Nói nhảm với người ch*t làm gì chứ!
Vu Cảnh Minh sốt ruột, bám theo tôi như một con chó nhỏ, tốc độ nói nhanh như chớp.
"Chi Ngọc! Em nghe anh nói được không? Giữa chúng ta có hiểu lầm! Thực ra anh vẫn yêu em và con!"
"Chẳng phải chúng ta đã bàn xong ngày mai sẽ ly hôn sao? Dù em có tin hay không, anh vẫn sẽ để lại phần lớn tài sản cho em và con gái! Thật đấy! Chi Ngọc, em để anh nói hết đã rồi hãy vào trong!"
"Vợ ơi! Anh c/ầu x/in em, nghe anh nói hai câu được không? Đây là tâm nguyện duy nhất của anh!"
Chân tôi khựng lại, dừng bước rồi ngồi xổm xuống.
Thấy vậy, Vu Cảnh Minh làm giọng dịu dàng hơn, xen lẫn tiếng nức nở, cố gắng tiếp tục đ/á/nh bài tình cảm.
"Vợ à, người ta vẫn nói nghĩa tử là nghĩa tận, anh biết anh có lỗi với em, cũng biết em h/ận anh. Anh thừa nhận, anh là đồ khốn! Là anh có lỗi với em! Đến khi ch*t rồi anh mới biết hối h/ận, hối h/ận vì đã không trân trọng hai mẹ con em."
Phét lác, muốn trân trọng thì đã trân trọng từ lâu rồi.
Cái dây giày ch*t ti/ệt này sao buộc khó thế không biết!
"Người sắp ch*t lời nói thường chân thật, huống hồ anh đã ch*t rồi? Nể tình kiếp này chúng ta có duyên làm vợ chồng, anh chỉ muốn nói với em vài lời tâm can cuối cùng."
"Chuyện của Dư Chân, em đừng làm khó cô ấy, cô ấy chỉ là một..."
Tôi buộc xong dây giày, không một giây chần chừ, lao thẳng vào đồn cảnh sát với tốc độ chạy nước rút 100 mét!
H/ận hay yêu gì đó, tôi không biết.
Tôi chỉ biết Vu Cảnh Minh là trẻ mồ côi, tôi và con gái chính là người thừa kế tài sản duy nhất của hắn.
Ông chồng lạnh lùng cứ thế biến thành những con số ấm áp trên thẻ ngân hàng!
Tuyệt quá!
03
"Chi Ngọc! Anh c/ầu x/in em hãy đối xử tử tế với Chân Chân! Cô ấy chỉ là một cô gái trẻ đáng thương! Em cũng từng trẻ tuổi, cũng từng phạm sai lầm mà, em nghĩ cho Chân Chân một chút được không?"
Vu Cảnh Minh thao thao bất tuyệt, tôi coi như đi/ếc, nở nụ cười rạng rỡ nhìn về phía cảnh sát.
"Chào các anh, tôi là Quan Chi Ngọc, người vừa có chồng ch*t đây ạ."
Cảnh sát sững sờ, sau đó nhìn tôi với ánh mắt phức tạp rồi mời tôi ngồi xuống.
Từ lúc phát hiện Vu Cảnh Minh t/ử vo/ng đến giờ, đủ để họ loại trừ nghi vấn đối với tôi, cũng đủ để họ điều tra rõ ràng chuyện lùm xùm giữa ba người chúng tôi.
Vu Cảnh Minh vốn đã muốn đ/á tôi để đến với Dư Chân.
Nhưng tôi không chịu, dù thế nào cũng không bao giờ thành toàn cho đôi nam nữ khốn nạn này.
Công việc của hắn rất đặc th/ù, chỉ cần tôi làm ầm ĩ lên là hắn tiêu đời.
Hai kẻ đó hành hạ tôi đến mức đổ bệ/nh, tôi không thể đi làm, con gái lại còn nhỏ, hắn nắm thóp chi phí sinh hoạt của hai mẹ con tôi.
Chúng tôi hành hạ lẫn nhau, lại vô cùng ăn ý.
Dù trước mặt đồng nghiệp hay bạn bè, chúng tôi đều giấu giếm không một kẽ hở.
Nhưng đó là chuyện của quá khứ.
Trước mặt cảnh sát, chuyện của chúng tôi bị họ điều tra rõ mồn một.
Vì vậy, tôi không cần phải giấu giếm, cũng không cần phải giả vờ đ/au buồn trước mặt cảnh sát.
Đương nhiên, cảnh sát cũng nhanh chóng thích nghi, họ đã chứng kiến biết bao sóng gió, chuyện nhỏ nhặt này chẳng đáng là bao.
"Cô Quan, xin hãy... ừm... tiết buồn. Hôm nay mời cô đến ngoài việc thông báo tin này, còn muốn tìm hiểu thêm tình hình."
"Hiện tại chúng tôi đã kiểm tra camera, bước đầu nhận định cô Dư Chân là nghi phạm. Cô Dư cho rằng cô đã dây dưa nhiều năm nhưng đột nhiên đồng ý ly hôn là vì ôm h/ận trong lòng, có mưu đồ từ trước nên đã ra tay gi*t hại ông Vu, sau đó đổ tội cho cô ấy. Dĩ nhiên chúng tôi đã loại trừ nghi vấn đối với cô, nhưng cô Dư muốn gặp cô một lần, không biết cô có đồng ý không?"
Trời ơi! Thật muốn đến chùa quyên thêm ít tiền quá, sao quả báo lại đến nhanh thế này!
Tôi lập tức thấy sảng khoái, bệ/nh tình cũng đỡ thêm một nửa: "Tôi muốn hỏi, nếu x/á/c nhận là do cô ta khiến chồng tôi ch*t, cô ta sẽ phải ngồi tù chứ?"
Cảnh sát nhìn nhau, đưa ra câu trả lời khẳng định.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy: "Tôi không gặp cô ta, cứ để cô ta ngồi tù đi, tôi còn phải đi lo hậu sự cho ông chồng ch*t ti/ệt của mình đây!"
Vu Cảnh Minh lao bổ đến trước mặt tôi, quỳ sụp xuống, khổ sở c/ầu x/in: "Vợ ơi, anh c/ầu x/in em, đừng làm vậy! Chuyện này không liên quan đến Chân Chân, nếu cô ấy ngồi tù, cả đời này coi như xong!"
"Chúng ta cũng có con gái mà, đúng không? Nếu sau này con gái chúng ta phạm lỗi, em cũng sẽ mong có người cho nó một cơ hội! Anh c/ầu x/in em! Hãy đi gặp Chân Chân đi! Anh thực sự có lỗi với em, cũng thực sự yêu cô ấy, anh c/ầu x/in em giúp anh."
Tôi tức đến mức tối tăm mặt mũi, toàn thân r/un r/ẩy.
Hắn là một người cha, không những ngoại tình mà còn dùng con gái ra để u/y hi*p tôi. Sao giờ lại có mặt mũi dùng con gái để c/ầu x/in cho Dư Chân chứ!
Con gái tôi lương thiện đáng yêu, ngoan ngoãn hiểu chuyện, tuyệt đối không bao giờ vô liêm sỉ mà dây dưa với chồng người khác! Tuyệt đối không bao giờ làm kẻ thứ ba! Càng không bao giờ có mắt nhìn kém cỏi đến mức chọn trúng loại đàn ông này!
Hít một hơi thật sâu, tôi bỗng thay đổi ý định.
Tôi bình thản quay người, nhìn về phía cảnh sát: "Được, tôi gặp cô ta."
04
Trước đây mỗi lần tôi và Dư Chân gặp nhau, một người là vợ, một người là tình nhân của Vu Cảnh Minh.
Giờ thì buồn cười thật.
Dư Chân là nghi phạm, còn tôi là người nhà nạn nhân.
Không biết Dư Chân sẽ có cảm nghĩ gì, dù sao tôi cũng thấy rất hả hê.
"Không biết Chân Chân giờ thế nào rồi, cô ấy nhát gan như vậy, chắc chắn là sợ lắm." Vu Cảnh Minh thở dài, lải nhải không ngừng, còn không quên nhắc nhở tôi: "Vợ à, lát nữa gặp cô ấy đừng hung dữ quá. Chuyện này, cô ấy cũng là nạn nhân."
Tôi cười khẩy, chỉ thấy nực cười.
Chúng tôi là bạn học đại học.
Bố mẹ hắn mất sớm, thân cô thế cô, nhưng chưa bao giờ tự ti yếu đuối, ngược lại, hắn làm việc gì cũng dốc toàn lực, ngay cả việc theo đuổi tôi cũng vô cùng mãnh liệt.
Yêu đương rồi kết hôn, mọi chuyện thuận nước đẩy thuyền.
Vu Cảnh Minh rất nỗ lực trong công việc, hắn nói lấy hắn, hắn sẽ cho tôi cuộc sống tốt nhất.
Đúng như lời hắn nói, hắn thăng tiến rất nhanh, cuộc sống của chúng tôi ngày càng tốt đẹp.
Cho đến khi tôi mang th/ai, sinh con gái.
Phát hiện Vu Cảnh Minh ngoại tình không hề khó, vì hắn vốn chẳng định giấu giếm tôi.
Lúc đó tôi còn đang ở cữ, Vu Cảnh Minh đã trực tiếp mang Dư Chân về nhà, dưới danh nghĩa là bảo mẫu.
Nhưng Dư Chân cứ õng ẹo dựa vào lòng Vu Cảnh Minh, miệng gọi "anh ơi" ngọt xớt, nào giống bảo mẫu, rõ ràng là đến để khiêu khích tôi.