Sợ là đến đi một bước thôi cũng đã thấy vất vả.
Tôi nín thở, cẩn thận nắm lấy một hòn đ/á lồi lên phía trước, định mượn lực để đu người qua.
Vừa chạm vào hòn đ/á, tôi đã thấy có gì đó không ổn.
Hòn đ/á này sao mà lạnh thế, lại còn hơi đ/âm vào tay nữa?
Cứ như thể tôi vừa chạm vào vảy của thứ gì đó vậy.
Đúng lúc này, hòn đ/á chuyển động, vung lên như một chiếc roj quất thẳng vào ng/ực tôi.
May mà hai chân tôi vẫn đang móc vào một hòn đ/á khác.
Cả người tôi lệch đi, treo ngược xuống dưới.
Treo được một nửa, tôi chợt nhớ ra bên dưới là vũng nước đ/ộc có thể ăn mòn cả thép.
Tôi chỉ đành vặn người, co cơ bụng, cưỡng ép thực hiện động tác lộn ngược trên không.
Thế nhưng đợt tấn công thứ hai của hòn đ/á đã ập tới.
Khối đ/á trên đỉnh đầu như sống lại, lắc lư tứ phía.
Một trong số đó thậm chí còn há miệng, lộ ra hai hàng răng nhọn hoắt.
Ôi vãi, đây là một con Thạch Tích (thằn lằn đ/á)!
Tống Phi Phi đang bám vào một cái chân của Thạch Tích.
Bị nó đ/á một cái, cô ấy lập tức mất điểm tựa, rơi thẳng xuống dưới.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Giang Nam Tinh vươn tay ra, túm lấy cô ấy.
35、
May mắn thay, vũng nước đ/ộc này không lớn.
Kiều Mặc Vũ đã trèo ra khỏi phạm vi của nó trước, Giang Nam Tinh và Tống Phi Phi cũng nhảy ra ngoài, chỉ còn lại tôi và con Thạch Tích này.
Đây là một con Thạch Tích khổng lồ, dài chừng 4-5 mét.
Nhìn thoáng qua trông như một con cá sấu lớn.
Hai mắt của nó chính là hai khối quặng vàng.
Trên cơ thể phủ đầy màu vàng kim, khóe miệng không ngừng nhỏ xuống thứ chất nhầy màu xanh lục.
Vũng nước đ/ộc kia, hóa ra chính là nước dãi của nó!
Nó dùng cái miệng lớn và cái đuôi tấn công tôi không ngừng, cố gắng hất tôi vào vũng nước đ/ộc.
Kiều Mặc Vũ và Tống Phi Phi nhìn mà muốn nứt cả mắt.
Tống Phi Phi không nhịn được thốt lên:
"Linh Châu, cẩn thận!"
Cả đời này tôi chưa bao giờ luống cuống tay chân như vậy.
Xoay người nhảy nhót trên vách đ/á không ngừng nghỉ, chỉ sợ sơ sẩy một chút là bị con Thạch Tích này cắn trúng.
Giang Nam Tinh sốt ruột dậm chân:
"Suỵt, đừng nói chuyện."
Tống Phi Phi đẩy cô ấy ra:
"Không quản được nhiều thế nữa!"
Cô ấy cầm lá bùa trong tay, kết ấn Lôi Quyết.
"Huyền Khung Khởi Khiếu, Lôi Phủ Khai Thiên, Hô Thiên Linh Tụ Khí, Hoán Vạn Đình Quy Thương!"
Thạch Tích bị bùa Lôi đ/á/nh trúng, phát ra một tiếng hừ lạnh.
Tôi chớp lấy cơ hội này nhảy xuống đất, kéo Tống Phi Phi và Kiều Mặc Vũ cắm đầu chạy thục mạng.
"Chạy đi!"
Giang Nam Tinh dậm chân, cuối cùng đành bất lực chạy theo sau chúng tôi.
36、
Theo sau lá bùa Lôi của Tống Phi Phi, cả hầm mỏ như sống dậy.
Tôi chưa bao giờ thấy nhiều cóc đến thế.
Đỏ, xanh, vàng, đen, thậm chí còn có loại phát quang.
Loại nhỏ nhất chỉ bằng móng tay, rơi trên người chúng tôi như mưa.
Vừa chạy tôi vừa cố gắng gạt chúng ra.
Đến nói cũng không dám, chỉ sợ vừa mở miệng là chúng rơi vào mồm.
Mà con cóc lớn nhất thì còn cao hơn cả người.
Cái lưỡi thò ra dài tận 2 mét, một cái lưỡi là cuốn được cả bốn chúng tôi.
Trong đó có vài con cóc mang theo đ/ộc tố.
Những bộ đồ leo núi đắt tiền của chúng tôi giờ đây đều trở thành đồ rá/ch rưới của Cái Bang.
May mà Lão Tam không vào cùng.
Chúng tôi còn có quần áo che chắn, nó thì lông rụng sạch sành sanh.
Nếu bị cắn một cái, chắc là rụng cả miếng thịt.
Trong chớp mắt, tôi đột nhiên hiểu ra trong bụng Lão Tam mang th/ai cái gì.
Vạn vật đều có linh tính, con người là đứng đầu linh vật.
Trong loài vật, linh khí của mười hai con giáp là thịnh nhất.
Con Thạch Tích này đoạt tạo hóa đất trời mà thành tinh quái.
Mà nó lại do đ/á hóa thành, không thể sinh con.
Chỉ có mượn thân x/á/c của người hoặc vật mới có thể thuận lợi sinh hạ hậu đại.
37、
Giang Nam Tinh là người Biệt Bảo, mang theo dị bảo bên mình, Thạch Tích không thể ký sinh Âm th/ai lên người cô ấy.
Nó đành lùi bước, ký sinh Âm th/ai vào Lão Tam.
Thái Cực tướng này có hai món chí bảo âm dương.
Dương bảo là Kim Thiềm, âm bảo chính là Thạch Tích.
Nơi Kim Thiềm ở, dương khí của vàng vượng thịnh.
Thế nhưng, chí dương tất sinh âm.
Âm khí của vàng hóa thành con Thạch Tích này.
Trong cơ thể Thạch Tích, chắc chắn có một viên nội đan.
Tác dụng của viên đan này trái ngược hoàn toàn với Kim Thiềm.
Kim Thiềm chiêu tài, còn viên đan này là phá tài.
Nếu thấy nhà nào không vừa mắt, ném viên đan này vào nhà họ, nhẹ thì phá sản nghèo túng, nặng thì cửa nát nhà tan.
Đúng là một món vũ khí hại người lợi hại.
Muốn giải Âm th/ai trên người Lão Tam, chỉ cần cho nó uống vật trên người Kim Thiềm là được.
"Chạy về hướng này!"
Giang Nam Tinh dẫn chúng tôi đi lòng vòng trong hầm mỏ, khiến tôi hoàn toàn mất phương hướng.
Vừa chạy vừa nhìn, phía trước đột nhiên thoáng đãng.
Giữa hầm mỏ này lại là một khoảng trống không.
Trên mặt đất có một cái lỗ lớn xuyên thẳng từ đáy núi lên đỉnh núi.
Một vầng trăng sáng đang tĩnh lặng chiếu vào trong lỗ, rọi xuống đáy hang những ánh hào quang nhạt nhòa.
Hôm nay là ngày rằm, ánh trăng rất sáng.
Cho nên tôi nhìn thấy ngay con Kim Thiềm to như con bò đang ngồi trên mặt đất.
Không còn cách nào khác, nó quá sáng.
Ánh vàng trên người nó khiến tôi cảm thấy nó còn chói mắt hơn cả mặt trăng trên trời.
Kiều Mặc Vũ nhìn đến ngẩn ngơ.
"Mẹ kiếp, tớ nhìn một cái là nhận ra ngay đây chính là ông bố ruột bị bọn buôn người b/ắt c/óc của tớ."
38、
Kim Thiềm chỉ liếc nhìn chúng tôi một cái nhạt nhẽo.
Ánh mắt đó không mang theo một chút nhiệt độ nào, giống như đang nhìn đám kiến ven đường.
Tôi nhìn cái sừng vàng dài bằng ngón tay cái trên đỉnh đầu nó, lòng say mê đến mức mê mẩn.
Chỉ có một người, không bị Kim Thiềm chấn động.
Giang Nam Tinh lùi lại nửa bước không dấu vết, ánh mắt đầy cảnh giác.
Ba chúng tôi nhìn Kim Thiềm quá đỗi chăm chú, không để ý rằng con Thạch Tích kia đã đuổi kịp.
Khi nó nhìn thấy Kim Thiềm, liền đột ngột dừng bước.
Đôi mắt đang nhắm hờ của Kim Thiềm từ từ mở ra.
Toàn thân tôi dựng đứng cả lông tơ.
Không ổn rồi.
"Mau nằm xuống!"
Giây tiếp theo, cái đuôi của Thạch Tích quất g/ãy một cột đ/á.
Cái cột đ/á to bằng thùng nước bay qua đầu bốn người chúng tôi, lao thẳng về phía Kim Thiềm.
Trong đôi mắt to của Kim Thiềm ẩn chứa sát ý sắc bén.
Nó nhảy dựng lên, lao về phía Thạch Tích.
Phía sau nó là vô số con cóc đ/ộc khổng lồ.
Bốn chúng tôi hèn nhát trốn sau một tảng đ/á, lén lút thò nửa cái đầu ra ngoài.