Tôi chán nản không có việc gì làm, hai mắt dán ch/ặt vào bức tường trước mặt. Càng nhìn càng thấy không ổn, khóe mắt dường như thoáng thấy có thứ gì đó đang ngọ ng/uậy trong hố xí xổm. Bên ngoài trời đã tối từ lâu, ánh đèn trong phòng tạm giữ lờ mờ, tôi bước tới vài bước, cúi người ghé sát vào hố xí nhìn kỹ. Chỉ thấy trong hố bò ra một con rắn màu đen. Cái đầu hình tam giác chỉ to bằng ngón tay cái, dài khoảng nửa mét, uốn éo thân mình, chậm rãi chui ra khỏi hố. Hết con này đến con khác, chẳng mấy chốc đã lấp đầy đáy hố. Tôi nổi da gà, lùi lại một bước lớn. Tôi dựa lưng vào tường, hít sâu một hơi, định gọi người thì thấy lũ rắn dưới đáy hố biến mất trong chớp mắt. Mọi thứ vừa xảy ra dường như chỉ là ảo giác. Chẳng lẽ do ánh sáng ở đây quá tối nên tôi nhìn nhầm?

Tôi đứng ngẩn người tại chỗ, một lúc sau, Tôn Lượng lại đưa Văn Yến đi thẩm vấn. Sau khi xong việc, cậu ta bước tới mở cửa cho tôi: "Đi thôi, Kiều Mặc Vũ, Văn Yến đã khai hết rồi."

"Khai gì cơ?"

Tôn Lượng mở cửa, c/òng tay cả tôi và Văn Yến lại. Văn Yến đầy vẻ hổ thẹn: "Tôi nói tôi biết cái đầu nằm ở đâu, muốn nhờ Tôn cảnh quan đưa chúng ta đi nhận diện hiện trường."

"Cậu đi nhận diện hiện trường, kéo tôi theo làm gì?"

Văn Yến cúi đầu: "Cô là đồng phạm của tôi mà, Kiều Mặc Vũ, tôi đi một mình sợ lắm."

Ch*t ti/ệt, tôi đã hiểu thằng nhãi này đang tính toán cái gì. Một mình cậu ta rất khó rửa sạch hiềm nghi, nên muốn tôi giúp tìm cái đầu về. Từ lúc cậu ta rời khách sạn đến khi cảnh sát xuất hiện chưa đầy 1 tiếng, nếu cái đầu của sư phụ cậu ta ở khoảng cách xa hơn 1 tiếng di chuyển, thì cậu ta có thể thoát tội.

8

Bây giờ đã là 8 giờ tối, huyện nhỏ hiếm khi xảy ra án mạng, cảnh sát nôn nóng phá án nên đưa tôi và Văn Yến ra khỏi đồn, bắt chúng tôi đi nhận diện hiện trường. Văn Yến yêu cầu mang theo ba lô của mình. Loại giáng đầu mà thuật sĩ thường dùng nhất chính là Ngũ Độc Giáng. Ngũ đ/ộc chỉ 5 loại côn trùng đ/ộc lớn trong tự nhiên: rắn, rết, bọ cạp, nhện và cóc (hoặc thạch sùng), những loài động vật có đ/ộc tính tự nhiên này. Trong ba lô của Văn Yến chứa con thạch sùng mà chú cậu ta nuôi. Côn trùng đ/ộc được nuôi bằng m/áu của thuật sĩ giáng đầu, giữa chúng và chủ nhân có sự cảm ứng tự nhiên. Thông qua con thạch sùng này, có thể tìm thấy cái đầu của thuật sĩ giáng đầu.

Tôi vội yêu cầu mang theo ba lô của mình, cảnh sát không từ chối. Tôi và Văn Yến bị c/òng tay, áp giải lên xe. Giữa đồn cảnh sát và khách sạn có một ngã rẽ, xe chạy theo chỉ dẫn của Văn Yến, đi vào ngã rẽ suốt gần 30 phút mà Văn Yến vẫn không bảo dừng. Anh Trần tức gi/ận: "Thằng nhãi này, đừng có giở trò! Đã đến nơi chưa? Từ khách sạn đến đây lái xe mất 30 phút, đi về mất 1 tiếng, gần như vượt quá thời gian gây án rồi, cái đầu nạn nhân có thể ở đây sao?"

Văn Yến méo mặt: "Tôi, tôi cũng không biết nữa."

"Ch*t ti/ệt, mày định chơi tao à?"

Anh Trần túm lấy cổ áo Văn Yến. Đúng lúc này, tôi thấy cái ba lô bên cạnh động đậy, một con thạch sùng từ miệng túi mở toang chui ra, bò vào gấu áo Văn Yến. Văn Yến thở phào nhẹ nhõm: "Cảnh sát Trần, đến rồi, đến rồi, chính là ngôi làng phía trước."

Tôn Lượng đạp phanh, xe chậm rãi dừng lại bên đường. Chúng tôi bị áp giải xuống xe, đèn pha chiếu vào biển báo bên đường, tỏa ra ánh sáng trắng bệch. Tôi nhìn những chữ trên biển báo, hít một hơi lạnh: "Làng L/ột Da!"

Ngôi làng này tên là Làng L/ột Da, mà người tôi cần tìm trong chuyến đi Quảng Tây này lại sống ngay tại ngôi làng này.

"Sao lại đến đây?"

Tôn Lượng nhìn biển báo, vẻ mặt do dự: "Anh Trần, nơi này tà môn lắm, hay là để mai trời sáng rồi hẵng đến?"

9

Nhiều người sẽ bị cái tên Làng L/ột Da dọa sợ, thực ra cái tên này rất bình thường. Quảng Tây rừng rậm rạp, có nhiều người làm nghề gỗ, trước đây ngôi làng này là nơi chuyên bóc vỏ cây. Làng L/ột Da là một ngôi làng lớn, có ng/uồn thu nhập ổn định, trong số các làng xung quanh thì coi là giàu có, người qua kẻ lại, luôn rất náo nhiệt. Cho đến 20 năm trước, trong làng xảy ra một chuyện kỳ quái. Có một ông lão ngủ trưa ở nhà, tỉnh dậy bỗng sùi bọt mép, chưa kịp đưa đến bệ/nh viện đã qu/a đ/ời. Từ ngày đó, như thể chiếc hộp Pandora bị mở ra, mỗi tháng đều có vài người ch*t. Có người nói nước sông trong làng có vấn đề, cũng có người nói thổ nhưỡng không sạch, dân làng không dám ở nữa, lần lượt chuyển đi, chỉ còn lại vài cụ già kiên trì ở lại.

Từ đó về sau, trong làng lưu truyền đủ loại sự kiện q/uỷ dị, xe cộ đi ngang qua sẽ gặp "q/uỷ đả tường", có người nói thấy qu/an t/ài trong nhà hoang, thần thần q/uỷ quỷ, chẳng còn ai dám đến đây nữa. Bây giờ đã gần 9 giờ, ngôi làng đen kịt một màu, ngay cả đèn đường cũng không có, Tôn Lượng bắt đầu thoái chí. Anh Trần lườm cậu ta một cái: "Sợ cái gì? Làm cảnh sát mà còn phải kiêng kỵ cái này? Ngày mai có việc của ngày mai, lỡ tên hung thủ kia đổi ý không chịu nhận tội thì sao? Đi nhanh!"

Anh Trần bật đèn pin, Tôn Lượng không dám ho he nữa, đẩy chúng tôi đi phía trước. Con đường vào làng rất rộng, xung quanh toàn là bóng cây khổng lồ, trong đêm đen trông kỳ hình dị dạng, luôn có cảm giác như ẩn giấu thứ gì đó phía sau. Còn con thạch sùng kia, từ lúc vào làng đã nằm im trong túi, như thể đã ngủ say. Dưới sự thúc giục của anh Trần, Văn Yến bắt đầu chỉ lung tung: "Ở trong bụi cỏ đằng kia."

Cậu ta vừa dứt lời, một bóng trắng trong bụi cỏ xẹt qua với tốc độ cực nhanh. Văn Yến hét lên một tiếng, ép sát người vào tôi: "Á-- có thứ gì đó--"

Tôi đảo mắt kh/inh bỉ: "Này, cái gan này của cậu làm thuật sĩ giáng đầu kiểu gì vậy?"

"Tôi... chú tôi bảo nếu tôi không đỗ đại học thì phải theo chú làm nghề này, tôi đều là bị ép thôi."

10

Anh Trần lắc lư đèn pin, một mình đi lên phía trước rồi đứng bất động. Tôn Lượng cẩn thận hỏi một câu: "Anh, sao vậy?"

"Không sao, cái bóng trắng vừa rồi là một con chó."

Tôn Lượng rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, đi theo qua đó, ngồi xổm xuống xem con chó kia: "Hầy, tôi còn tưởng là cái gì chứ, đây là chó nhà ai thế này?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm