“Người tôi yêu nhất, luôn luôn là anh!”
Những người xung quanh hít một hơi lạnh. Đường Huyên cười trên nỗi đ/au của người khác, nhìn về phía Chu D/ao rồi ghé sát tai tôi thì thầm giải thích:
“Hứa Hạo là bạn trai cũ của Trương Sa Sa, xem ra Chu D/ao chỉ là kẻ thay thế thôi, ha ha ha! Nhìn sắc mặt anh ta kìa, khó coi chưa!”
Sắc mặt Chu D/ao đúng là rất khó coi. Chỉ là anh ta không hề tức gi/ận, mà giống như Trương Sa Sa, cứ ngẩn ngơ nhìn về phía con tàu m/a.
“A Linh, là em sao?
“Chuyện trước kia, là anh có lỗi với em.
“Em và con dưới suối vàng vẫn ổn chứ?”
Ừm?
Cái gì!
Chu D/ao lo/ạn thế này, Đường Huyên sẽ nghĩ sao đây!
Tôi lập tức quay đầu nhìn Đường Huyên, nhưng phát hiện ra cô ấy cũng đang trợn trừng mắt.
“Biểu ca, tại sao anh lại là biểu ca của em, anh có biết em đ/au khổ thế nào không?”
Người trong giới giải trí, thật sự quá lo/ạn!
Niềm vui hóng hớt ngắn chẳng tày gang. Bởi vì Chu D/ao và mấy người kia đã vừa nói vừa đi về phía tàu m/a. Dù nhanh chóng bị người bên cạnh kéo lại, nhưng lại có thêm nhiều người khác gia nhập vào nhóm họ.
38
Cứ tiếp tục thế này, chúng tôi chắc chẳng bảo vệ nổi ai mất.
Tống Phỉ Phỉ một tay đ/è một người, có chút tuyệt vọng: “Linh Châu, người bị tàu m/a ảnh hưởng ngày càng nhiều rồi! Mau nghĩ cách đi!”
Tôi cố gắng trói mọi người lại như đò/n bánh tét rồi buộc vào gốc cây: “Chẳng phải cô thích nhất là vật đại hung sao, cơ hội tốt thế này còn không mau lên!
“Đi tay đôi với tàu m/a đi!”
Tống Phỉ Phỉ là người sợ nhất là bị khích tướng. Cô lập tức ưỡn cổ, nắm ch/ặt một nắm Lôi Hỏa Phù rồi xông lên phía trước: “Đi thì đi!”
Cái tổ tông này!
Trong tình thế bất đắc dĩ, tôi chỉ đành giao phó những người này cho Lục Bân. Dù anh ta bị thương nhưng tính cách kiên định, không hề bị ảnh hưởng bởi tàu m/a. Càng là người tâm trí hoảng lo/ạn, sợ hãi tinh thần thì càng dễ bị ảo ảnh của tàu m/a mê hoặc. Tương tự, Phó Ngọc cũng vẫn giữ được sự tỉnh táo.
Tôi và Tống Phỉ Phỉ lao ra khỏi vòng bảo vệ của gốc cây đa, chưa đầy 10 phút đã chạy ngược về. Tống Phỉ Phỉ quỳ rạp trên mặt đất, buồn nôn đến mức trợn ngược mắt: “Ọe… Trong tất cả lũ q/uỷ, kinh t/ởm nhất chính là thủy q/uỷ!”
Theo âm khí càng đậm, rất nhiều con q/uỷ đã lộ ra dáng vẻ thảm thiết lúc ch*t bảy ngày. Đó đúng là cả một con tàu đầy cảnh tượng k/inh h/oàng. Mùi tanh thối đặc trưng của nước biển hòa lẫn với mùi phân hủy xộc thẳng lên tận n/ão.
Hơn nữa, số lượng vo/ng h/ồn trên tàu m/a này quá đông, hai tay khó địch lại bốn phía. Huống chi, thứ chúng tôi đối mặt là hàng ngàn cánh tay.
39
“Linh Châu, giúp với!”
Chu D/ao, người vốn bị tôi trói như đò/n bánh tét, vậy mà lại dùng sức làm đ/ứt dây. Tôi phải tốn rất nhiều công sức mới trói lại được anh ta, rồi dán một lá Hộ Dương Phù lên ng/ực anh ta. Nhưng người của đoàn làm phim quá đông, mấy chục lá bùa tôi mang theo căn bản không đủ dùng. Hộ Dương Phù có thể bảo vệ dương khí toàn thân họ, khiến họ không dễ bị tàu m/a mê hoặc, nhưng cũng không duy trì được quá lâu.
Trói người xong, Tống Phỉ Phỉ vừa định ngồi xuống thở dốc thì tôi đã tiến lên kéo cô ấy dậy: “Đừng nghỉ nữa, càng gần giờ Tý, ảnh hưởng của tàu m/a càng lớn. Âm khí của vo/ng h/ồn và tàu m/a sẽ cộng hưởng với nhau, chúng ta phải tiêu diệt thêm vài con thủy q/uỷ mới giảm bớt được ảnh hưởng của tàu m/a lên họ.”
Tống Phỉ Phỉ ngước cổ nhìn con tàu m/a đen kịt, tuyệt vọng ngã quỵ xuống đất: “Vãi thật, thế này thì đ/á/nh đến bao giờ mới xong!
“Cô chẳng phải biết cầu mưa sao, không cầu được sấm sét để đ/á/nh ch*t chúng à!”
Tôi run lên bần bật, vỗ mạnh vào đùi Tống Phỉ Phỉ: “Mẹ kiếp! Sao mình không nghĩ ra nhỉ!”
Nghi thức cầu mưa rất phức tạp. Tùy vào nghi thức khác nhau mà loại mưa cầu được cũng khác nhau. Mưa xuân tinh tế, kéo dài không dứt. Mưa bão trút xuống, có thế phá đê vỡ đ/ập. Và chỉ cần cầu khấn đúng cách, còn có thể cầu được mưa dông. Mưa sấm chớp đan xen, phô diễn trọn vẹn uy lực của trời cao.
Những thứ âm vật như tàu m/a này, nhảy ra khỏi ngũ hành, không được thiên đạo dung thứ. Chỉ cần dẫn dụ mưa dông, sấm sét tự nhiên sẽ đuổi theo tàu m/a. Trước uy lực của đất trời, mọi yêu m/a q/uỷ quái đều chỉ là bong bóng.
40
“Vậy là tôi yểm trợ cô, cô chạy lên đỉnh núi cầu mưa, còn tôi đơn thương đ/ộc mã ch/ém lên tàu m/a?
“Sau khi mưa dông, tôi còn phải kích hoạt Dẫn Lôi Phù trên tàu m/a để dẫn thiên lôi xuống?
“Còn phải tính toán thời gian thật chuẩn, trước khi sét đ/á/nh trúng tàu m/a phải nhảy tàu bỏ chạy, nếu không tôi cũng sẽ bị sét đ/á/nh thành than?”
Tống Phỉ Phỉ nhìn tôi với gương mặt vô cảm: “Tôi thích kí/ch th/ích, nhưng không muốn ch*t ngay hôm nay.
“Tôi xin hỏi, tại sao người lên tàu m/a dẫn lôi không phải là cô?”
Đối mặt với sự chất vấn của cô ấy, tôi đưa ra câu hỏi xoáy đáp xoay:
“Cô có biết cầu mưa không?
“Cô có phải sợ rồi không?
“Vật đại hung, chẳng phải là thứ cô muốn xem sao?”
Tống Phỉ Phỉ mặt đen như đít nồi, đưa ra yêu cầu cuối cùng: “Trước khi cô đi, hãy giúp tôi lấy lại mấy cái máy quay trên bãi cát. Ít nhất phải có ba cái, nếu không tôi không đi đâu. Chỉ có hơn ba góc máy mới quay được vẻ đẹp và sự anh dũng của tôi.”
Đó chỉ là chuyện nhỏ. Tôi nhanh chóng lấy được máy quay và đặt đúng vị trí theo yêu cầu của Tống Phỉ Phỉ. Sau khi bố trí xong, Tống Phỉ Phỉ tay trái cầm ki/ếm, tay phải kẹp bùa, không chút do dự xông về phía tàu m/a. Tôi chạy ngược hướng cô ấy, lao về phía vách núi. Cũng đến lúc này, tôi mới thấm thía sự đ/áng s/ợ của những người chơi hệ "tiền đ/è ch*t người". Trên người Tống Phỉ Phỉ dường như có không gian lưu trữ gì đó, bùa chú nhiều đến mức dùng không bao giờ hết.
Tôi chạy trên vách núi, thỉnh thoảng lại thấy trên tàu m/a lửa b/ắn tung tóe, sấm chớp đùng đoàng. Một người mà đ/á/nh ra khí thế của cả vạn quân.
41
“Thái Nguyên Hạo Sư Lôi Hỏa Tinh, kết âm tụ dương thủ lôi thành.
“Quan Bá Phong Hỏa đăng uyên đình, tác phong hưng điện khởi u linh.
“Thu dương giáng vũ khoảnh khắc sinh, khu long xiết điện xuất huyền hoằng.
“Vũ chí lôi minh!”
Sợ Tống Phỉ Phỉ không trụ nổi, đoạn chú cầu mưa này suýt chút nữa bị tôi niệm thành rap.
“Lôi chí, Phỉ Phỉ! Dẫn lôi!”
Trong đêm đen, sóng biển cuồn cuộn, dường như có thể nuốt chửng mọi thứ bất cứ lúc nào. Trên bãi cát trắng tinh, một con tàu m/a lặng lẽ đậu lại. Dưới ánh trăng chiếu rọi, tàu m/a lộ ra diện mạo nguyên bản của nó. Trên thân tàu nát bươm đầy rẫy tảo biển và vỏ sò, mũi tàu vỡ một lỗ hổng lớn, nhìn vào bên trong chỉ thấy x/á/c ch*t chất thành đống.