"Lục Bân, anh không phải nói là sẽ không mưa sao?!"
Trương Sa Sa đang trốn một bên xem kịch, ngẩng đầu nhìn bầu trời mây đen che kín, vừa kinh hãi vừa sợ hãi.
Đoàn làm phim cũng có chút hoảng lo/ạn, để tranh thủ quay phim, họ chỉ mới dựng xong một phần lều. Những chiếc lều khác vẫn còn đang trong quá trình lắp ráp. Nếu đột nhiên xảy ra mưa to gió lớn, công việc quay phim sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, thậm chí có thể làm hỏng một phần thiết bị.
Thấy ánh mắt lo lắng của đạo diễn, phó đạo diễn tự tin lấy điện thoại ra.
"Đạo diễn Trần, anh yên tâm, tôi đã đặc biệt xem dự báo thời tiết, hôm nay không mưa. Đám mây đen này nhìn thì đ/áng s/ợ vậy thôi, chắc một cơn gió thổi qua là tan hết ấy mà."
13
Đạo diễn thở phào nhẹ nhõm, Đường Huyên lấy lại tinh thần, trên mặt lộ vẻ lúng túng. Không chỉ cô ấy, cư dân mạng cũng bị dọa cho một phen.
【Vãi thật, tôi cứ tưởng là mưa thật chứ!】
【Mấy kẻ l/ừa đ/ảo nên học tập sự tự tin của Lục Linh Châu đi, cái biểu cảm đó, bình tĩnh thật sự.】
【Nói như thật ấy, lát nữa mây đen tan rồi xem cô ta xuống đài thế nào!】
Người không xuống được đài, chỉ có thể là Đường Huyên.
Nửa câu sau đang nghẹn ở cổ họng, cuối cùng cô ấy cũng thốt ra thành lời, đanh thép và dứt khoát.
"Tôi đi thu dọn đồ đạc đây, đi tìm chỗ khác dựng lều! Anh nhớ kỹ cho, từ giờ trở đi, chúng ta không còn là một đội nữa!"
"Bộp!"
"Bộp, bộp, bộp!"
Những hạt mưa to như hạt đậu đ/ập xuống, b/ắn tung bụi đất lên khắp nơi. Ngửi thấy mùi đất ẩm ướt này, Đường Huyên hoàn toàn ch*t lặng.
Tôi cúi người chui vào lều, để lại cho cô ấy một bóng lưng lạnh lùng.
"Đi thong thả, không tiễn."
Cô ấy há hốc mồm đứng dưới gốc cây, chẳng mấy chốc khuôn mặt đã ướt đẫm nước mưa, trông vừa thảm hại vừa đáng thương.
Cơn mưa cực lớn. Bầu trời như bị ai x/é toạc một lỗ, mưa như trút nước đổ xuống.
Đoàn làm phim bận rộn thu dọn đồ đạc, căn bản không còn thời gian để ý đến chúng tôi. Ngay cả những vị trí máy quay phụ trách ghi hình chúng tôi cũng giảm đi mấy cái.
Trương Sa Sa và mấy người kia cũng ôm đầu, chạy nhanh về phía lều của mình.
Giữa đất trời, dường như chỉ còn lại một mình Đường Huyên. Nhỏ bé, đáng thương và bất lực.
14
【Mẹ kiếp, mèo m/ù vớ cá rán!】
【Lục Linh Châu chắc cười sắp nát mặt rồi, sao lại có loại người đê tiện thế chứ!】
【Cô ta chắc đang đắc ý lắm, sắp đến mỉa mai Đường Huyên rồi đây.】
【Tôi tuyên bố Lục Linh Châu là người tôi gh/ét nhất!】
Đường Huyên co vai, ngơ ngác và tủi thân cắn môi.
Nhìn bộ dạng đó, tôi không khỏi nhớ tới dáng vẻ Đường Vân khẩn khoản c/ầu x/in tôi.
"Linh Châu, tôi chỉ có một đứa cháu gái là Huyên Huyên. Con bé được chúng tôi chiều hư rồi, tính cách không tránh khỏi hơi tiểu thư, hy vọng cô đừng chấp nhặt với nó."
Đường Vân cũng là một người khổ mệnh.
Tôi thở dài, vẫy vẫy tay với Đường Huyên.
"Đứng ngây ra đó làm gì, mưa rồi mà không biết trú sao? Còn không mau vào đây!"
Đường Huyên ngẩn người, lắc đầu nhìn quanh bốn phía.
"Cô, cô đang nói tôi sao?"
Bộ dạng này, trông càng ngốc hơn.
Tôi dứt khoát kéo tuột cô ấy vào trong lều, tiện tay ném cho cô ấy một chiếc khăn.
"Lau đi, đừng để bị cảm lạnh."
Đường Huyên lại khóc. Ôm đầu gối thu mình lại thành một cục, nức nở, nước mắt lã chã.
Tôi sợ nhất là con gái khóc, nhìn mà đ/au cả đầu.
"Được rồi, được rồi, không đuổi cô nữa. Đợi mưa tạnh, tôi sẽ giúp cô dựng lại lều."
Đường Huyên ngừng khóc, trên hàng mi dài cong vút vẫn còn đọng những giọt nước mắt trong veo.
"Cô, cô thực sự là đạo sĩ sao?"
Tôi đảo mắt.
"Tôi không phải, cô mới phải."
15
Cơn mưa đến nhanh, đi cũng nhanh. Chưa đầy nửa tiếng, mây đen tan đi, ánh nắng chói chang lại đổ xuống mặt đất.
Không khí sau mưa vẫn còn mang theo hơi ẩm, bị cái nóng th/iêu đ/ốt, chẳng khác nào một cái lồng hấp.
Cái cây hói đầu này, đến một chút bóng râm cũng chẳng cho nổi.
Tôi đội nắng đứng ở cửa lều, cảm giác mình sắp bị phơi khô đến nơi.
Vậy mà, Lục Bân và nữ bác sĩ Phó Ngọc kia vẫn vây quanh tôi, cứ nằng nặc bắt tôi phải nói chuyện.
"Tránh ra một chút, các người hút hết không khí của tôi rồi!"
Lục Bân cũng không gi/ận, rất thản nhiên lùi lại một bước, nhưng ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn tôi.
"Sao cô biết là sẽ mưa?"
Phó Ngọc cũng rất tò mò quan sát tôi.
"Lục Bân rất chuyên nghiệp, phán đoán của anh ấy hiếm khi sai. Dù nhìn từ luồng khí hay tầng mây, trời này đều không có dấu hiệu sắp mưa."
Thiên tượng biến hóa khôn lường, há có thể chỉ suy đoán từ một hai sự việc.
Các nguyên nhân vô cùng phức tạp, nhiều sự việc thậm chí vượt quá nhận thức của người bình thường.
Nhớ tới tài khoản của mình vì tuyên truyền m/ê t/ín d/ị đo/an mà bị phong tỏa, lòng tôi xót xa.
Cái tài khoản mấy triệu người theo dõi của tôi, cứ thế mà mất sạch.
"Tôi bấm ngón tay tính đấy."
Tôi tùy ý làm một cái ấn quyết, quyết tâm thực hiện triệt để việc tuyên truyền m/ê t/ín d/ị đo/an.
Lục Bân ngẩn người, dở khóc dở cười nhìn tôi.
"Nếu cô thật sự không muốn nói, thì cũng không cần lấy lý do này ra đâu."
Trương Sa Sa vốn đang mong chờ Đường Huyên bị ướt như chuột l/ột, thấy tôi và Đường Huyên làm hòa, cô ta vô cùng bất mãn.
"Tôi thấy ấy, chỉ là có người mèo m/ù vớ cá rán, đoán bừa mà trúng thôi!"
16
Trời nóng thế này, nước uống còn hạn chế, ai mà rảnh đứng dưới nắng để đôi co với người khác?
Tôi tùy tiện qua loa với Trương Sa Sa vài câu rồi đuổi họ đi.
Sinh tồn trên hòn đảo hoang này, tất cả thức ăn đều phải tự mình nghĩ cách.
Đảo hoang về đêm đầy rẫy nguy hiểm, Lục Bân và họ chuẩn bị đi tìm thức ăn vào lúc này.
Tôi ngẩng đầu nhìn mặt trời đang treo cao, lúc này chắc cũng đã hơn 4 giờ chiều rồi.
Trong môi trường không quen thuộc, dành nhiều thời gian để tìm ki/ếm thức ăn luôn là điều đúng đắn.
Chỉ là, tôi sợ nóng, lại còn sợ nắng.
Thấy tôi lại chuẩn bị chui vào lều, Đường Huyên có chút lo lắng.
"Lục Linh Châu, chúng ta không đi tìm đồ ăn sao?"
Lục Bân và Chu D/ao đã xuống nước, chuẩn bị bắt thứ gì đó trong biển để ăn.
Ngay cả Trương Sa Sa cũng đội mũ, đi theo Phó Ngọc cùng tìm xem có loại thực vật nào ăn được không.
Đường Huyên lắc lắc chai nhựa cạn đáy trong tay, sắc mặt cuối cùng cũng có chút không giữ được bình tĩnh.
"Cô uống hết nước rồi sao?!!"
Tôi liếc nhìn cô ấy, có chút không hiểu tại sao cô ấy lại gi/ận.
"Chai đó cô tự dùng để rửa tay rồi, chai này là của tôi. Tôi uống nước của tôi, có vấn đề gì à?"
Đường Huyên hoàn toàn sụp đổ.
"Không có nước, không có thức ăn, chúng ta phải sống thế nào đây?!"