"Với cái điều kiện này của ông ta, mà nuôi nổi con chó có Cẩu Bảo sao?"
10、
Chủ sạp đ/ập mạnh vào đùi một cái.
"Cô em này, mắt nhìn tinh thật đấy!"
"Con chó này của tôi, sắp thành tinh tới nơi rồi."
"Ngày nào cũng lén ăn vụng gà, vịt, cá trong nhà, còn chạy vào núi tự bắt thỏ, gà rừng ăn."
"Từ sáng đến tối quậy phá không ngừng, thật sự là chịu hết nổi nó rồi!"
Đám đông vây xem nghe xong thì tắc lưỡi ngạc nhiên, nhưng vẫn có không ít người giữ thái độ hoài nghi.
"Bọn tôi dựa vào đâu mà tin, trong bụng con chó này của ông thực sự có Cẩu Bảo?"
"Ngoài việc rụng lông ghẻ lở, g/ầy gò, còn có đặc điểm gì nữa không?"
Chủ sạp đắc ý mở một bên lồng, cho chúng tôi xem hàm răng trong miệng chó.
"Con chó này của tôi, năm nay đã 18 tuổi rồi!"
Đôi mắt cô gái sáng lên, đột ngột bước tới trước:
"Thật sự 18 tuổi rồi sao?!!"
Người leo núi ai nấy đều mắt tinh như cú.
Nghe thấy vậy, lần lượt tiến lên quan sát con chó đen già.
"Trên mắt có một lớp màng trắng, đúng là chó già trên mười năm tuổi rồi."
"Ừm, chó càng nhiều tuổi, răng càng vàng, nhìn hàm răng vàng khè này xem, quả thật là có tuổi rồi."
"Nhìn cái chân nó kìa, duỗi không thẳng nổi, chắc là bị viêm khớp."
Tống Phi Phi lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tay, ghi chép đầy nghiêm túc:
"Chó nhiều tuổi, càng dễ sinh Cẩu Bảo."
Lúc đi học cũng chẳng thấy cô ấy có tinh thần này.
11、
Trong dân gian truyền rằng, chó quá 15 tuổi rất dễ thành tinh.
Mà chó có Cẩu Bảo, đa phần là chó bệ/nh.
Nếu trong cơ thể không có Cẩu Bảo, chó bệ/nh cơ bản không sống nổi lâu.
Đừng nói là 18 tuổi, đến 10 tuổi đã khó rồi.
Xem náo nhiệt đến mức này, không ít người đã động lòng.
Có một gã trung niên mặt đen đội mũ Lôi Phong bước tới.
"Con chó này của ông, thực sự b/án 200 ngàn sao?"
Chủ sạp cười đắc ý.
"Hê hê, giá cao thì được!"
Cô gái lập tức giơ tay:
"200 ngàn, tôi lấy!"
Tống Phi Phi một bước lao lên:
"1 triệu, tôi m/ua!"
Chủ sạp lập tức nhảy dựng lên, với tốc độ không tưởng mở lồng dắt con chó già ra, nhét dây dắt chó vào tay Tống Phi Phi.
"Chốt đơn!"
Kiều Mặc Vũ đ/ấm ng/ực dậm chân:
"Đồ ng/u, cậu không nhìn ra bọn họ đều là chim mồi sao!"
Tống Phi Phi mỉm cười nhạt.
"Nhìn ra chứ."
"Tôi không quan tâm nó có Cẩu Bảo hay không."
"Tôi m/ua nó, chỉ vì muốn tiễn nó một đoạn, để nó được an hưởng tuổi già."
12、
Đám đông vây xem đều ch*t lặng.
Chủ sạp ngơ ngác, nghi hoặc, khó hiểu:
"Cái kiểu làm màu này, cậu không sợ trong thẻ không có tiền à?"
Đợi đến khi Tống Phi Phi dứt khoát chuyển khoản xong 1 triệu, chủ sạp lập tức tỏ vẻ kính nể.
"Đại tiểu thư hào sảng!"
Đám đông xung quanh cũng phát ra những tiếng la ó:
"Đồ ng/u ngốc, có tiền mà ném qua cửa sổ!"
"1 triệu m/ua một con chó ghẻ, lũ phú nhị đại ch*t ti/ệt này sớm muộn gì cũng phá sạch gia sản!"
"Đó là 1 triệu đấy! Đủ để lo hậu sự cho cả nhà tôi, vậy mà cô ta mang đi tiễn một con chó!"
"Đả đảo chủ nghĩa tư bản thối nát!"
Người chưa tìm thấy, lại vác thêm một con chó.
Lại còn là một con chó già ghẻ lở trị giá cả triệu bạc.
Ba chúng tôi dắt chó rời khỏi chợ, định tìm một nơi trong thôn gần đó để ăn cơm.
Ngôi làng nhỏ này tuy chỉ có một quán ăn, nhưng thực đơn lại khiến người ta trợn mắt há hốc mồm.
Bàn tay gấu om, canh ngọc hành hươu, rư/ợu cốt hổ.
Tôi cảm thấy mình không phải đang xem thực đơn, mà là một danh sách các loài động vật hoang dã cần được bảo vệ.
Kiều Mặc Vũ vừa xem vừa lắc đầu:
"Điên rồ!"
"Hắc điếm, đúng là một cái hắc điếm!"
"Cái gì mà bàn tay gấu 18 ngàn một phần, ăn vào thành tiên được chắc?!!"
"Ông chủ, cho một phần tôi nếm thử."
13、
Tôi và Kiều Mặc Vũ cắm đầu gọi món, Tống Phi Phi gọi ông chủ lấy một đĩa thịt bò kho, định ra xe cho chó ăn.
Vừa bước ra khỏi quán, liền nghe cô ấy hét lớn một tiếng:
"Buông con chó 1 triệu của tôi ra!"
Con chó đó đã được cô ấy đặt tên là Tống Triệu Phú.
Tôi và Kiều Mặc Vũ lập tức bật dậy chạy ra ngoài.
Có hai bóng người đang ôm con chó, chạy như đi/ên về phía trong thôn.
Một b/éo một g/ầy, chính là cô gái và chủ sạp lúc nãy ở chợ.
Tôi tức đến mức mũi cũng lệch cả đi.
Đệch, dựng kịch lừa người thì thôi đi, vậy mà còn muốn tr/ộm chó về!
Chẳng lẽ là muốn dùng con chó này tiếp tục lừa tiền?
Thật là đáng gh/ét!
Tôi, Kiều Mặc Vũ và Tống Phi Phi nhìn nhau, lập tức chia làm ba hướng bao vây bọn họ.
Chủ sạp và cô gái chạy rất nhanh.
Nhưng trong cơn thịnh nộ, ba chúng tôi chạy còn nhanh hơn.
Hơn nữa con chó kia tuy g/ầy nhưng vóc dáng cao lớn, ít nhất cũng phải 30-40 cân.
Chủ sạp ôm chó, rất nhanh đã bị tôi đuổi kịp.
Tôi tung một cước vào lưng ông ta, ông ta mất thăng bằng, chỉ đành buông tay.
Khi tôi ôm ch/ặt con chó vào lòng, ông ta đã ngã sấp mặt xuống đất.
Tống Phi Phi từ xa lao tới, vung nắm đ/ấm nện thẳng vào mặt chủ sạp;
"Dám tr/ộm con Triệu Phú của tôi này!"
"Dám lừa tôi này!"
Chủ sạp ôm đầu gào khóc;
"A Tinh, c/ứu anh!"
14、
Cô gái từ sau một thân cây lớn ló nửa người ra, cười tủm tỉm chào hỏi chúng tôi.
"Kiều Mặc Vũ, ngưỡng m/ộ đã lâu, ngưỡng m/ộ đã lâu."
Cô gái này tên là Giang Nam Tinh, chính là hậu nhân của vị phi tần kia.
Sở dĩ cô ấy mãi không xuất hiện là vì muốn thăm dò bản lĩnh của chúng tôi.
"Ấy da, đùa chút thôi mà."
"Bây giờ, có thể trả chó lại cho chúng tôi được chưa?"
"Con chó này tôi và Lão Hắc nuôi hơn mười năm rồi, giống như người nhà của chúng tôi vậy."
Giang Nam Tinh đúng là tính toán kỹ lưỡng.
Nếu cô ấy thấy chúng tôi bản lĩnh không đủ, không giúp được cô ấy tìm báu vật, thì còn có thể lừa của chúng tôi 1 triệu.
Bây giờ bị chúng tôi bắt được, liền nói là mình chỉ đùa thôi.
Kiều Mặc Vũ sa sầm mặt, nhưng vì nể tình ân tình tổ tiên n/ợ, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Cô ấy tức gi/ận đ/á văng mấy viên sỏi dưới chân.
"Linh Châu, trả con chó đó cho họ đi."
Tôi lắc đầu:
"Không trả."
"Trong bụng con chó này không phải Cẩu Bảo, mà là mang Âm th/ai."
"Nếu tôi không c/ứu nó, trong vòng 3 ngày chắc chắn sẽ ch*t."
Giang Nam Tinh sững sờ, biểu cảm cuối cùng cũng có vài phần ngây thơ đúng với độ tuổi;
"Th/ai gì cơ?"
15、
Kiều Mặc Vũ kinh ngạc tột độ, cô ấy ngồi xổm xuống, bẻ miệng con chó ra, chăm chú nhìn vào lưỡi nó.
Gốc lưỡi con chó này đã đen xì, lại gần chỉ thấy một mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi.
Cô ấy sững người, lập tức lấy từ trong túi ra một chiếc thìa sắt, cẩn thận cạo một chút rêu lưỡi màu đen xám.
Con chó rất ngoan, không động đậy cũng không kêu, mặc cho Kiều Mặc Vũ xoay xở.
Giang Nam Tinh và Lão Hắc ngồi xổm bên cạnh, thở cũng không dám thở mạnh."}