Nếu chỉ bị thương ở tứ chi, chúng sẽ không ngừng mọc ra cái mới, hơn nữa phần mới mọc còn miễn nhiễm với đạo thuật của tôi, hoàn toàn không thể đ/á/nh nổi. Một con đã khó đối phó, huống chi Sa Q/uỷ còn là loài sống theo bầy đàn. Nghĩ đến đây, tôi tung người bật dậy từ mặt đất: "Không đ/á/nh lại được đâu, chạy mau!"
23
Hoa Ngữ Linh và Giang Hạo Ngôn còn chưa hiểu rõ tình hình, bản năng chạy theo sau tôi, đi/ên cuồ/ng lao về phía trước. Gần như ngay khi chúng tôi vừa động đậy, tất cả dây leo hai bên đều chuyển động theo. "Xoẹt xoẹt xoẹt..." Sa Q/uỷ không ngừng chui ra từ đám dây leo, đuổi theo sát nút phía sau chúng tôi. Có con đội mũ lưỡi trai, toàn thân th/ối r/ữa; có con bị c/ụt một chân, cứ nhảy lò cò; lại có mấy ả đàn bà cao g/ầy đi giày cao gót, trông cứ như đoàn xe quay phim nào đó vô tình rơi xuống đây.
Chúng tôi không dám lơi lỏng, nín thở chạy b/án sống b/án ch*t. Chạy được một đoạn, gáy tôi bỗng tê rần. Theo bản năng, tôi cúi người xuống, một lưỡi đ/ao cong vút qua sát đỉnh đầu, rồi xoay vòng quay trở lại phía sau lưng tôi. Tôi ngoái đầu nhìn lại, có một con Sa Q/uỷ đặc biệt cao lớn, mặc trang phục người Tạng, tay cầm thanh đ/ao cong có cán bằng bạc. Đúng lúc đó, Hoa Ngữ Linh h/oảng s/ợ hét lên: "Kiều Mặc Vũ, phía trước hết đường rồi!"
Con đường này vốn đã hẹp, đoạn phía trước lại chất đầy những chiếc xe phế thải, cao như một ngọn núi nhỏ, chặn kín mít cả lối đi. Đây chắc hẳn là nơi Sa Q/uỷ dụ dỗ xe cộ lao xuống, cũng là hang ổ của chúng. Mẹ kiếp, chạy nhầm hướng rồi!
Giang Hạo Ngôn chạy mồ hôi nhễ nhại, tiện tay vớ lấy một thanh sắt gỉ sét bên đường, giơ cao lên: "Sợ cái gì? Chiến với chúng nó!" Vừa dứt lời, lưỡi đ/ao cong kia bay tới, "Keng" một tiếng, thanh sắt trong tay Giang Hạo Ngôn g/ãy làm đôi. "Cậu làm cái gì thế hả?" Giang Hạo Ngôn mặt c/ắt không còn giọt m/áu, ném thanh sắt đi: "Kiều Mặc Vũ, quẻ bói của cậu có chuẩn không đấy? Tớ thật sự sống được đến 90 tuổi chứ?"
"Trốn đi đã, Sa Q/uỷ thị lực rất kém, chúng ta không động đậy thì chúng sẽ không phát hiện ra đâu." Tôi không dừng bước, trượt người một cái, chui tọt vào khe hở giữa hai chiếc xe bị ép bẹp, Giang Hạo Ngôn và Hoa Ngữ Linh cũng vội vàng tìm chỗ nấp.
24
Tôi nằm bò trên đất, bất động, nhìn đám Sa Q/uỷ đuổi đến nơi, tản ra nhảy lên đống đổ nát của xe cộ để tìm ki/ếm dấu vết chúng tôi. Con Sa Q/uỷ người Tạng kéo lê thanh đ/ao cong dài, lưỡi đ/ao cọ xát trên vỏ sắt xe phát ra tiếng kêu chói tai. Tôi siết ch/ặt thẻ bài gỗ sét trong tay, tim đ/ập thình thịch. Sấm sét không có tác dụng lớn với Sa Q/uỷ, nước với lửa cũng vậy, xét theo Ngũ Hành thì ki/ếm gỗ đào có chút tác dụng hơn. Điều kiện tiên quyết là phải đ/âm thẳng vào tim, nếu ch/ém vào tứ chi thì chỉ khiến đối phương mạnh thêm mà thôi.
Nhưng ki/ếm gỗ đào chỉ có một thanh, ở đây có ít nhất mấy chục con Sa Q/uỷ, đặc biệt là tên người Tạng kia, thể hình cao lớn, ước chừng phải cao 2 mét, đ/á/nh đơn đã khó thắng, huống chi là đ/á/nh hội đồng. Rốt cuộc phải làm sao đây? Tôi đang suy nghĩ miên man thì bỗng cảm thấy bầu không khí khác lạ. Tiếng "cạch cạch" chói tai biến mất, không gian xung quanh tĩnh lặng như tờ. Tôi cứng đờ ngẩng đầu lên.
Con Sa Q/uỷ người Tạng này đang ngồi xổm trên đầu tôi, nghiêng cổ nhìn tôi qua khe hở. Mà đối diện tôi còn có một con Sa Q/uỷ nữ mặc váy ngắn họa tiết da báo. Ba hướng trái, phải, sau của tôi đều là đống xe phế thải, không còn đường lui. Con Sa Q/uỷ trên đầu rít lên một tiếng, giơ cao thanh đ/ao cong trong tay, dùng sức đ/âm mạnh xuống đầu tôi. Nếu tôi không phải là nữ chính, tôi chắc chắn đã ch*t không toàn thây. Vào khoảnh khắc mấu chốt, tôi lao người về phía trước, tránh được lưỡi đ/ao trong gang tấc, nhưng lại tự đ/âm sầm vào tay con Sa Q/uỷ nữ. Con Sa Q/uỷ nữ không chút do dự, móng tay dài ra, đ/âm mạnh vào ng/ực tôi. Tôi vặn eo, vốn dĩ có thể tránh hoàn toàn, nhưng trong đầu hiện lên hình ảnh trước đó, tôi cố tình do dự, lộ ra sơ hở để cô ta rạ/ch trúng vai.
Tôi lăn một vòng, ôm vai quỳ một chân xuống đất. Con Sa Q/uỷ nữ "khà khà khà" cười nham hiểm, thè cái lưỡi dài ra, li /ếm móng tay như để thị uy. Sau đó, không còn sau đó nữa. Sa Q/uỷ, đi đời nhà m/a.
25
Hoa Ngữ Linh trốn trong đám dây leo cũng bị phát hiện, đang giao chiến á/c liệt với một con Sa Q/uỷ cởi trần. Thấy tình hình bên chúng tôi, cô ấy trợn tròn mắt kinh ngạc. Hoa Ngữ Linh tiện tay đỡ một đò/n, bím tóc bị c/ắt mất một nửa, cô ấy lăn lộn bò trườn đến bên cạnh tôi: "Kiều Mặc Vũ, tớ có ý này. Cậu giả ch*t, để chúng nó mỗi đứa li /ếm cậu một cái không phải xong sao? Còn đ/á/nh đ/ấm gì nữa?"
"Cút! Chiêu này chỉ dùng được một lần thôi, mấy con khác thấy vậy sẽ không mắc lừa nữa. Trừ khi tớ ép m/áu vào miệng chúng nó."
Dứt lời, tôi và Hoa Ngữ Linh nhìn nhau, ánh sáng trí tuệ bùng n/ổ. Hoa Ngữ Linh lục lọi trên đầu trên mình, thò tay vào lòng bàn chân, nách, rồi bưng ra một đống cổ trùng bôi lên vai tôi. "Mẹ kiếp, cậu kinh t/ởm quá! Sao trên người cậu lại giấu nhiều trùng thế?" "Chút nữa dùng đến lúc đó cậu lại chẳng ước có thêm ấy chứ!"
Đám trùng đó lăn lộn trong m/áu của tôi, toàn thân đỏ rực, sau đó đồng loạt vỗ cánh lao vào tai và miệng Sa Q/uỷ. Tên người Tạng phản ứng đầu tiên, cầm đ/ao lao về phía chúng tôi. Hoa Ngữ Linh không thèm nhìn, ngồi phịch xuống đất: "Cậu hộ pháp cho tớ." "Chị đại ơi, chị tin tưởng tớ thật đấy, tớ đỡ không nổi hắn đâu." Tôi miệng thì kêu nhưng vẫn phải bất đắc dĩ cầm ki/ếm gỗ đào xông lên. Hoa Ngữ Linh cần niệm chú điều khiển đám cổ trùng này, lúc này dù có đỡ không nổi cũng phải cắn răng mà chịu.
Trí thông minh của con Sa Q/uỷ người Tạng này rõ ràng cao hơn hẳn những con khác, biết bắt giặc phải bắt vua trước, định đối phó với Hoa Ngữ Linh trước. Hắn vung đ/ao ch/ém tới, tôi đón đỡ một cú, lực đạo mạnh đến mức khiến tay tôi tê dại từ đầu ngón tay đến tận nách, suýt chút nữa thì văng cả ki/ếm. Người tôi còn chưa kịp định thần, lưỡi đ/ao đã thu về rồi ch/ém tiếp một nhát nữa. Tôi không dám đỡ nữa, né sang một bên, không ngờ con Sa Q/uỷ này dùng chiêu "dương đông kích tây", tay trái cầm đ/ao, tay phải vung lên t/át tới.