằm dưới đất nã một phát đạn vào lưng anh ta. Kỷ Chân dựa vào tảng đ/á phía đối diện, một tay nâng lên, họng sú/ng vẫn còn bốc khói mờ nhạt.