Cùng bạn bè đi bộ đường dài, chúng tôi mượn tạm một căn homestay trong núi để nghỉ chân.
Đang mơ màng chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy tiếng người nói chuyện dưới lầu.
"Đây là khách sạn đuổi x/á/c, chỉ đón người ch*t, không đón người sống."
"Để mấy kẻ này trọ lại là phá hỏng quy củ rồi."
Một giọng nói khác ngập ngừng một chút:
"Không sao, đều đã 🔪 rồi thì không tính là phá hỏng quy củ."
Nhưng chúng không biết, tôi là đạo sĩ phái Mao Sơn.
Còn bạn tôi là truyền nhân duy nhất của Địa Sư.
1.
Bạn đã nghe nói về Nhân Hùng bao giờ chưa?
Truyền thuyết kể rằng, gấu nâu sống hơn 60 năm sẽ trở thành Nhân Hùng.
Chúng có trí tuệ siêu phàm, có thể đi thẳng bằng hai chân và thích ăn thịt người.
Khi Nhân Hùng bắt được con mồi, nó sẽ đứng thẳng dậy, dùng hai tay giữ ch/ặt hai cánh tay của nạn nhân.
Sau đó phát ra những tiếng cười quái dị, đ/áng s/ợ...
"Dừng dừng dừng!"
Lâm Ngữ Đồng đảo mắt, xua tay như thể đang đuổi ruồi:
"Cậu đừng bảo với tôi là chuyện con trai bà cụ này mất tích có liên quan đến Nhân Hùng đấy nhé?"
Lúc này, mấy người chúng tôi đang ngồi xổm trong một khu rừng ở Tương Tây.
Đầu kề đầu, chen chúc nhau quan sát một dấu chân khổng lồ.
Dấu chân này rất rộng, có thể thấy rõ lòng bàn chân dày và to, năm ngón chân hiện rõ mồn một, phía trước còn có những chiếc móng nhọn hoắt.
"Đồng Đồng, có lẽ Lục Linh Châu nói là thật."
Thẩm Lam nuốt nước bọt, khuôn mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ kinh hãi:
"Trong rừng sâu núi thẳm này, có khi thực sự có Nhân Hùng đấy."
Chuyến đi núi lần này của chúng tôi là vì Thẩm Lam.
Cô ấy là bạn thân của Tống Phỉ Phỉ, bạn tôi, và chính cô ấy đã rủ rê mọi người cùng đi bộ đường dài trong rừng sâu.
Tương Tây là lựa chọn hàng đầu của họ.
Nơi đây có những dãy núi trùng điệp, dấu chân người hiếm thấy, khắp nơi đều đầy rẫy những điều bí ẩn và chưa biết.
Chúng tôi vào núi không lâu thì phát hiện ra một ngôi làng nhỏ đơn sơ.
Ngôi làng xây dựa vào núi, phong cách có chút giống nhà sàn ở Quý Châu.
Lúc này mặt trời đã lặn, trời sắp tối đen.
Một bà cụ trong làng đi nhặt củi thấy chúng tôi thì vô cùng nhiệt tình mời về nhà làm khách.
2.
Bà cụ năm nay 50, 60 tuổi, tóc hoa râm, thân hình g/ầy gò nhưng tinh thần rất tốt.
Nhà cửa dọn dẹp rất sạch sẽ, chỉ là có mùi tanh hôi thoang thoảng.
Đa số người trong làng này đều là thợ săn, dưới hiên nhà treo không ít thịt khô và da thú.
Cái mùi tanh hôi đó chắc là từ đám da thú mà ra.
Chúng tôi đã có một bữa tối rất vui vẻ tại nhà bà cụ, ai nấy đều ăn đến bụng no căng.
Thế nhưng bà cụ lại ngày càng bất an.
Bởi vì con trai bà vào núi từ chiều đến giờ vẫn chưa thấy về.
Ăn của người ta thì ngại, nhận của người ta thì mềm lòng.
Chúng tôi đành tự nguyện đi vào núi cùng bà tìm con trai.
"Xào xạc..."
Trong khu rừng tĩnh lặng, đột nhiên vang lên một tràng động tĩnh.
Giống như có thứ gì đó to lớn đang lao nhanh qua bụi cỏ và lùm cây về phía chúng tôi.
Thẩm Lam sợ hãi trốn sau lưng Lâm Ngữ Đồng, mặt c/ắt không còn giọt m/áu:
"Tiếng gì thế này?"
"Tớ sợ quá, hay là chúng ta quay về đi."
Lâm Ngữ Đồng ôm lấy vai cô ấy, dịu dàng an ủi:
"Không sao đâu, chúng ta đông người thế này, không cần sợ."
Đáng lẽ tôi đã bảo hai người họ ở lại trong làng, nhưng Thẩm Lam không chịu.
Cô ấy nghĩ rằng leo núi vào lúc đêm hôm khuya khoắt mới có cái thú riêng.
Giờ phút này, tôi bắt đầu thấy hối h/ận rồi.
Nếu đó thực sự là Nhân Hùng, thì với sức của Thẩm Lam và Lâm Ngữ Đồng, e là khó lòng thoát thân.
3.
"Các cậu cứ ở đây, tớ ra ngoài xem sao."
Tống Phỉ Phỉ tự nguyện xung phong, hất tóc một cách đầy sành điệu, lập tức thu về ánh mắt ngưỡng m/ộ của Thẩm Lam.
"Đi đi, cẩn thận nhé."
Tống Phỉ Phỉ là một tiểu thư siêu giàu, trang bị trên người cực kỳ xịn sò, đi leo núi thôi mà cũng muốn vũ trang đến tận răng.
Trong túi của cô ấy có đạn cay và lựu đạn hơi cay đặc chế.
Đừng nói là thú hoang bình thường, dù có gặp hổ báo gì đó thì cũng có thể bình an vô sự mà rút lui.
"Ch*t ti/ệt!"
"Chạy mau!"
Tôi trơ mắt nhìn Tống Phỉ Phỉ chạy vào rừng sâu, rồi lại với tốc độ nhanh hơn phi như bay trở lại.
Khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh của cô ấy giờ lộ vẻ k/inh h/oàng, đôi mắt hạnh xinh đẹp trợn ngược lên.
Phía sau cô ấy, hai con gấu nâu khổng lồ đang đuổi theo sát nút.
Con lớn trông cao gần 2 mét, mắt đỏ ngầu, miệng rộng ngoác đầy m/áu.
Cách xa thế này mà vẫn ngửi thấy mùi tanh hôi xộc thẳng vào mũi.
Ch*t ti/ệt thật!
Lâm Ngữ Đồng và Thẩm Lam đều sợ ngây người, đứng đờ đẫn tại chỗ không nhúc nhích.
Tôi quay đầu định gọi họ chạy mau, thì thấy Kiều Mặc Vũ đã chạy đến mức chỉ còn lại một cái bóng mờ.
Tôi kéo Thẩm Lam bằng tay trái, nắm ch/ặt Lâm Ngữ Đồng bằng tay phải, nín thở tập trung, cắm đầu chạy thục mạng.
Tống Phỉ Phỉ theo sát phía sau, vừa chạy vừa đi/ên cuồ/ng ném đồ đạc ra sau lưng.
Tốc độ của gấu nâu cực nhanh, có thể đạt hơn 50 km/h, gần bằng cả ô tô rồi.
May mà đây là rừng núi, cây cối rậm rạp, địa thế gập ghềnh.
Con gấu đó quá to lớn nên không thể chạy hết tốc lực được.
Nếu mà ở trên bình nguyên thì...
Nghĩ đến kết cục đ/áng s/ợ đó, tôi rùng mình một cái, kéo hai người họ chạy càng nhanh hơn.
4.
Phía sau thỉnh thoảng lại bùng lên những luồng sáng chói cùng mùi hôi nồng nặc.
Tôi bị xông đến chảy nước mắt, hắt hơi liên tục.
Lâm Ngữ Đồng và Thẩm Lam đã chạy không nổi nữa, gần như bị tôi kéo lê đi.
May mắn là tiếng gầm gừ đ/áng s/ợ kia cuối cùng cũng dần xa khỏi chúng tôi.
Không may là chúng tôi đã hoàn toàn lạc lối trong khu rừng này.
Vì vừa rồi chạy quá vội, Tống Phỉ Phỉ gần như đã ném sạch mọi thứ trong túi.
Ngay cả đèn pin cũng ném đi để đ/ập gấu rồi.
Chúng tôi mò mẫm trong bóng tối không biết đã đi bao lâu.
Thẩm Lam đ/ấm bóp đôi chân, nói rằng cô thà bị gấu ăn thịt còn hơn là nhấc nổi nửa bước.
Chúng tôi đành ngồi tại chỗ nghỉ ngơi.
Kiều Mặc Vũ ngồi bệt xuống đất, thở hồng hộc, chẳng bao lâu đã bắt đầu hít hà:
"Các cậu có ngửi thấy mùi thịt nướng không?"
Thẩm Lam đảo mắt:
"Nếu tớ nhớ không nhầm thì tối nay cậu đã ăn 4 bát cơm rồi đấy, thế mà đã đói rồi à?"
Kiều Mặc Vũ không thèm để ý đến cô ấy, vỗ mông đứng dậy đi vòng ra sau một gốc thông to lớn.
"Mau nhìn kìa, đằng kia có ánh sáng!"
Đó là một căn nhà vô cùng cũ kỹ.