"Đầu của tôi đâu rồi, cô có thấy đầu của tôi không?"
"Hi hi, ở lại chơi với tôi đi..."
Phải nói là hoạt động này tổ chức khá ra trò. Người ta đi vào trong đó, trong cơn mơ màng cứ ngỡ mình đang thực sự đặt chân vào chốn U Minh địa phủ.
"Á!"
"Các người làm gì thế! Buông tay ra!"
Khi tiếng thét vang lên, chúng tôi không để tâm lắm. Nhiều kẻ nhát gan bất thình lình bị dọa gi/ật mình, xung quanh toàn là những tiếng hét như vậy. Thế nhưng, giọng của cô gái này dường như đặc biệt thê lương.
"Người đẹp, hét cái gì, chẳng phải cô bảo chúng tôi ở lại chơi với cô sao?"
Một vài gã đàn ông ăn mặc l/ưu m/a/nh, đeo khẩu trang đang vây quanh một nhân viên mà sờ soạng. Tôi nhớ cô gái này, chính là người lúc nãy bị giám đốc b/éo kéo miếng dán ng/ực. Hôm nay cô ấy đóng vai thủy q/uỷ, bộ váy voan trắng dính ch/ặt vào cơ thể, để lộ vòng một đầy đặn.
"Hét cái gì mà hét, ng/ực cô to thế chẳng phải là để câu dẫn đàn ông sao!"
Nghe thấy câu này, tôi không nhịn được nữa, trực tiếp lấy đà nhảy lên, đạp thẳng một cước vào đầu gã đàn ông cầm đầu.
"Ái chà! Nhiếp Tiểu Thiến!"
9
Gã đàn ông bị tôi đạp một cái, lăn vài vòng trên đất, vừa vặn lăn đến dưới chân Tống Phỉ Phỉ. Tống Phỉ Phỉ giậm một chân lên mặt hắn, dùng đế giày nghiến mạnh vào da mặt hắn:
"Cái miệng bẩn thỉu của ngươi, mọc trên mặt chỉ để ăn phân thôi à!"
"Bà đây vừa đi đường dẫm phải một bãi c*t chó, ban hết cho ngươi đấy!"
Cô gái đóng vai thủy q/uỷ tên là Vương D/ao, thấy chúng tôi đ/á/nh người, vừa khóc vừa lên can ngăn:
"Đừng đ/á/nh nữa, họ là du khách."
"Giám đốc, giám đốc sẽ ph/ạt chúng ta mất!"
Nghe thấy lời cô ấy, mấy gã đàn ông khác lập tức trở nên hung hăng, vây ch/ặt lấy chúng tôi, còn lôi điện thoại ra quay video:
"Được lắm, khu vui chơi các người đối xử với du khách thế này à?!"
"Nhân viên công khai đ/á/nh đ/ập du khách, mọi người mau lại xem này!"
"Đây là cái quán ăn cư/ớp gì thế này, mọi người nhớ kỹ cái khu vui chơi này, sau này tuyệt đối đừng đến nữa!"
Gã đàn ông đang bị Tống Phỉ Phỉ giậm dưới chân cũng nhân cơ hội này ôm bụng gào thét:
"Á, xươ/ng sườn tôi g/ãy rồi!"
"Tôi phải báo cảnh sát! Tôi phải đi giám định thương tích, tôi phải cho các người đi tù!"
Động tĩnh này nhanh chóng thu hút nhân viên an ninh, họ lập tức gọi điện cho giám đốc b/éo. Không lâu sau, giám đốc b/éo mặt mày sa sầm, gi/ận dữ chạy tới. Tống Phỉ Phỉ đã bỏ chân ra, gã đàn ông kia vẫn nằm dưới đất sống ch*t không chịu đứng dậy. Vương D/ao đứng một bên, khóc đến mức nhòe cả lớp trang điểm.
"Là họ ra tay sàm sỡ Vương D/ao trước."
Lời tôi vừa dứt, giám đốc b/éo đã sa sả mắ/ng ch/ửi vào mặt tôi. Nếu không phải tôi né nhanh, suýt chút nữa đã bị nước bọt của ông ta phun trúng.
"Sàm sỡ cái gì mà sàm sỡ!"
"Người ta chỉ muốn chụp ảnh chung, khoác vai ôm eo thì có gì là sàm sỡ?!"
"Đây đều là nội dung công việc bình thường của các người, nếu không tôi bỏ tiền mời các người đến làm gì, đứng đó làm tượng giữ cửa à?"
10
Vương D/ao thấy tôi bị m/ắng, vội vàng xua tay:
"Không phải, họ, họ sờ ng/ực em..."
Đối mặt với cô ấy, thái độ của giám đốc b/éo càng hống hách hơn.
"Người ta vô tình chạm vào cô một cái, cô gào thét cái gì thế hả?!"
"Chạm một cái thì thiếu mất miếng thịt nào à!"
"Khóc cái gì mà khóc, cô đắc tội với du khách mà còn mặt mũi để khóc à?!"
"Họ là người mới, không hiểu quy tắc, cô ở đây lâu thế rồi mà cũng không hiểu à?!"
Tống Phỉ Phỉ hành động.
Như con chó hoang đ/ứt xích, không thể kìm lại được nữa. Cô ấy gi/ật thẻ nhân viên của mình, nhét thẳng vào miệng giám đốc b/éo.
"Cút đi ông nội mày, quy tắc của bà đây mới là quy tắc!"
Tống Phỉ Phỉ vung tay, t/át giám đốc b/éo xoay vòng tại chỗ như con quay.
Tôi thở dài, đợi cô ấy t/át chán chê rồi mới tiến lên ngăn lại:
"Đánh vài chục cái là được rồi, tối còn việc chính nữa."
Dẫn Tống Phỉ Phỉ đi làm thêm, lần nào cũng từ ki/ếm tiền thành đền tiền. Người ta đi làm con đường ngày càng rộng mở, tôi thì càng đi càng hẹp.
Tống Phỉ Phỉ đ/á/nh xong giám đốc b/éo, gã đàn ông lúc nãy còn nằm dưới đất đã ôm mặt lặng lẽ đứng dậy. Mấy gã l/ưu m/a/nh khác cũng không dám la lối nữa, tất cả đều đứng ngây ra một bên. Giám đốc b/éo vốn đã b/éo, lúc này mặt đỏ sưng vù, đóng vai yêu lợn cũng chẳng cần hóa trang. Ông ta cúi người nhổ ra một ngụm m/áu, gào thét:
"Bắt hai đứa nó lại! Nh/ốt vào kho cho tao!"
"Đợi hoạt động kết thúc, lập tức báo cảnh sát!"
11
Giám đốc b/éo vẫn rất tận tụy với công việc.
Đến nước này rồi mà vẫn không quên hoạt động của khu vui chơi. Mấy gã l/ưu m/a/nh thấy chúng tôi ngay cả giám đốc cũng dám ra tay đ/á/nh tà/n nh/ẫn, không dám nhắc đến chuyện đền tiền nữa. Nháy mắt với nhau một cái, tất cả đều chuồn mất dạng.
Đội bảo vệ mặc đồng phục âm sai, áp giải hai chúng tôi đi về phía nhà kho. Một vài du khách tò mò đứng một bên chỉ trỏ:
"Mau nhìn xem, âm sai bắt Nhiếp Tiểu Thiến và Hắc Sơn Lão Yêu kìa."
"Trong phim có cảnh này à? Sao tôi không nhớ nhỉ..."
Đội trưởng bảo vệ năm nay ngoài 30, người không cao nhưng vạm vỡ. Mọi người đều gọi anh ta là đội trưởng Lưu, nghe nói là họ hàng của vợ giám đốc b/éo. Thấy chúng tôi lề mề không chịu đi, anh ta trực tiếp tiến tới túm lấy tay tôi. Ngón tay còn mân mê trên cổ tay tôi hai cái, để lộ nụ cười dê xồm:
"Hai con nhóc này đúng là không sợ ch*t."
"Các người có biết em rể của giám đốc là ai không?"
"Tôi nói cho các người biết, em rể của giám đốc họ Tống, là Tống của tập đoàn Tống Thị giàu nhất thành phố này đấy!"
Tôi vốn định phản tay bẻ g/ãy tay anh ta, nhưng nghe thấy câu này, tôi dừng động tác lại:
"Anh nói ai cơ?"
Đội trưởng Lưu càng đắc ý, đôi lông mày như cái chổi gần như nhướng lên tận đỉnh đầu:
"Tập đoàn Tống Thị, cô chưa nghe bao giờ à?"
"Trung tâm thương mại, bệ/nh viện, dự án bất động sản, phố thương mại nổi tiếng nhất thành phố chúng ta đều là của Tống Thị cả."
"Nhà họ được mệnh danh là Tống B/án Thành, tay mắt thông thiên, trực tiếp liên hệ với trung ương đấy!"
"Đến lúc đó giám đốc chỉ cần nói vài câu, hai người các người cứ x/á/c định là ăn cơm tù đi!"
12
Đội trưởng Lưu nói một câu, sắc mặt Tống Phỉ Phỉ lại đen thêm một phần. Nói đến cuối cùng, mặt cô ấy đã đen như đít nồi.
Tôi mím môi, cố gắng không để mình bật cười thành tiếng:
"Này Hắc Sơn Lão Yêu, nghe thấy chưa, người nhà họ Tống sắp bắt cậu đi ngồi tù kìa!"
Tống Phỉ Phỉ với tư cách là con gái đ/ộc nhất của chủ tịch tập đoàn Tống Thị, chính là người thừa kế duy nhất của Tống Thị.