Vô số tia sét như những con rồng uốn lượn, mang theo uy thế của sấm sét cuồn cuộn giáng xuống. Lão ta vừa vất vả lắm mới vận được chiêu cuối, đã có không ít cổ trùng lổn ngổn bò ra từ dưới những phiến đ/á xanh. Giờ bị sét đ/á/nh trúng, tất cả đều ch/áy đen nằm rạp trên mặt đất.
Trong sân tràn ngập mùi khét lẹt, có cảm giác như đang đứng giữa một quán thịt nướng vậy.
Đám cổ trùng này chỉ là bị vạ lây. Kẻ bị đ/á/nh thảm nhất chính là con q/uỷ cổ kia. Cái đuôi bọ cạp bị đ/ứt, sáu cái càng lớn chỉ còn lại hai cái, treo lủng lẳng trên thân mình.
Từ Lão Thất trợn mắt, đ/au đớn gào lên:
"A Bảo! Ngươi... ngươi, ta không tin ngươi còn Ngũ Lôi Trấn Tà Phù!"
Tôi và Kiều Mặc Vũ nhìn lão với ánh mắt thương cảm. Lão không biết rằng, Tống Phỉ Phỉ là người không chịu nổi sự khích bác nhất. Câu cửa miệng hàng ngày của cô ấy là:
"Phụ nữ không được nói mình không làm được! Ai không làm được thì làm, chứ Tống Phỉ Phỉ tôi không bao giờ có chuyện không làm được!"
Đại nữ tử, chính là tự tin như vậy.
32.
Tranh thủ lúc Từ Lão Thất đang dồn hết tâm trí vào cổ trùng và Tống Phỉ Phỉ, tôi lén lút mò ra sau lưng lão, tung một cước đ/á văng lão ngã nhào xuống đất.
Từ Lão Thất kêu thảm một tiếng ngã sấp xuống, tôi bước tới dẫm mạnh lên lưng lão:
"Mẹ kiếp, mau nói, làm sao để con q/uỷ cổ rời khỏi người bạn của tao!"
"Khụ, khụ khụ!"
Từ Lão Thất hộc ra hai ngụm m/áu đỏ sẫm, nghiêng đầu cười lạnh với tôi.
"Không nói đúng không? Tao đ/ập nát cái sáo xươ/ng ch*t ti/ệt này của mày!"
Từ Lão Thất vùng vẫy dữ dội, cố gắng đứng dậy. Tôi lật người lão lại, th/ô b/ạo cư/ớp lấy chiếc sáo xươ/ng trong ng/ực lão. Chiếc sáo này nhỏ xíu, cầm trong tay lạnh buốt thấu xươ/ng, khiến tôi run b/ắn cả người.
"Bốp!"
Tôi ném mạnh chiếc sáo xuống đất, chiếc sáo xươ/ng trắng muốt lăn hai vòng trên mặt đất mà không hề sứt mẻ.
Từ Lão Thất thở phào nhẹ nhõm, nhưng lão chưa kịp thở xong, tôi đã nhặt chiếc sáo lên ném cho Tống Phỉ Phỉ:
"Phỉ Phỉ, dùng Lôi Phù oanh nó!"
Từ Lão Thất không chịu nổi nữa, phát ra tiếng kêu thảm thiết:
"Thạch Đầu, còn không mau cút ra đây cho lão tử!"
Thạch Đầu? Chẳng phải hắn đã bị tôi đ/á/nh ngất rồi sao?
Mặt đất bắt đầu rung chuyển nhẹ, một mùi tanh hôi quen thuộc từ cửa chính xộc thẳng vào mặt.
Ch*t ti/ệt! Là hai con gấu đó!
Hóa ra hai con gấu này là do Thạch Đầu nuôi!
Ngũ Lôi Phù có tác dụng với q/uỷ cổ, nhưng đối với gấu thì tác dụng lại có hạn. Chúng da dày thịt b/éo, lại chẳng phải vật âm tà gì. Đám sét này chỉ có thể dọa chúng thôi, chứ không thể đ/á/nh ch*t được.
33.
Tôi bị hai con gấu đuổi chạy khắp sân, đến Từ Lão Thất cũng chẳng đoái hoài tới nữa. Thạch Đầu nhân cơ hội này chạy vào sân, đỡ Từ Lão Thất ngồi sang một bên. Từ Lão Thất mặt mày u ám, ánh mắt nhìn chúng tôi chứa đầy h/ận th/ù:
"Để Hùng Đại, Hùng Nhị gi*t ch*t bọn chúng, không được để sót một đứa nào!"
Tống Phỉ Phỉ và Kiều Mặc Vũ cũng bị gấu đuổi cho chạy trối ch*t, con q/uỷ cổ kia được dịp thở phào, lê cái thân tàn tạ lùi vào góc tường.
Khi bạn và bạn bè gặp gấu trong rừng thì phải làm sao? Bạn không cần chạy nhanh hơn con gấu, chỉ cần chạy nhanh hơn bạn của mình là đủ rồi. Thật tốt, bạn bè kiểu này tôi có tận hai đứa.
Tống Phỉ Phỉ và Kiều Mặc Vũ chạy trốn trong gang tấc, mấy lần suýt bị gấu vồ trúng. Ngược lại, tôi lại khá thong dong.
Tống Phỉ Phỉ tức đến đảo mắt, giơ tay ném cả bùa chú và chiếc sáo xươ/ng về phía tôi:
"Mẹ kiếp, rảnh rỗi thế thì cái sáo ch*t ti/ệt này cậu tự nghĩ cách đi!"
Tôi ôm lấy chiếc sáo, vài cái đã c/ắt đuôi được bọn họ, chạy đến một góc khuất. Chạy nửa ngày trời, tình hình lúc này tôi đã hiểu ra.
Ngôi làng này là một "hắc thôn", nuôi hai con gấu chuyên dùng để săn những du khách không may lạc vào núi. Đợi người ta ch*t dưới miệng gấu rồi thì lục lọi tài sản trên người họ. Bảo sao nhà bà cụ kia lại có mùi tanh hôi. Hơn nữa cách trang trí trong nhà này lộn xộn đủ thứ. Trên cổ tay bà cụ kia thậm chí còn đeo cả vòng tay cỏ bốn lá.
Xem ra Từ Lão Thất cũng là người trong làng. Ngôi làng này không chỉ nuôi gấu săn người mà còn buôn b/án phụ nữ, đúng là mất hết nhân tính.
Tôi càng nghĩ càng gi/ận, trực tiếp cắn ngón tay vẽ một trận pháp dẫn lôi lên chiếc sáo xươ/ng, rồi mang theo nó leo lên mái nhà.
"Thiên địa vô cực, càn khôn tá pháp, tổng triệu vạn linh, Ngũ Lôi Hào Lệnh!"
Có sự gia trì của trận pháp dẫn lôi, lần sấm sét này càng thêm thanh thế vang dội. Tiếng sấm ầm ầm, cả cái sân bắt đầu chấn động dữ dội.
34.
"Khụ, khụ khụ, suýt nữa thì bị sét đ/á/nh trúng!"
Mái nhà bị thủng một lỗ lớn, Hùng Đại và Hùng Nhị ngừng đuổi theo, ôm đầu thu mình vào một góc, rõ ràng đã bị thiên uy này dọa cho sợ khiếp vía. Tôi vừa nãy là nhảy thẳng từ mái nhà xuống, lăn mấy vòng trên đất mới triệt tiêu được lực.
Tôi lồm cồm đứng dậy, phát hiện con q/uỷ cổ lúc nãy bị sét đ/á/nh trúng, giờ lại mọc thêm cái đầu thứ ba. Đôi mắt dài, trên chóp mũi có nốt ruồi nhỏ, chính là dáng vẻ tôi từng thấy trên mặt Thẩm Lam trước đó.
Cô ấy, có phải là dáng vẻ của q/uỷ cổ trước khi ch*t?
Tôi quay đầu tìm bóng dáng Từ Lão Thất, định thừa cơ đ/á/nh dứt điểm, thì phát hiện biểu cảm của Thạch Đầu có chút lạ. Hắn r/un r/ẩy đứng dậy, nhìn chằm chằm vào con q/uỷ cổ đầy khó tin. Đôi môi mấp máy hồi lâu, nước mắt gần như sắp rơi xuống.
"A Nguyệt, là em phải không A Nguyệt?"
Hắn r/un r/ẩy đưa tay ra, muốn chạm vào mặt con q/uỷ cổ, đi được vài bước thì mất thăng bằng ngã nhào xuống đất. Sự kí/ch th/ích và chấn động quá độ khiến hắn dường như đi đường cũng không vững.
Nghe thấy hai chữ "A Nguyệt", con q/uỷ cổ dường như có chút phản ứng. Nó ngẩng đầu, nhìn Thạch Đầu đầy đ/au đớn và hoang mang.
Tống Phỉ Phỉ và Kiều Mặc Vũ chạy đến bên cạnh tôi, cả hai đều đầy vẻ hóng hớt:
"Chuyện gì thế này?"
Tôi cũng chẳng hiểu gì, gãi gãi đầu, cất bùa chú trong tay đi:
"Xem tiếp đã."
"Từ Lão Thất! Tao gi*t mày, tao phải gi*t mày!"
Thạch Đầu đột ngột đứng dậy, trong đôi mắt bùng lên ngọn lửa h/ận th/ù dữ dội:
"Từ Lão Thất, mày là đồ s/úc si/nh!"
Hắn túm lấy Từ Lão Thất, những cú đ/ấm giáng xuống như mưa.
35.
Trong tiếng gào thét đ/au đớn của hắn, ba chúng tôi ngồi xổm một bên, nghe mà cảm khái không thôi.
Hóa ra con q/uỷ cổ này, lại chính là con gái ruột của Từ Lão Thất, Từ Nguyệt. Từ Nguyệt và Thạch Đầu là một đôi tình nhân. Nhưng Từ Lão Thất chê Thạch Đầu nghèo nên không chịu đồng ý cho họ kết hôn.