Ở Tương Tây, thợ đuổi x/á/c và thầy nuôi cổ xưa nay vốn là nước sông không phạm nước giếng.

Bởi vì x/á/c ch*t đều nhờ một hơi thở cuối cùng để chống đỡ, mà cổ trùng rất dễ làm kinh động đến x/á/c ch*t, gây ra hiện tượng x/á/c ch*t bật dậy.

Cho nên khách sạn đuổi x/á/c có một quy tắc ngầm, không đón thầy nuôi cổ.

Vậy thì cổ trùng này từ đâu mà ra?

Lại còn hạ đ/ộc một cách thần không biết q/uỷ không hay, ba người chúng tôi với sáu con mắt to đùng mà chẳng ai phát hiện ra.

"Cổ, cổ gì cơ..."

Lâm Ngữ Đồng không chút bận tâm về lời nói cô bị trúng cổ.

Ôm bụng mặt c/ắt không còn giọt m/áu, cô vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để tranh cãi với tôi:

"Đây toàn là những cách nói m/ê t/ín d/ị đo/an, trên đời này làm gì có thuật nuôi cổ?"

"Sư đệ của cụ cố tôi cũng từng tự xưng là thầy nuôi cổ ở Miêu Cương, thực ra đều là mấy trò bịp bợm cả thôi."

"Tôi, tôi và Thẩm Lam chỉ là ăn phải đồ hỏng bụng thôi."

"Cũng có thể là do bị gió núi thổi, bị nhiễm lạnh..."

Khóe miệng Kiều Mặc Vũ gi/ật giật, cô vô cùng cạn lời đỡ Lâm Ngữ Đồng dậy:

"Được rồi, mông còn không kẹp nổi phân nữa mà vẫn còn cứng miệng à?"

17.

Tôi nắm lấy mặt Lâm Ngữ Đồng nhìn trái nhìn phải, vẫn không nhìn ra được cô trúng loại cổ nào.

Không còn cách nào khác, thuật nuôi cổ ở Miêu Cương đều được truyền đời này qu/a đ/ời khác, cực kỳ bí mật.

Hơn nữa chủng loại cổ trùng nhiều như sao trên trời, ngay cả người học thuật nuôi cổ mấy chục năm cũng không dám tự tin nói mình biết hết các loại cổ trên đời.

Chưa nói đến mấy kẻ nửa mùa như tôi và Kiều Mặc Vũ.

"Mau, đỡ, đỡ tớ vào nhà vệ sinh!"

Lâm Ngữ Đồng tỏ rõ thái độ quyết liệt rằng nếu các cậu không đỡ tớ đi vệ sinh, tớ sẽ tr/eo c/ổ ở đây cho xem.

Tôi đành phải xuống giường đỡ cô ấy, Tống Phỉ Phỉ thì đỡ Thẩm Lam.

Kiều Mặc Vũ cầm đèn pin vội vàng đẩy cửa ra, chúng tôi vừa bước ra ngoài liền nghe thấy tiếng động truyền đến từ cửa khách sạn.

"Ha ha ha, Thạch Đầu, lần này toàn là hàng thượng hạng-"

Giọng nói thô kệch dừng bặt khi nhìn thấy mấy người chúng tôi.

Một người đàn ông trung niên mặc đạo bào màu vàng, thân hình vạm vỡ, dáng người cực kỳ cường tráng.

Cộng thêm bộ râu quai nón rậm rạp, trông anh ta không giống đạo sĩ mà giống thổ phỉ hơn.

Bên cạnh anh ta là một hàng người khoác áo choàng đen.

Một, hai, ba...

Tổng cộng có năm người.

Số lẻ là dương, số chẵn là âm.

Nếu không có tình huống đặc biệt, thợ đuổi x/á/c khi ra ngoài thường mang theo số x/á/c ch*t chẵn.

Những x/á/c ch*t này toàn thân đều bao phủ trong vải đen, ngay cả mũi chân cũng không lộ ra.

Tuy nhiên vóc dáng đều không cao, khoảng từ 150-165 cm.

Nhìn vóc dáng này, chắc đều là nữ giới.

Chuyện này có chút thú vị đây.

Trên đường đuổi x/á/c, núi cao đường xa, khó tránh khỏi gặp phải bất trắc.

Thợ đuổi x/á/c thường xuyên phải thay quần áo, bôi th/uốc chống thối cho x/á/c ch*t.

Mà gia đình của các th* th/ể nữ rất kiêng kỵ việc x/á/c ch*t bị nam giới lạ đụng chạm.

Cho nên trong giới thợ đuổi x/á/c có không ít nữ thợ đuổi x/á/c.

Họ chỉ đuổi x/á/c nữ, không nhận x/á/c nam.

18.

Tôi nhìn chằm chằm vào những th* th/ể đó, gã đàn ông râu quai nón cũng nhìn chúng tôi không chớp mắt.

Ánh mắt gã chuyển từ tôi sang Tống Phỉ Phỉ, rồi lại chuyển sang Thẩm Lam.

Càng nhìn, mắt càng sáng rực.

Hai bên chúng tôi trừng mắt nhìn nhau, một lúc lâu không ai nói lời nào.

"Khụ khụ, lão Trương, mấy vị này là khách du lịch ngoại tỉnh đến leo núi, không cẩn thận lạc đường nên mượn tạm khách sạn nghỉ chân một đêm."

Thạch Đầu nháy mắt với gã râu quai nón, lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

"Xì~"

Lâm Ngữ Đồng hít một hơi lạnh, hoàn h/ồn lại rồi đẩy tôi một cái đầy yếu ớt:

"Đừng đứng đực ra đó nữa, mau đỡ tớ vào nhà vệ sinh!"

Lâm Ngữ Đồng và Thẩm Lam ngồi trong nhà vệ sinh một hồi lâu, chẳng đi ra được thứ gì.

Nhưng vừa đứng dậy lại cảm thấy như sắp tiêu chảy đến nơi.

Thẩm Lam suýt khóc:

"Thà gặp m/a còn hơn, thế này thì hành hạ người ta quá!"

Thấy bạn thân đ/au đớn như vậy, Tống Phỉ Phỉ vô cùng lo lắng:

"Linh Châu, có cách nào tốt không?"

Tôi gãi đầu, mỗi loại cổ trùng lại có cách giải khác nhau.

Nếu tùy tiện ra tay, chỉ sợ làm cổ trùng trong cơ thể họ phản phệ.

"Tớ biết đây là cổ gì rồi!"

Đúng lúc then chốt, Kiều Mặc Vũ giơ điện thoại đưa đến trước mặt tôi.

"Đây gọi là Hồng Trùng Cổ, là một loại của Cam Cổ."

Ngày Tết Đoan Ngọ lấy giun đất và con cuốn chiếu nghiền thành bột, đặt trước tượng Ngũ Ôn Thần được khắc trong phòng, cúng bái lâu ngày sẽ thành đ/ộc dược.

Cho Cam Cổ vào rư/ợu, thịt, cơm, thức ăn cho người khác ăn, hoặc đặt trên đường đi.

Người qua đường giẫm phải là ngấm vào người ngay, bột th/uốc sẽ bám vào ruột gan, khiến bụng đ/au đớn không chịu nổi, muốn nôn mửa và tiêu chảy dữ dội.

Muốn giải loại cổ này, thực ra rất đơn giản.

Cam Cổ này ngũ hành thuộc Thổ, mà Thủy khắc Thổ.

Chỉ cần trong thời gian ngắn nạp vào một lượng lớn nước là được.

Nước không rễ (nước mưa, nước sương) là hiệu quả nhất.

19.

Tôi nhìn đến ngẩn người, nhìn Kiều Mặc Vũ đầy ngưỡng m/ộ:

"Không phải chứ, cậu tra Baidu thật đấy à?!"

Kiều Mặc Vũ đắc ý nhướng mày:

"Chúng ta phải tin vào khoa học! Càng phải tin vào sức mạnh của cư dân mạng!"

Trước mắt, đành phải coi như 'còn nước còn t/át' vậy.

Dù sao uống nước cũng không ch*t được người.

Chỉ là trong quán này không có nước máy, còn nước Thạch Đầu mang đến thì chúng tôi không dám dùng.

Tôi bảo Kiều Mặc Vũ và Tống Phỉ Phỉ đỡ mọi người vào phòng nghỉ ngơi, còn mình thì chạy ra rừng núi để thu thập sương sớm.

Cái gọi là nước không rễ, chính là nước chưa chạm đất.

Nước mưa là tốt nhất, sương sớm là thứ hai.

Khi nghe tôi nói muốn ra ngoài, Thạch Đầu có vẻ không tình nguyện lắm:

"Đêm hôm khuya khoắt, trời lại tối, cậu ra ngoài làm gì?"

Tôi tùy tiện bịa một cái cớ:

"Tôi là người ngủ không sâu, cứ nghe tiếng côn trùng kêu nên không ngủ được, ra đuổi côn trùng thôi, lát nữa về ngay."

Thấy tôi chỉ có một mình đi ra, Thạch Đầu nhíu mày nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm.

Gã tên lão Trương nhìn tôi vài lần, lúc này mới rung chuông dẫn đám th* th/ể vào khách sạn.

Tôi không đi xa mà trốn sau gốc cây lén lút quan sát họ.

Tư thế nhảy của đám th* th/ể này cực kỳ kỳ quái.

Đường đuổi x/á/c xa xôi, nên những th* th/ể đó sau khi bị thợ đuổi x/á/c dùng bí pháp điều khiển đều nhảy rất xa.

Không nói quá đâu, mỗi lần nhảy ít nhất cũng hơn một mét.

Tôi, Tống Phỉ Phỉ và Kiều Mặc Vũ từng trà trộn vào một đội đuổi x/á/c để giả làm th* th/ể.

Nói không ngoa, tim tôi suýt chút nữa nhảy ra ngoài vì sợ.

Thế nhưng đội đuổi x/á/c hiện tại, mỗi lần nhảy nhiều nhất chỉ nửa mét, trông không khác người bình thường là mấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm