Hai con gấu đó là do Thạch Đầu nuôi từ nhỏ. Không còn cách nào khác, hắn bắt đầu theo chân Từ Lão Thất gi*t người phóng hỏa, buôn b/án phụ nữ. Thế nhưng Từ Lão Thất vẫn chưa hài lòng.

Từ Nguyệt là một cô gái lương thiện, sau khi phát hiện ra những chuyện này, cô c/ầu x/in Thạch Đầu cùng mình bỏ trốn. Cô nói không muốn để hắn tiếp tục ở bên cạnh cha mình hại người nữa. Hai người hẹn nhau đến thành phố lớn làm thuê, làm một đôi tình nhân bình thường, nhưng bị Từ Lão Thất phát hiện. Từ ngày đó, Từ Nguyệt mất tích. Từ Lão Thất nói cô đã đến tỉnh thành làm thuê. Muốn gặp lại Từ Nguyệt thì phải làm đồ đệ của lão, học thuật Q/uỷ Cổ. Khi nào học thành tài, xuất sư thì sẽ cho họ kết hôn. Thạch Đầu học từ năm 18 tuổi đến tận 28 tuổi. Và hắn càng hiểu về thuật Q/uỷ Cổ bao nhiêu, lại càng thấu hiểu Từ Nguyệt đã phải chịu đựng những đ/au đớn như thế nào.

"Đồ s/úc si/nh, trả A Nguyệt lại cho tao, mày trả cô ấy lại cho tao!!!"

Một người đàn ông cao lớn khóc đến mức không ra hơi, nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt. Nhìn cũng đáng thương thật. Nhưng nghĩ đến việc vì muốn cưới người yêu mà hắn có thể theo Từ Lão Thất buôn b/án phụ nữ, tôi lại không thể đồng cảm nổi.

Từ Lão Thất bị đ/á/nh rụng mất mấy cái răng, vừa mở miệng là m/áu trào ra xối xả:

"Con nhỏ ch*t ti/ệt không biết điều đó, không những không chịu học thuật Q/uỷ Cổ mà còn định báo cảnh sát! Thuật Q/uỷ Cổ nhà họ Từ truyền đời, sao có thể đ/ứt đoạn trong tay tao được?! Tao có gì sai?! Tao sinh nó, nuôi nó, cái mạng này của nó là của tao!"

36.

"A! Gi*t mày, gi*t mày!"

Thạch Đầu đỏ mắt, vung nắm đ/ấm, đi/ên cuồ/ng giáng từng cú xuống Từ Lão Thất. Dần dần, Từ Lão Thất không còn động tĩnh gì nữa. Khuôn mặt lão sớm đã không còn nhìn rõ ngũ quan, trở thành một bãi thịt nát. Truyền nhân thuật Q/uỷ Cổ Từ Lão Thất, cứ như vậy bị chính đồ đệ duy nhất của mình đ/á/nh ch*t tươi.

"Bộp, bộp, bộp!"

Tay Thạch Đầu đã rá/ch da, lộ cả thịt đỏ hỏn bên trong. Nhưng hắn như một con rối không biết đ/au, máy móc vung nắm đ/ấm, không biết mệt mỏi mà giáng xuống từng cú một. Tôi thở dài, bước tới nắm lấy tay hắn:

"Được rồi, người ch*t rồi."

"Cậu cũng biết h/ồn phách Từ Nguyệt đã bị luyện thành Q/uỷ Cổ, không còn đường đầu th/ai nữa. Muốn để cô ấy yên lòng ra đi, hãy giải thoát cho cô ấy thôi."

Thạch Đầu ngẩng đầu, đờ đẫn nhìn tôi:

"Giải thoát thế nào?"

"Gi*t cô ấy."

"Mày!"

Tôi ấn vai Thạch Đầu, cúi người nhìn hắn đầy nghiêm túc:

"Linh h/ồn và thể x/á/c cô ấy vĩnh viễn bị giam cầm trong con Q/uỷ Cổ này. Q/uỷ Cổ lấy h/ồn sống làm thức ăn, mỗi năm không biết hại ch*t bao nhiêu người vô tội. Cô ấy là một cô gái chính nghĩa lương thiện, nếu còn sống mà biết mình biến thành bộ dạng này, chắc chắn cô ấy sẽ c/ầu x/in cậu gi*t mình."

Thạch Đầu đ/au đớn nhắm mắt, hai dòng lệ m/áu chảy dài trên khuôn mặt đen g/ầy của hắn.

"Trước khi gi*t cô ấy, cậu phải thả bạn tôi ra trước đã."

37.

Thạch Đầu sau khi mất đi người yêu như một cái x/á/c không h/ồn. Hắn gần như không do dự, đồng ý với mọi điều kiện của tôi. Hắn cầm d/ao găm, không chút do dự rạ/ch ng/ực Từ Lão Thất, rồi lấy ra một con rắn nhỏ dài bằng ngón tay cái. Hắn c/ắt đầu rắn, nặn ra một bát m/áu nhỏ cho Thẩm Lam và Lâm Ngữ Đồng uống. Không lâu sau, cơ thể con Q/uỷ Cổ co rút dữ dội, nhanh chóng teo lại hơn một nửa. Bên cạnh đó, Thẩm Lam và Lâm Ngữ Đồng đang nằm với khuôn mặt trắng bệch.

Làm xong tất cả, Thạch Đầu ôm lấy con Q/uỷ Cổ, liếc nhìn chúng tôi một cái nhạt nhẽo:

"Đám th* th/ể nữ kia đều ở gian phía Tây, h/ồn phách bị thiếu được Từ Lão Thất giấu trong cái vò trên mái nhà đó. Các người đưa người đi nghỉ ngơi đi, ta không muốn có ai làm phiền chúng ta nữa."

Hắn ôm con Q/uỷ Cổ đi về phía gian phía Đông, như đang ôm báu vật vô giá. Tôi gật đầu, gọi Kiều Mặc Vũ và Tống Phỉ Phỉ cõng người sang gian phía Tây. Khi tôi đ/á/nh thức những th* th/ể nữ kia dậy, trời đã dần sáng, phía Đông đã hửng lên một vệt sáng mờ.

Còn gian phía Đông, lửa bốc ngùn ngụt, khói tỏa mịt m/ù. Thạch Đầu đã cùng con Q/uỷ Cổ tự th/iêu rồi.

Hai con gấu đó kêu ử ử trong sân một lúc, cuối cùng quyến luyến không rời, cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn rồi mới bỏ xuống núi.

Lúc này Lâm Ngữ Đồng và Thẩm Lam đều đã tỉnh, cũng đã nghe Tống Phỉ Phỉ kể lại sự việc. Thẩm Lam nghe mà vừa sợ vừa buồn, đôi mắt đỏ hoe như con thỏ. May mắn thay, ngón tay cô ấy không sao, thứ mà con Q/uỷ Cổ cắn trước đó thực ra là cổ trùng cô ấy tự nuôi. Lâm Ngữ Đồng lặng lẽ cúi đầu, hai tay ôm ng/ực, không nói một lời.

"Được rồi, mấy cô gái bị b/ắt c/óc cũng tỉnh rồi, thu xếp xuống núi thôi."

"Oa!"

Lâm Ngữ Đồng đột nhiên ngẩng đầu, toét miệng gào khóc:

"Đồ l/ừa đ/ảo! Tất cả là đồ l/ừa đ/ảo! Tớ không đội trời chung với chủ nghĩa đế quốc!"

38.

Tôi sợ nhất là thấy con gái khóc, đành phải lấy hết can đảm bước tới an ủi:

"Thực ra thì, hai cái động tác cậu nhảy lúc đó cũng đẹp lắm. Giống Thủy Thủ Mặt Trăng ấy."

"Hu hu hu~"

Lâm Ngữ Đồng khóc càng to hơn.

Tôi đ/au đầu không chịu nổi, vội gọi mọi người xuống núi. Những cô gái kia sức khỏe yếu, đều phải đưa vào bệ/nh viện điều dưỡng cho tốt. Lúc này họ phải cố gắng đi theo chúng tôi xuống núi, tốc độ không nhanh hơn rùa bò là bao. Kiều Mặc Vũ và Tống Phỉ Phỉ cũng trong tình trạng bơ phờ, đi chưa được bao lâu đã chủ động đòi nghỉ. Tôi sờ cái bụng đói meo, định vào rừng ki/ếm chút đồ ăn hoang dã để bồi bổ cho mọi người. Vừa chuẩn bị đi, Kiều Mặc Vũ đột nhiên giữ tôi lại, vẻ mặt nghiêm trọng:

"Linh Châu, nhìn này."

Cô lấy điện thoại ra, chỉ vào một dòng tin nhắn đưa đến trước mặt tôi. Tin nhắn gửi từ một dãy mã lộn xộn, không tài nào biết được là ai gửi. Nội dung chỉ vỏn vẹn hai câu:

"Hi hi, giỏi thật đấy, ngay cả Q/uỷ Cổ mà cũng đối phó được."

"Sắp tới, còn nhiều thử thách nguy hiểm hơn đang chờ các người đấy nhé~"

Tôi đột ngột ngẩng đầu, trong rừng núi tĩnh lặng như tờ. Ngoài chúng tôi ra, không nhìn thấy lấy một bóng người. Tống Phỉ Phỉ tức đến mức ch/ửi thề:

"Mẹ kiếp, có cho người ta nghỉ ngơi không hả!"

Tôi thở dài, ngồi bệt xuống đất:

"Thôi được rồi, chuẩn bị làm phần tiếp theo đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm