Ta lạnh lùng nói.
Mỗi một chữ, đều như một lưỡi d/ao, đ/âm vào tâm can Lục Hoài Chu.
Hốc mắt người trong lời nói của ta dần dần đỏ hoe, lắc đầu, nghẹn ngào: "Không thể tính như vậy..."
Người nói, tình cảm không thể tính như vậy.
Dù ta có trở thành bộ dạng gì, người vẫn sẽ yêu ta.
Thứ ta muốn, người đều có thể làm được.
Ta nửa cười nửa không ngắt lời người: "Vậy nếu ta không muốn ngươi làm quan nữa thì sao?"
Lục Hoài Chu sững sờ.
"Ta không muốn trèo cao ngươi nữa, cũng không muốn ngươi phải hạ mình vì ta."
Ta lặng lẽ nói: "Nếu ngươi thật sự muốn cùng ta làm lại từ đầu, vậy hãy từ quan, cởi bỏ quan phục, chúng ta làm một đôi phu thê bình thường."
"Mặc cho gian tà đương đạo, cá th!t bách tính. Mặc cho thiên hạ lo/ạn lạc, dân không sống nổi."
"Ta và chúng sinh, ngươi chỉ có thể chọn một."
Thánh nhân là không thể có tư tâm.
Người cái gì cũng muốn.
Cuối cùng chỉ có thể chẳng được gì.
Trên mặt Lục Hoài Chu đã không còn chút huyết sắc.
Người cười thấp, từng chút một, dùng sức ôm ta vào lòng:
"Thu Ngọc... Thu Ngọc..."
"Nàng thật nhẫn tâm."
Khóe mắt người rơi xuống một giọt lệ.
Tuyệt vọng, rơi trên đầu ngón tay ta.
18
Đó là lần cuối cùng ta gặp Lục Hoài Chu.
Trong cuộc đời đằng đẵng.
Người ở nơi miếu đường cao xa, ta ở chốn giang hồ xa cách.
Chúng ta không còn cơ hội gặp lại.
Tiết Tế mang theo dược liệu, đi rất kịp thời.
Dị/ch bệ/nh ở Kiến An đã được kh/ống ch/ế.
Ta định ngồi thuyền đi tìm chàng.
Tạ Nhu Gia tiễn ta ở bến đò.
Nỗi ưu sầu trong mắt nàng đã tan biến.
Lục Hoài Chu đã từ hôn.
Người lập lời thề, đời này sẽ không cưới vợ nạp thiếp.
Tạ Nhu Gia đã đính hôn cùng phu quân kiếp trước.
Nàng cười tươi nói, năm sau vào lúc này, nàng sẽ được làm mẹ.
Ta ôm con gái, cũng nhớ đến những đứa con kiếp trước.
Nhớ đến đứa trẻ đã ch*t ở Kiến An.
Hơi nước ẩm ướt làm ướt đẫm hàng mi ta.
Nó sẽ không đầu th/ai vào bụng ta nữa.
Chỉ cần sông trong biển lặng, nó đầu th/ai vào nhà nào, cũng sẽ không khổ.
Bên này, Tạ Nhu Gia khẽ cười: "Lục Hoài Chu cũng thật đáng thương."
"Nếu người không nhớ lại kiếp trước, có lẽ sẽ sống vui vẻ hơn."
Ta không thấy người đáng thương.
Người chưa từng chịu đói, chưa từng chịu rét, thọ chung chính tẩm.
Hai kiếp làm quan, ai ai cũng kính trọng.
Kẻ buôn người b/án, chúng sinh vạn vật.
Đều đáng thương hơn người nhiều.
Ví như Tiết Tế kiếp trước.
Sự việc bại lộ, chàng bị ch/ém đầu.
Đầu lâu treo trên cổng thành, gió thổi mưa sa, đã trở nên đ/áng s/ợ.
Ta ở ngoài thành, khi ch/ôn cất th* th/ể con trai.
Lấy hết can đảm, nhìn chàng một cái.
Hàng mi rất dài, đường nét cũng rất tuấn tú.
Chàng xuất thân hèn mọn, nhưng cũng nghĩ đến việc c/ứu giúp người yếu thế, c/ứu vớt bách tính.
Lục Hoài Chu sinh ra trong gia đình trâm anh thế phiệt, từ nhỏ đã được nâng niu, vạn người săn đón.
Vốn dĩ người nên gánh vác trách nhiệm này.
Thuyền đến, ta cáo biệt Tạ Nhu Gia.
Đêm hôm trước có mưa, trên vận hà sương m/ù bốc lên.
Không xa, tiếng đàn ca du dương.
Là trên du thuyền của nhạc phường, nhạc kỹ đang biểu diễn cho khách.
Một chiếc áo mỏng manh, trang điểm tinh xảo, cổ tay tím tái vì lạnh.
Ta lặng lẽ đứng rất lâu.
Cho đến khi thuyền chuyển bánh.
Hơi nước trên mặt sông ập tới, mang theo ánh trăng, chiếu sáng mặt ta.
Đầu thuyền khẽ rung rinh.
Ta tự do tự tại, đi lại tùy ý.