14

Sau khi bàn bạc với Tống Phi Phi, chúng tôi dự định thống kê số lượng phụ nữ bị b/ắt c/óc trong làng để chuẩn bị giải c/ứu.

Ngôi nhà bên cạnh nhà tộc trưởng cũng rất lớn, tôi và Tống Phi Phi dễ dàng trèo vào trong sân.

Trong gian phòng phía đông truyền đến tiếng kêu thảm thiết đầy kìm nén, một lát sau, tiếng kêu dần dịu đi, cửa chính gian phòng bị đẩy ra, một người đàn ông thắt lưng quần, vẻ mặt thỏa mãn bước ra từ trong phòng.

"Mẹ kiếp!"

Tôi vội kéo Tống Phi Phi đang định lao tới lại:

"Đừng kích động."

Đợi người đàn ông quay về phòng, tôi và Tống Phi Phi bò đến trước cửa sổ.

Trong phòng không có lấy một bóng đèn, ánh sáng rất tối.

Chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy một người phụ nữ quần áo không che nổi thân thể đang nằm trên giường, thân hình g/ầy gò đến đ/áng s/ợ, nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là một bộ xươ/ng khô.

Tống Phi Phi cắn môi, cô cẩn thận quay đầu nhìn xung quanh một lượt, rồi bắt đầu khẽ gọi:

"Này, cô tên là gì?"

Giọng nữ lạ lẫm mà trong trẻo vang lên, người phụ nữ trong phòng vô cùng kinh ngạc, cô ngồi dậy từ trên giường, lảo đảo bước tới trước cửa sổ.

Lúc này tôi mới phát hiện, người phụ nữ đi đứng khập khiễng, dường như chân có vết thương.

Thấy chúng tôi, cô đột ngột vươn tay nắm lấy song sắt.

Tống Phi Phi gi/ật b/ắn người.

Bàn tay cô gái bám trên song sắt nổi đầy gân xanh, g/ầy trơ xươ/ng.

Tôi nhìn mà xót xa, đưa tay lấy một bắp ngô trong lòng ra nhét cho cô:

"Cho cô ăn này, cô cũng là bị b/ắt c/óc đến đây sao? Cô tên là gì?"

Người phụ nữ không kịp nói chuyện, vồ lấy bắp ngô ăn ngấu nghiến, bị nghẹn đến mức trợn ngược mắt.

Qua một hồi lâu, cô mới ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu:

"Hai người các cô là mới đến hôm nay à? Vừa bị b/ắt c/óc sao?"

15

Tống Phi Phi gật đầu, vươn tay nắm lấy những ngón tay g/ầy gò khô héo của cô:

"Cô đừng sợ, chúng tôi sẽ c/ứu cô ra ngoài."

"Ra ngoài?"

Giọng khàn đặc của người phụ nữ vang lên trong đêm tĩnh mịch, cô nhìn chằm chằm vào tôi và Tống Phi Phi, rồi cúi đầu cười khúc khích.

"Ra ngoài? Ra ngoài!" Cô lật bàn tay, dùng sức nắm ch/ặt cổ tay trắng trẻo thanh mảnh của Tống Phi Phi, "Không ai có thể ra ngoài cả!"

"Người đâu! Mau tới đây! Hai người phụ nữ mới đến chạy trốn rồi!"

Trong đêm tối tĩnh lặng, tiếng gào thét của người phụ nữ vang lên lanh lảnh và chói tai.

Cô dường như đã dùng hết sức bình sinh để hét.

Tôi và Tống Phi Phi đứng quá gần cô, nhất thời bị tiếng hét làm cho ong cả đầu.

Tống Phi Phi vùng vẫy hai cái cũng không hất được tay cô ra.

Người phụ nữ rõ ràng đã dùng hết sức bú sữa để giữ ch/ặt Tống Phi Phi.

Tôi nhanh chóng vươn ngón tay, ấn vào huyệt vị trên cổ tay cô, người phụ nữ đ/au đớn buông tay ra, tôi và Tống Phi Phi chật vật bỏ chạy dưới ánh mắt th/ù hằn oán h/ận của cô ta.

Ngôi làng nhỏ vốn tối om, rất nhanh đã có đèn sáng lên từng hồi.

Thấy vậy, tôi và Tống Phi Phi chỉ biết cắm đầu chạy về phía núi.

Trên con đường núi quanh co, rất nhiều người cầm đèn pin, thậm chí còn có kẻ cầm đuốc.

Xem ra, dường như toàn bộ đàn ông trong làng đều xuất động cả rồi.

Cũng phải thôi, dù sao chúng tôi cũng thuộc về tài sản của cả làng mà.

16

Tuy nhiên, một đám người thường muốn bắt được tôi và Tống Phi Phi rõ ràng là chuyện viển vông.

Sau gần 2 tiếng đồng hồ tìm ki/ếm, đám người ch/ửi bới ầm ĩ rồi xuống núi.

Triệu Phú không cam tâm quay đầu nhìn lại, hắn chụm hai tay vào miệng, gào lớn về phía núi:

"Nghe cho kỹ đây, trên núi này không chỉ có sói, mà còn có rất nhiều rắn đ/ộc và thú dữ khác!"

"Về làng các cô còn giữ được mạng, nếu cứ ở lại trên núi, sáng mai các cô chỉ còn lại bộ xươ/ng thôi!"

Triệu Phú gào đến 3 lần, mới không cam lòng bị người trong làng kéo xuống núi.

Tôi và Tống Phi Phi ngồi trên cành cây cao chót vót, lặng lẽ nhìn đám dân làng này.

Tống Phi Phi mặt đen sì, rõ ràng chuyện vừa rồi đã gây ra cú sốc lớn cho tâm h/ồn non nớt của cô ấy.

"Linh Châu, cậu nói xem cô ấy vì sao lại làm thế?"

Vì sao ư?

Tôi thở dài tựa vào thân cây, lá cây rậm rạp che khuất ánh trăng, trước mắt đâu đâu cũng là bóng tối.

"Chân cô ấy bị thương, nên có lẽ cô ấy cảm thấy mình không chạy được."

"Bản thân không chạy được thì không cho người khác chạy sao? Đây là loại người gì vậy chứ?"

Tống Phi Phi hậm hực ngắt hai chiếc lá, cảm xúc trong đáy mắt cuộn trào.

"Một người đáng thương thôi."

Sống trong địa ngục, tâm lý của những người này sớm đã vặn vẹo đi/ên cuồ/ng, dù họ có làm ra chuyện gì, tôi cũng sẽ không thấy bất ngờ.

17

Tôi và Tống Phi Phi cứ thế ngủ trên cành cây một đêm.

Khi bị b/ắt c/óc, chúng tôi vừa luyện võ xong ra ngoài ăn sáng, trên người ngoài chiếc điện thoại ra chẳng mang theo gì cả.

Tôi ngồi trên cành cây thẫn thờ, tay không đến cái ngôi làng kỳ quái này, trận chiến cam go tiếp theo có lẽ sẽ hơi khó đ/á/nh đây.

"Cục cục cục cục~"

Đôi mắt Tống Phi Phi sáng rực lên trong chốc lát, cô kinh hỉ nhìn tôi:

"Có gà rừng! Bữa trưa của chúng ta có hy vọng rồi!"

Tôi đảo mắt, vỗ vỗ cái bụng lép kẹp:

"Đây là gà rừng của cô đấy, có ăn không?"

Bữa tối hôm qua chẳng có lấy một chút dầu mỡ nào, ăn xong lại chạy một chặng trên núi, tôi sớm đã đói đến mức dán bụng vào lưng rồi.

Để được ăn, tôi và Tống Phi Phi lại lẻn vào trong làng lần nữa.

"Bắt lấy hai người phụ nữ kia!"

Tôi ngậm một cái bánh bao trong miệng, Tống Phi Phi tay trái xách một con gà, tay phải túm một con vịt.

Phía sau là một đám đông đàn ông cầm cuốc, đò/n gánh đuổi theo chúng tôi ráo riết.

Chúng tôi kéo theo cái đuôi dài, lượn lách trong làng, trèo cây vượt cầu, rất nhanh đã c/ắt đuôi được đám người trong làng.

"Mẹ kiếp, hai con đàn bà này là khỉ à?"

"Khốn kiếp, đừng để tao bắt được chúng mày!"

Tiếng gầm rú không cam tâm của anh em Phú Quý vang vọng khắp cả khu rừng.

18

C/ắt tiết gà, nhóm lửa lên bếp nướng.

Để tránh khói lửa bị dân làng phát hiện làm phiền chúng tôi ăn uống, tôi và Tống Phi Phi cố tình đi sâu vào trong núi thêm hơn một tiếng đồng hồ nữa.

"Tay trái tôi xách một con gà, tay phải tôi túm một con vịt, trên người còn cõng một đứa bé m/ập~"

Tống Phi Phi ngân nga hát, vui đến mức suýt chút nữa thì sủi bọt mũi.

Khi cô vừa hát xong một khúc, trong khu rừng rậm rạp đột nhiên vang lên tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8