Lúc này trời đã gần chạng vạng, ngọn nến trong đèn lồng chập chờn trước gió, nhìn vào có chút rợn người. Tôi đã từng nghe về phong tục của một số ngôi làng. Nếu có người qu/a đ/ời, dân làng sẽ treo đèn lồng trắng ở đầu làng để dẫn đường cho q/uỷ sai đến câu h/ồn. Giang Nguyệt Thiền đột nhiên vứt con cá trắm lớn xuống đất, cắm đầu chạy như đi/ên về phía ngôi làng.
“Mẹ!”
“Mẹ ơi! Con về rồi!”
Tôi và Tống Phi Phi lo lắng cho cô ấy nên vội vàng đuổi theo. Vừa chạy tôi vừa quan sát ngôi làng này, càng nhìn càng thấy q/uỷ dị. Những ngôi nhà bình thường về cơ bản đều tọa Bắc triều Nam, ánh sáng tốt, ở cũng thoải mái. Thế nhưng nhà cửa trong làng này lại xây thành một vòng tròn bao quanh trung tâm ngôi làng. Giống như... một ngôi m/ộ lớn.
5、
Mẹ của Giang Nguyệt Thiền đã mất. Ch*t vì khó sinh, một x/á/c hai mạng. Giang Nguyệt Thiền nắm ch/ặt bàn tay đã lạnh ngắt của mẹ, ánh mắt trống rỗng đến đ/áng s/ợ.
“Mẹ, tại sao mẹ không nói cho con biết là mẹ mang th/ai?”
“Cơ thể mẹ vốn dĩ đã không tốt, tại sao ở tuổi này còn mạo hiểm sinh đứa thứ hai?”
“Sinh con, tại sao không đến bệ/nh viện?”
“Tại sao mẹ lại không nghe lời con như vậy, mẹ nói đi!!!”
Cô ấy gào thét đến khản cả cổ, rồi buông tay ra tự t/át vào mặt mình.
“Tại tao một năm không chịu về nhà!”
“Đều tại tao! Đều tại tao!”
Tôi vội vàng nắm lấy tay cô ấy, Tống Phi Phi ôm chầm lấy cô ấy vào lòng:
“Giang Nguyệt Thiền, cậu bình tĩnh lại đi!”
“Đây là t/ai n/ạn, không ai muốn cả.”
Giang Nguyệt Thiền ôm lấy Tống Phi Phi, gào khóc nức nở, tiếng khóc thảm thiết khiến người nghe cũng phải xót xa.
“Tiểu Thiền, đây là bạn học của con sao?”
“Đừng khóc nữa, đưa bạn con đi ăn chút gì đi.”
Bố của Giang Nguyệt Thiền là một thợ săn thật thà chất phác. Rõ ràng cổ họng ông ấy cũng đã khản đặc vì khóc, vậy mà vẫn còn nhớ tới việc tôi và Tống Phi Phi đã ăn cơm chưa. Đúng là một người tốt.
Nhà của Giang Nguyệt Thiền trông hơi giống kiểu tứ hợp viện, vài gian nhà phụ bao quanh một cái sân nhỏ. Chính giữa sân trồng một cây hòe già, khiến tôi cau mày. Vị trí chính giữa của tứ hợp viện là nơi không được phép trồng cây. Trồng cây ở đó sẽ tạo thành chữ “Khốn”, là đại kỵ trong phong thủy. Tôi quan sát căn nhà nhỏ đổ nát này, lại nhìn bộ quần áo vải thô bạc màu của ông bố, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ. Phong thủy thế này, gia cảnh thế này, theo lý mà nói thì không thể nào nuôi dạy nên một sinh viên trường top 985 như Giang Nguyệt Thiền được. Ngôi làng này, quả nhiên nơi nào cũng lộ ra vẻ q/uỷ dị.
6、
“Nào, hai vị bạn học nhỏ cứ nghỉ ngơi ở đây một lát, cơm nước sắp xong rồi.”
“Nhà cửa bừa bộn, để các cháu chê cười rồi.”
“Hôm nay bận rộn quá, chỉ có chút cơm canh đạm bạc, đừng để ý nhé.”
“Aiz, chỉ có thể trách các cháu xui xẻo.”
“Thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại cứ đ/âm đầu vào!”
Ông bố Giang biểu diễn cho chúng tôi thấy thế nào là lật mặt nhanh hơn lật sách. Nhìn khuôn mặt dữ tợn ngoài cửa sổ, tôi cảm thấy đầu óc mình hơi không xử lý kịp. Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì vậy?
Ông ấy nhiệt tình đưa chúng tôi đến căn phòng nhỏ phía Tây, lau sạch bàn rồi rót cho chúng tôi hai cốc nước sôi. Sau đó xoay người bước nhanh ra khỏi cửa, tôi còn tưởng ông ấy vội đi bưng cơm. Kết quả ông ấy đóng cửa cái rầm, còn khóa trái lại. Đây là một căn nhà củi rất đơn sơ, góc tường còn xếp gọn gàng một đống củi cao bằng người. Ngoài cánh cửa gỗ hẹp phía Nam ra, ở độ cao khoảng 1 mét 5 so với mặt đất còn có một ô cửa sổ tròn đường kính nửa mét. Cửa sổ không lắp kính, chỉ đóng hai thanh gỗ dọc. Ông bố Giang lúc này đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi qua khe gỗ với vẻ âm trầm.
Tống Phi Phi nhíu mày, giọng lạnh lùng:
“Nhà ông là quán trọ hắc điếm à?”
“Ông hại ch*t bọn tôi, thì không nghĩ đến con gái ông sau này sẽ thế nào sao?”
Ông bố Giang sững sờ, đôi mắt trĩu xuống lộ ra vài phần đ/au khổ.
“Tiểu Thiền nó... nó còn tương lai nào nữa đâu?”
Nói xong, ông lau nước mắt rồi quay người định đi. Tôi quát lớn chặn ông lại:
“Đứng lại đó!”
“Cơm đâu! Chẳng phải nói mời bọn tôi ăn cơm sao!”
“Kẻ sát nhân còn cho ăn một bát cơm trước khi lên đoạn đầu đài, không thể để bọn tôi làm m/a đói được!”
Ông bố Giang lảo đảo hai bước, thở dài bất lực:
“Được, cho các cháu ăn.”
7、
Sau khi ông bố Giang đi, tôi và Tống Phi Phi chụm đầu thảo luận:
“Cậu bảo lát nữa ông ta cho mình ăn gì?”
“Có thịt không? Ông ta là thợ săn, trên núi này nhìn qua là biết nhiều thú rừng rồi.”
Tống Phi Phi chán gh/ét gạt tôi sang một bên:
“Tránh ra, nước miếng rơi hết lên người tôi rồi.”
Nhà họ Giang thực sự khiến tôi không thể nhìn thấu. Trên đường đi nghe Giang Nguyệt Thiền nói, cô ấy là sinh viên đại học duy nhất trong làng. Ngôi làng này mấy chục năm nay chưa từng có ai đỗ đại học. Thế mà nghe ý của ông bố Giang lúc nãy, ngay cả Giang Nguyệt Thiền cũng phải ch*t. Nhà họ ngoài Giang Nguyệt Thiền ra, chỉ còn một cậu em trai mười tuổi đang học tiểu học. Để nuôi Giang Nguyệt Thiền đến đại học, nhà họ Giang đã phải hy sinh không ít. Đứa con gái vất vả nuôi lớn đến vậy, rốt cuộc tại sao lại vô duyên vô cớ muốn gi*t nó? Hơn nữa, nhìn tướng mạo ông bố Giang, trung hậu chất phác, thật sự không nhìn ra điểm nào giống kẻ x/ấu.
“Các người đi/ên rồi à!”
“Tôi không đi! Bố! Bố nói gì đi chứ bố!”
“Bố, con đã đi học y rồi, con sẽ tìm ra cách mà!”
“C/ầu x/in bố, c/ầu x/in bố!”
“Con không cần, thả con ra, thả ra!”
Tiếng gào thét phẫn nộ dừng bặt.
Tôi và Tống Phi Phi cùng dán người vào cửa sổ, cố gắng nhìn tình hình bên ngoài qua ô cửa hẹp. Những thanh gỗ trên cửa sổ cản tầm nhìn quá, tôi xoay muốn g/ãy cả cổ mới lờ mờ thấy ông bố Giang bế Giang Nguyệt Thiền sang một căn phòng khác. Nhìn dáng vẻ đó, chắc là đã ngất đi rồi. Rất nhiều người mặc áo choàng đen theo sát phía sau ông bố Giang, cùng nhau đi vào phòng rồi đóng cửa lại. Không lâu sau, tiếng lầm rầm khàn đục truyền ra từ khe cửa. Âm thanh đó, giống như có hàng chục người đang cùng đọc chú, nghe mà dựng cả tóc gáy.
8、
Đợi mãi đến khi trời tối hẳn, ông bố Giang mới mặt đờ đẫn ném cho tôi hai cái bánh bao qua ô cửa sổ. Ngay cả một gói rau muối cũng không có. Tôi và Tống Phi Phi chán nản dựa vào tường, lặng lẽ chờ đợi đêm khuya. Đợi bên ngoài không còn ai, chúng tôi mới có cơ hội lẻn ra ngoài.