Ta trở lại ngày lẻn ra khỏi cung, gặp gỡ Lục Yên An.
Hắn vừa mới vì lén tr/ộm ăn bánh màn thầu mà đang bị đ/á/nh đ/ập tàn tệ.
Lục Yên An khóc lóc bò tới bên vạt áo của ta.
「Quý nhân, xin người ra tay c/ứu mạng, tiểu nhân thực sự đói quá rồi.」
Kiếp trước, ta đã c/ứu hắn, dạy hắn đọc sách luyện võ, thậm chí còn gả cho hắn.
Về sau, hắn trở thành tướng quân nắm trong tay mười vạn đại quân, lại cấu kết với Quý phi trong cung làm nội ứng, đoạt quyền của Hoàng huynh, đem người giam cầm nơi lãnh cung.
Còn đối với ta, hắn lại h/ận thấu xươ/ng tủy, dày vò ta sống không bằng ch*t suốt ba năm trời mới ra tay s/át h/ại.
Ta nhìn bộ dạng khốn cùng thuở thiếu niên của hắn, nỗi h/ận ngút trời rốt cuộc cũng hóa thành một tiếng cười khẩy:
「Lén tr/ộm ăn bánh màn thầu? Theo luật phải ch/ém! Cút đi.」
01
Lời vừa dứt, không khí bốn phía tựa hồ ngưng đọng.
Tay Lục Yên An vẫn còn níu ch/ặt vạt áo của ta, hắn ngẩng đầu lên, gương mặt lem luốc đẫm nước mắt.
Dẫu gương mặt dính đầy bụi đất, chỉ cần nhìn vào đôi mắt đen láy như mực kia, cũng đủ thấy đó là một khuôn mặt tuấn tú.
Kiếp trước, ta chính vì bị bộ dạng đáng thương ấy mê hoặc, liền ngay tại chỗ ra tay giải vây, còn đưa hắn về phủ tắm rửa chỉnh trang.
Nghĩ tới đây, ta đưa tay ra, thấm lấy nước mắt của hắn, định lau sạch những vết bẩn trên mặt.
Tiếc thay, càng lau lại càng lem nhem.
Ta tặc lưỡi: 「Dơ bẩn thế này, cũng dám đến bám víu y phục của ta.」
Dứt lời, ta nhấc chân đạp vào ng/ực Lục Yên An, khiến hắn bị ta đ/á lăn lông lốc trên đất hai vòng.
Ta vốn chẳng định buông tha cho hắn, cúi đầu nhìn vạt áo đã bị dính bẩn.
Nhíu mày nói: 「Y phục của ta chất liệu quý giá, bị bàn tay dơ bẩn của ngươi làm bẩn, e rằng khó mà khôi phục lại như cũ. Nói đi, ngươi định bồi thường thế nào?」
Lục Yên An sững sờ, quỳ ngồi tại chỗ.
Hắn r/un r/ẩy mở miệng: 「Quý nhân, người... người đại lượng bao dung, tiểu nhân... tiểu nhân sẽ tìm cách bồi thường, bồi thường cho người.」
Khắp con phố dài, lúc này đã vây kín người xem.
Có kẻ chỉ vào Lục Yên An nhổ nước bọt: 「Hắn đến hai cái bánh màn thầu còn không đền nổi, lấy gì mà đền y phục cho cô nương?」
Lục Yên An mặt mày lem luốc, hai nắm tay siết ch/ặt đ/è xuống đất, cam chịu những lời chỉ trỏ.
Lòng tự tôn của hắn vốn rất cao.
Về sau khi trở thành phò mã, hắn tuyệt đối không cho phép ai nhắc lại chuyện hắn từng làm ăn mày.
Có lẽ chính vì ta từng chứng kiến bộ dạng tồi tệ nhất của hắn, nên hắn mới h/ận ta đến thế.
Ta hứng thú ngồi xổm xuống.
「Không đền nổi? Vậy thì chiếu theo luật pháp triều đình, phải ch/ém……」
Lục Yên An nóng nảy, hắn bật dậy cái rụp.
「Sao có thể, tr/ộm bánh màn thầu thì ch/ém, làm hỏng một bộ y phục cũng ch/ém. Ngươi, ngươi……」
Hắn chỉ tay vào ta, gương mặt co gi/ật.
Ta hiểu hắn, lúc này hắn chuẩn bị ch/ửi bới rồi.
Nhưng hắn lại cố nuốt ngược lời vào trong.
Ta kéo dài giọng, thản nhiên nói: 「Phải ch/ém đ/ứt một cánh tay. Người đâu, ra tay!」
02
Ta là lén trốn ra khỏi cung, không mang theo tiểu đồng hay thị vệ.
Thấy ta mở miệng gọi người, Lục Yên An thoạt tiên gi/ật mình, nhưng chẳng thấy ai đáp lời, hắn lại thở phào nhẹ nhõm.
Hắn lập tức khóc òa lên: 「Quý nhân, xin người tha mạng cho tiểu nhân, tiểu nhân không cố ý làm bẩn y phục của người.」
Dân chúng vây xem cũng cảm thấy quá mức ngang ngược.
Đua nhau lên tiếng bênh vực hắn: 「Phải đấy, đây là tiểu thư nhà ai, dám ở đây ăn nói hàm hồ?」
「Triều đình nào có luật lệ này, nghe cô ta nói nhảm thôi.」
「Tiểu cô nương này bên cạnh chẳng có lấy một người hầu, làm gì có thân phận quý tộc, chỉ là mơ tưởng hão huyền mà thôi.」
Trong tầm mắt, ta thấy nước mắt Lục Yên An tí tách rơi xuống đất, nhưng khóe miệng hắn lại khẽ nhếch lên.
Hắn nhân đà nằm vật xuống đất, ôm lấy ng/ực, kêu la oa oa.
「Đau quá, nàng ta vừa mới đ/á thương ta, mọi người đều trông thấy cả rồi chứ!」
Lục Yên An vẻ mặt đ/au đớn, thở hổ/n h/ển.
Hắn đại khái nghe lời người xung quanh, cảm thấy chẳng vớt vát được lợi lộc gì từ ta.
Nhanh thế đã muốn phản khách làm chủ, chuẩn bị ăn vạ ta sao?
Ta đứng từ trên cao nhìn xuống, nhìn hắn diễn trò.
「Ta biết mạng ta hèn mọn, nhưng người làm thương ta, khụ khụ…… phải bồi thường chút tiền th/uốc men chứ.」
Ta cười lạnh: 「Ta bồi thường tiền cho ngươi? Đồ ăn mày nhà ngươi, đúng là biết cách quay ngược cắn người.」
Hắn rụt rè liếc ta một cái, 「Y phục của người nhìn qua vải vóc tầm thường, chẳng qua chỉ bẩn chút xíu, người đã đối với ta đ/á/nh đ/ấm đ/á đạp.
Ta tuy chỉ là tiểu ăn mày, nhưng cũng không thể bị người vô cớ làm thương.」
Hai tay Lục Yên An đ/è lên ng/ực, vừa nói vừa phát ra ti/ếng r/ên đ/au đớn.
Dân chúng không rõ đầu đuôi, lại thấy ta bộ dạng ngang ngược, không khỏi đều nghiêng về phía hắn.
「Đúng vậy, có tiền là muốn làm gì thì làm sao.」
「Mạng ăn mày cũng là mạng chứ, sao lại chà đạp người ta thế này.」
Ta biết rõ, bộ dạng đáng thương kia của hắn, toàn là diễn kịch.
Kiếp trước, Lục Yên An cũng từng như vậy, dỗ dành khiến ta thương xót hắn khôn ng/uôi.
Nhưng về sau khi hắn dẫn quân phản nghịch ép cung, ta mới biết, những năm tháng ấy hắn vẫn luôn nhẫn nhịn.
Đã được trọng sinh trở lại ngày hôm nay, ta nhất định phải bắt hắn n/ợ m/áu trả bằng m/áu.
Bên cạnh tuy không có tiểu đồng thị vệ, nhưng ta biết rõ có ám vệ vẫn luôn âm thầm theo bảo vệ.
Lục Yên An nghe lời người xung quanh, càng nói càng hăng, thậm chí đứng dậy chắn ngang trước mặt ta.
「Chuyện này nếu không có lời giải thích rõ ràng, ngươi đừng hòng rời đi.」
Đúng lúc ta nâng tay chuẩn bị ra hiệu gọi ám vệ.
Từ trong đám người chen ra một nữ tử.
「A đệ, đệ ở đây dây dưa với nha đầu này làm gì, mau đi tìm Trường công chúa……」
Lời sau của nàng ta giọng rất thấp, gần như ghé sát tai Lục Yên An mà nói.
Ta cũng chỉ liếc mắt đã nhận ra nàng, đây chẳng phải là Lư Quý phi sau này cấu kết với Lục Yên An, ép Hoàng huynh thiện vị cho con trai mình sao!
03
Ta ngẩn người nhìn hai người trước mắt.
Đều là những gương mặt trẻ tuổi, mắt hạnh môi mỏng.
Lư Oanh Oanh lúc này, trên mặt vẫn còn nét bầu bĩnh chưa mất, không giống như sau này khi làm Quý phi, cố giữ vẻ tinh xảo mà gò má hóp lại. Cộng thêm trang điểm đậm nhạt, cả người yêu kiều.
Mà hiện tại nàng không son phấn, mặt mộc mới có thể nhìn rõ ngũ quan vốn có.
Thật có đến bảy tám phần giống Lục Yên An.
A đệ?
Chẳng lẽ, bọn họ là tỷ đệ?
Ta nhớ lại ngày này kiếp trước, ta đưa Lục Yên An về phủ, sắp xếp cho hắn đọc sách luyện võ.
Ba ngày sau, trong cung tổ chức yến tiệc Trung Thu, vũ điệu của Lư Oanh Oanh xuất chúng, được lưu lại trong cung dạy múa, về sau nàng được Hoàng huynh sủng ái, từng bước một thăng lên Quý phi.
Không ai từng truy c/ứu thân thế của Lư Oanh Oanh.