“Mẹ, mẹ đừng đi…”
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay nó đang nắm ch/ặt lấy tay tôi, không nói lời nào.
“Mẹ, con sai rồi, con thật sự sai rồi.” Giọng nó r/un r/ẩy, “Con không nên nói những lời đó trước mặt toàn trường, không nên nói mẹ quản lý nhiều, không nên vô lương tâm mà chê bai mẹ.”
“Mẹ, mẹ tha lỗi cho con được không, mẹ đưa con đi cùng đi, con không muốn sống cùng ông ấy nữa, hai tháng đó con đã chịu đủ rồi!”
“Sau này con nhất định sẽ nghe lời, nhất định sẽ học hành chăm chỉ, con sẽ ôn thi lại để đỗ vào một trường đại học tốt, mẹ bảo con làm gì con sẽ làm đó, con sẽ không bao giờ oán trách nữa… được không mẹ?”
Nước mắt nó bắt đầu rơi xuống, giọng nói ngày càng khàn đặc.
Tôi lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy đưa cho nó.
Chu Tài Duệ nín khóc mỉm cười, “Mẹ, mẹ tha lỗi cho con rồi đúng không?”
“Con muốn đi cùng mẹ.”
Tôi lắc đầu, “Không phải, lau nước mắt rồi về sống tốt với bố con đi.”
“Sau này sinh hoạt phí của con, mẹ vẫn sẽ gửi đúng hạn.”
Nhưng để được như trước kia thì không thể nữa rồi.
Tôi gạt tay nó ra rồi lên xe. Chu Tài Duệ vẫn chạy theo phía sau vài chục mét.
Dù sao cũng là khúc ruột mình đ/ứt ra, nói trong lòng không chút gợn sóng là nói dối. Trước đây vì nó, tôi có thể từ bỏ tất cả, nhưng chính nó đã dùng một gậy đ/á/nh thức tôi.
Đã tỉnh rồi, tôi không muốn sống một cuộc đời hồ đồ như trước nữa.
Hai bố con họ một mặt đương nhiên tận hưởng mọi thứ tôi hi sinh, mặt khác lại hùng h/ồn chê bai tôi hi sinh chưa đủ tốt. Đã vậy, cứ để họ tự sống với nhau đi.
Chiều hôm đó, tôi bay trở lại Hải Nam, bắt đầu toàn tâm toàn ý dồn sức cho công việc, sống vì chính mình.
Nhưng nửa tháng sau, tôi nghe tin Chu Trạch đã đuổi Chu Tài Duệ ra khỏi nhà. Hai bố con quay sang th/ù h/ận, thậm chí còn đ/á/nh nhau một trận tơi bời tại nhà.
Chu Trạch nổi tiếng khắp vùng quê đó, ai cũng bảo ông ta là loại người “lương thiện” không màu không mùi nhưng lại cực đ/ộc. Còn Chu Tài Duệ, dường như đã tỉnh ngộ hơn đôi chút.
Nó c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Chu Trạch. Cầm số tiền sinh hoạt phí 2 ngàn tôi gửi, nó chắt chiu tiết kiệm, vừa làm vừa ôn thi, năm thứ hai đỗ vào một trường đại học hệ chính quy bình thường. Nó bắt đầu sống một cuộc đời chân chất, bình lặng.
Chỉ là thỉnh thoảng trong những giấc mơ đêm khuya, nó lại gửi cho tôi một tin nhắn:
“Mẹ, con xin lỗi.”
Nhưng tôi chưa từng trả lời.
Nó là con trai tôi, nhưng cũng chỉ là con trai tôi mà thôi.
——Hết