「Bà ta bảo rằng đã chán ngấy bà từ lâu rồi, Lý Trân mới là tình yêu đích thực của đời ông ta. Phì! Đồ cặn bã!
"Ông ta đã có một cuộc đời vinh hiển, đến năm 80 tuổi lại nhớ đến bà, không phải nực cười sao?"
Khóe miệng tôi co gi/ật: "Đúng là một màn 'theo đuổi vợ hỏa táng tràng' đầy kịch tính."
Minh Lan hỏi tôi: "Vậy bà đã nhớ ra chưa?"
Những gì bà ấy nói, tôi thực sự có chút ấn tượng mơ hồ.
Tôi gật đầu: "Đây chẳng phải là... bộ phim truyền hình về tổng giám đốc bá đạo theo đuổi vợ mà tôi thích nhất sao? Tình tiết y hệt luôn."
Minh Lan lườm tôi: "Chịu bà luôn, không nhớ ra thì thôi, uống rư/ợu đi."
Tôi nhìn những nếp nhăn trên khuôn mặt bà ấy, vì năm tháng mà đôi lông mày sắc sảo thời trẻ cũng trở nên hiền từ.
Tôi nâng ly chạm cốc cùng bà ấy.
7
Sau khi tiễn Minh Lan về, tôi tắt điều hòa, ngồi ngoài ban công hóng mát, đ/ốt một khoanh nhang muỗi dưới chân.
Buổi tối mùa hè, thật là dễ chịu.
Vốn muốn tĩnh tâm, nhưng trong đầu cứ ồn ào náo nhiệt.
Thú thật, thời trẻ ai mà chẳng từng yêu đương vài lần, nhưng đó là chuyện từ đời nào rồi, ai mà nhớ cho rõ?
Danh bạ điện thoại thời trẻ của tôi, theo từng người bạn già qu/a đ/ời, từng cái tên bị gạch đi, sắp biến thành sổ sinh tử rồi.
Đúng vào ngày tròn 80 tuổi.
Phó Quốc Cường như một quả đại bác lao vào cuộc sống của tôi.
Thế là cuộc sống hưu trí bình lặng của tôi lại trở nên gà bay chó sủa.
Đang nghĩ ngợi, chiếc điện thoại người già của tôi kêu tít tít.
Mở tin nhắn ra xem, người gửi lại là Phó Quốc Cường.
Nhưng tôi rõ ràng không hề cho ông ta số, không biết ông ta lấy từ đâu ra, có lẽ đây là kỹ năng đặc biệt của tổng giám đốc bá đạo chăng.
Tôi chỉnh cỡ chữ to nhất, đẩy kính lão, chỉ thấy trên đó viết:
【Đồng chí Thục Phân, là tôi đây.】
【Tôi đang ở tiệm tạp hóa cổng khu chung cư của bà, m/ua món 'Tiểu Thần Đồng' bà thích nhất... Thời trẻ không biết 'Tiểu Thần Đồng' ngon thế nào, bị Haagen-Dazs che mờ mắt. Bây giờ, tôi đã trưởng thành, nhìn rõ tâm h/ồn mình rồi.】
【Thục Phân, tôi vẫn không thể quên được bà, xin hãy cho tôi thêm một cơ hội.】
Tôi cân nhắc một lát, dùng bàn phím viết tay, từng chữ từng chữ trả lời:
【Tổng giám đốc Phó, chuyện đã qua lâu như vậy rồi, xin ông hãy giữ mình.】
【Chúng ta không phải người cùng một thế giới... Người dùng nước hoa Lục Thần như tôi, sao xứng với người dùng Dior Sauvage như ông được?】
Mùa hè, thời tiết thay đổi quá nhanh, khi tin nhắn của tôi hiển thị đã gửi.
Một cơn mưa như trút nước đổ ập xuống.
Tôi theo bản năng chạy đi đóng cửa sổ.
Qua ban công, chỉ thấy dưới ánh đèn đường vàng vọt, Phó Quốc Cường đứng đó cô đ/ộc, cơn mưa lớn làm ông ta ướt sũng từ đầu đến chân.
Ông ta chụm tay quanh miệng, gào thét x/é lòng:
"Thục Phân——bà đang nghe chứ? Tôi biết bà nhất định nghe thấy! Tôi thật sự biết sai rồi Thục Phân!"
"Tôi có thể không dùng Dior Sauvage, không dùng Bvlgari, thậm chí không làm tổng giám đốc nữa, nhưng tôi không thể không có bà!"
Khóe miệng tôi co gi/ật, trả lời lại:
"Tôi tuyệt đối không thể yêu đương với ông! Ngày mai cháu gái tôi nghỉ học rồi, tôi không rảnh! Ông bỏ cái ý định đó đi!"
Phó Quốc Cường quỳ sụp xuống đất, ngửa mặt lên trời gào thét: "Không!!!"
Một tia sét đ/á/nh ngang, cả thế giới chỉ còn tiếng mưa.
Cuối cùng cũng có người không chịu nổi nữa.
Một thanh niên ở tầng 3 ló đầu ra: "Ông ơi, về nhà đi! Bà ấy đã không còn yêu ông nữa rồi! Đừng cố chấp nữa! Nhân gian không đáng đâu!"
Cô gái tầng 5 cũng ló đầu ra: "Đừng tự cảm động bản thân nữa, ông vốn dĩ không yêu bà ấy! Ông quỳ dưới mưa chỉ để cảm động chính mình thôi!"
Chàng trai tầng 9: "Thế giới này rộng lớn lắm, nắm không được cát thì hất nó đi! Đừng làm chú hề vì bà ấy nữa!"
Cô gái tầng 8: "Thâm tình đến muộn còn rẻ hơn cỏ! Bà ơi, bà cứ mạnh dạn tiến về phía trước! Đừng quay đầu lại!"
...
Các bạn ạ, đêm mưa này quả thực là vô cùng đặc sắc.
Ngày hôm sau, chuyện tình hoàng hôn của hai kẻ si tình chúng tôi đã lan truyền khắp khu chung cư Hoa Phố.
8
Tôi đi đón cháu gái tan học, con bé nhảy chân sáo suốt dọc đường.
"Bà ngoại! Cháu nghe nói câu chuyện tình yêu của bà và ông Phó hai ngày nay rồi, còn hay hơn cả phim truyền hình nữa."
Tôi âu yếm vuốt ve trán cháu gái.
"Ngoan, nghỉ hè rồi thì chơi cho vui, đừng tìm hiểu đời tư của bà ngoại nữa, hơi không phù hợp với trẻ em đấy."
Cháu gái lắc đầu, từ trong cặp sách lấy ra một cuốn sổ tay hình chó Cinnamoroll.
"Bà ngoại, cháu ghi chép lại câu chuyện của hai người vào cuốn sổ này rồi, còn hay hơn cả tiểu thuyết. Mùa hè này! Cháu sẽ theo dõi đến cùng!"
Tôi hít một hơi thật sâu.
Đây đúng là nỗi nh/ục nh/ã ê chề mà!
Nhưng tôi cũng chẳng thể tìm kẻ đầu têu Phó Quốc Cường để tính sổ.
Bởi vì——ông ta bị dầm mưa sốt cao không hạ, bị con trai đưa vào bệ/nh viện truyền nước rồi.
Tuổi cao mà không chịu nhận già, kết cục chính là như vậy.
Con gái hai năm nay bận rộn, sợ tôi buồn chán nên đã đăng ký cho tôi một khóa học ở trường đại học người cao tuổi.
Không có Phó Quốc Cường quấy rối, tôi chuyên tâm đắm mình trong đại dương tri thức.
Hôm nay đi học, thầy Lưu bất ngờ giới thiệu: "Hôm nay lớp chúng ta có một bạn học mới chuyển đến, mọi người hãy hòa đồng với nhau nhé."
Nhìn mái tóc bạc trắng đó, đôi lông mày đậm đặc trưng đó, tôi nghiến răng nghiến lợi——Phó Quốc Cường!
Ông ta nháy mắt một cái đầy điệu đà, nếp nhăn đuôi mắt hiện rõ.
"Chào mọi người, tôi tên Phó Quốc Cường, trước khi nghỉ hưu là tổng giám đốc, mong mọi người chỉ giáo nhiều hơn."
Ông ta có phải bị sốt ch/áy n/ão rồi không?
Cho dù trăm nghìn lần không muốn, Phó Quốc Cường vẫn trở thành bạn cùng lớp của tôi.
Trong giờ thanh nhạc, thầy giáo dẫn chúng tôi hát rap, tôi vừa mở miệng định bắt theo flow thì bị Phó Quốc Cường ngắt lời.
Ông ta không chịu hát rap, cứ túm lấy mũ của tôi, còn hỏi tôi có ăn que cay không.
Tôi không nhịn nổi nữa.
"Phó Quốc Cường, ông có thể yên tĩnh một lát được không?"
"Ông còn làm chậm trễ việc học của tôi nữa, tôi sẽ mách thầy đấy."
Phó Quốc Cường gãi đầu, hồi lâu mới nặn ra được một câu: "Tôi chủ yếu là muốn trò chuyện với bà thôi... Kính lão của bà bao nhiêu độ thế, cho tôi mượn đeo thử đi?"
Tôi giơ tay thẳng lên: "Thầy ơi, ông ấy quấy rối em."
Thầy Lưu nhíu ch/ặt mày.
"Tổng giám đốc Phó! Nếu ông còn quấy rối bạn học nữ, tôi sẽ liên lạc với con trai ông, mời anh ấy đến trường một chuyến!"
Phó Quốc Cường cuối cùng cũng ỉu xìu.
9
Khi tan học, Phó Quốc Cường nhét một mảnh giấy vào túi tôi.