Người kia cười đầy ý đồ bất chính: "Lần đầu tiên gặp đại tiểu thư nhà họ Mạc, tôi kính cô một ly!"
Tôi hạ giọng nói lời xin lỗi: "Tôi không uống được rư/ợu."
"Hôm nay là tiệc đính hôn của em gái cô, cô có thành tâm chúc phúc cho em ấy không? Chẳng lẽ là vì em ấy cư/ớp mất hôn ước của cô nên cô ôm h/ận trong lòng?" Người đó dồn ép.
Em gái nhíu mày: "Anh có ý gì..."
Tôi bưng ly rư/ợu lên, ngửa đầu uống một ngụm.
Sau đó mặt không cảm xúc nhìn người kia: "Được chưa?"
Độ cồn của rư/ợu không thấp, chỉ một ngụm đã khiến đuôi mắt tôi đỏ ửng vì cay nồng, hai gò má cũng nóng bừng lên.
Tôi ho khan vài tiếng, khóe mắt bị sặc đến mức ứa lệ.
Người kia sững sờ, ánh mắt khóa ch/ặt trên gương mặt tôi.
Em gái vội vàng kéo tôi sang một bên: "Chị không cần để ý đến anh ta đâu, hạng công tử bột này chuyên đi b/ắt n/ạt những người tính tình tốt thôi."
Tôi quay đầu nhìn lại.
Thiếu gia công tử bột kia đã quay lại đám đông, trò chuyện với những người khác, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, ánh mắt mang theo vẻ khó hiểu.
Ngay cả Chu Dật Khâm đang lười biếng đứng gần đó, ánh mắt cũng dừng lại trên khóe mắt đỏ ửng của tôi.
Ngay sau đó, anh ta rút một tờ giấy ăn, đưa cho tôi.
Tôi không nhận.
Anh ta nhấc cằm lên: "Vết rư/ợu trên miệng kìa."
Tôi vẫn phớt lờ, cuối cùng là em gái lấy giúp rồi lau đi cho tôi.
04
Mười phút trước khi nghi thức bắt đầu.
Trong phòng nghỉ.
Em gái cởi bỏ chiếc váy đuôi cá, vừa thay thường phục vừa nói với tôi:
"Thực ra ban đầu người nhà họ Lương và nhà họ Diệp cũng định đến, nhưng nghe nói có việc đột xuất nên chỉ gửi quà chứ người không đến. Cũng tốt, nếu không em còn lo chị sẽ thấy khó xử."
Tôi hơi sững sờ, hiểu ý của em ấy.
Hai gia đình đó...
Là hai nhà đã từ hôn tôi trước cả Chu Dật Khâm.
Em gái dừng một chút: "Vậy em đi đây, chị nhé, trong thời gian ngắn chắc em sẽ không về đâu."
Em ấy cẩn thận trèo qua cửa sổ.
Tôi đỡ em ấy một tay.
Sau khi em ấy ra ngoài, tôi lập tức đóng cửa sổ lại: "Bên ngoài gió lớn, chị đừng để bị cảm lạnh. Nếu bố mẹ hỏi, chị cứ nói là không biết gì, phủi sạch trách nhiệm đi!"
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn em ấy lên chiếc xe hơi màu đen.
Tốc độ xuất hiện của những dòng bình luận nhanh đến mức chóng mặt, có thể thấy chúng đang cực kỳ tức gi/ận:
【Á á á, nữ phụ đ/ộc á/c mau cút đi!】
【Cô ta giúp nữ chính trốn thoát rồi? Thế thì phía sau tôi xem cái gì nữa! Tình yêu cưỡng ép của nam nữ chính đâu?】
【Chắc chắn là nữ phụ cố ý, như vậy cô ta mới có thể thay em gái gả cho Chu Dật Khâm, tâm địa thật đ/ộc á/c.】
Nhìn thấy câu cuối cùng.
Tôi: ...?
Tôi thở dài, đi về phía sảnh tiệc.
Nghi thức bắt đầu, cả hai nhân vật chính đều chậm trễ không xuất hiện.
Cho đến khi tin tức "Nhị tiểu thư nhà họ Mạc bỏ trốn" bị thiếu gia tiểu thư nhà nào đó buột miệng nói ra, hiện trường trở nên hỗn lo/ạn.
Mẹ lập tức hỏi tôi: "Mẹ đã bảo chuyên viên trang điểm trông chừng con bé, chính là sợ nó trốn chạy. Là con nói con trông chừng là được, con đã để người đi đâu rồi?!"
Tôi dịu dàng nói: "Trong lúc đó con có đi vệ sinh một lát, khi quay ra thì em gái đã không thấy đâu nữa."
"Có phải con cố ý không?" Giọng mẹ sắc lạnh, bà giơ tay định t/át tôi.
Cái t/át chưa kịp hạ xuống, người tôi loạng choạng, che miệng ho khan.
Hành động của mẹ do dự.
Bố thở dài nặng nề: "Sự việc đã đến nước này, con có trách Mạc Xuân cũng vô ích! Con nhóc đó đã muốn trốn, Mạc Xuân có thể cản được nó sao?"
Đúng lúc này, nhân vật chính còn lại mới chậm rãi xuất hiện.
Chu Dật Khâm thản nhiên cởi khuy cổ áo.
"Bây giờ phải làm sao đây?" Anh ta cười mà ý cười không tới đáy mắt, "Vợ chưa cưới của tôi mất rồi."
Sắc mặt bố mẹ Chu cũng không khá hơn.
Tiệc đính hôn lần này được tổ chức quy mô lớn, tốn kém rất nhiều tiền.
Đối với hai gia đình mà nói, tiền bạc là chuyện nhỏ.
Mất mặt mới là chuyện lớn.
Trong lúc giằng co.
Chu Dật Khâm chậm rãi lên tiếng: "Nếu đã vậy, tôi cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận đại tiểu thư nhà họ Mạc đây."
Mẹ Chu thấp giọng nói: "Cơ thể con bé không tốt."
Chu Dật Khâm quét mắt nhìn tôi, cười như không cười: "Phải đó. Nhưng tính tình có vẻ khá tốt, còn gương mặt... cũng tạm được."
Tôi đột nhiên nhớ lại, lúc ở trong nhà vệ sinh, nghe người khác bàn tán về mình:
"Thật không ngờ Mạc Xuân lại trông như thế này."
"Hơn nữa tính tình còn tốt hơn em gái cô ta nhiều, Tề thiếu bảo cô ta uống rư/ợu, cô ta thực sự uống luôn. Các cậu thấy không? Sau khi uống xong, gương mặt trắng bệch đó ửng hồng lên, chậc..."
"Đừng nói nữa, thực sự khiến người ta ngứa ngáy trong lòng."
"Nếu tôi là Chu Dật Khâm, tôi đã hối h/ận rồi."
Những dòng bình luận cũng tràn ngập màn hình: 【Đúng như ý nguyện của nữ phụ rồi, tôi phục luôn.】
【Nữ phụ có xinh đẹp thì có ích gì? Chẳng qua cũng chỉ là một đóa hoa không hương thơm...】
【Nữ phụ và nam chính mà liên hôn, thì nữ chính phải làm sao đây?】
【Hơn nữa còn hai nam chính còn lại nữa? Nữ phụ giúp nữ chính bỏ trốn như vậy, mấy màn dây dưa, tình yêu cưỡng ép phía sau sẽ phát triển thế nào đây?!】
Tuy tôi không thích những dòng bình luận này, cũng rất muốn làm vài việc khiến chúng khó chịu.
Nhưng...
"Tôi không cần." Tôi lắc đầu, từ chối.
Giọng bố trầm xuống: "Đây vốn là hôn ước giữa các con, nay đổi thành con cũng là vật quy nguyên chủ."
Tôi giải thích: "Anh ấy không thích con, hà tất phải làm khó lẫn nhau?"
Chu Dật Khâm nhướn mắt, bốn mắt nhìn nhau.
Ánh mắt anh ta từ đôi mắt tôi, chậm rãi lướt xuống đôi môi, rồi trượt đến xươ/ng quai xanh.
Mang theo sự quyến luyến đầy nguy hiểm.
Lưng tôi toát mồ hôi lạnh.
Anh ta chậm rãi cười lên:
"Có thể cưới trước yêu sau mà, tiểu thư Mạc."
05
Thấy họ thực sự muốn đẩy tôi lên.
Sắc mặt tôi tái nhợt, nhắm mắt lại, ngất đi.
Khi tỉnh dậy, trước mắt là trần nhà trắng xóa của bệ/nh viện.
Mẹ đỡ tôi ngồi dậy, câu đầu tiên đã mang ý trách móc:
"Ban đầu chẳng phải con cũng đồng ý tiếp xúc với đứa trẻ nhà họ Chu sao, sao giờ lại không muốn nữa?"
Nếu Chu Dật Khâm ôn nhu lễ độ.
Thì liên hôn đương nhiên cũng không có gì không tốt.
Nhưng khi anh ta từ chối tôi trước đó, thái độ lại bề trên và thiếu tôn trọng như vậy.
Giờ lại đột nhiên đồng ý, còn tỏ ra vẻ ban ơn như thế.
Khiến tôi vô cùng khó chịu.
Mẹ vỗ vỗ tay tôi, thở dài:
"Em gái con bỏ trốn trước, nhà họ Mạc chúng ta vốn đã đuối lý. May mà Chu Dật Khâm chịu đổi người, hơn nữa hôn ước vốn dĩ đã định là hai đứa, cũng không tính là không danh không phận."
Tôi khẽ nói: "Con không thích anh ta. Tính cách anh ta cực kỳ tệ, kiêu ngạo hống hách."
Mẹ bất lực cười: "Đều là được nuông chiều từ bé mà lớn lên, cũng bình thường thôi, em gái con chẳng phải cũng tính tình như vậy sao..."