"Đợi sau này tôi có tiền, tôi m/ua lại cho em cái khác." Lúc đó tôi tùy miệng dỗ dành anh.

Không ngờ, anh vẫn còn đeo.

"Chú nhỏ, chú đang yêu à?" Mắt Chu Hành sáng rực, "Ai thế?"

Ánh mắt hóng hớt không cách nào che giấu nổi.

Tôi bấm ch/ặt ngón tay, thầm cầu nguyện Lục Chính Châu tốt nhất nên biết điều một chút.

Ánh mắt Lục Chính Châu dán ch/ặt lên người tôi.

Tôi chột dạ quay mặt đi.

"Vẫn đang theo đuổi." Anh nhướn mày, cười đầy ẩn ý, "Sau này sẽ cho cháu gặp."

Anh còn bồi thêm một câu: "Đám cưới của chúng ta, vị trí phù rể, nhất định là cháu rồi."

Đột nhiên được giao trọng trách, Chu Hành với mái tóc vàng hoe hiếm khi nghiêm túc nói: "Chú cứ yên tâm, chỉ cần chú mở lời, chuyện này cứ giao cho cháu."

Tôi nhìn đĩa thức ăn, tim đ/ập như trống trận.

Khó khăn lắm mới đợi đến lúc kết thúc, Lục Chính Châu đi thanh toán.

Tôi đứng dậy chuẩn bị chuồn, Chu Hành một tay đút túi chặn tôi lại.

"Sao tôi cứ thấy..."

Cậu ta kéo dài giọng, đ/á/nh giá gương mặt tôi: "Cô và chú nhỏ của tôi có bầu không khí lạ lắm nhỉ?"

"...Hả?"

Tim tôi tức thì treo ngược lên cổ họng.

Chẳng lẽ cậu ta nhìn ra rồi?

"Lạ là rất xứng đôi."

Chu Hành sờ cằm "chậc" một tiếng: "Đừng nghĩ nhiều, chỉ là tự nhiên thấy cô có vẻ thích kiểu người như chú nhỏ của tôi."

Tôi thở phào một hơi.

Đúng là hú vía.

Tuy tôi cũng chẳng muốn gả cho Chu Hành.

Nhưng lúc này thực sự muốn mở đầu óc tên này ra xem thử, có phải bị bệ/nh gì không.

Ai lại vừa mở miệng đã nói vị hôn thê của mình xứng đôi với người đàn ông khác chứ?

"Tôi đi đây, không tiễn."

Tôi từ chối lời đề nghị đưa tôi về nhà của Chu Hành.

Quay người chuẩn bị chuồn thêm lần nữa.

Vừa đến cửa.

Một chiếc Bentley sang trọng kín tiếng dừng lại trước cửa.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra đường quai hàm sắc lẹm.

"Lên xe."

Tôi lắc đầu, lùi lại.

"Hừ."

Lục Chính Châu cười khẽ một tiếng.

"Giang Nhan."

Anh nghiêng đầu, ánh mắt đặt trên mặt tôi, giọng điệu không nhanh không chậm.

"Em nói xem, tôi có nên đi nói với Chu Hành ngay bây giờ không..."

"Rằng vị hôn thê của cậu ta, ở mặt trong đùi, có một nốt ruồi son?"

05

Cửa phòng khách sạn đóng lại sau lưng.

Tôi vẫn còn đang nghĩ xem nên mở lời thế nào.

Giây tiếp theo, tôi đã bị Lục Chính Châu giữ eo ép vào tường ngay lối vào.

Anh hôn xuống.

Dữ dội và tà/n nh/ẫn, mang theo chút ý vị trừng ph/ạt.

Nhưng lại đột ngột nhẹ nhàng đi khi chạm vào khóe môi tôi, như thể sợ làm vỡ thứ gì đó.

Tôi không thở nổi, ngón tay nắm ch/ặt vạt áo sơ mi của anh.

Không biết là muốn đẩy ra hay muốn níu lấy.

Ngón tay anh luồn qua tóc tôi, giữ ch/ặt gáy, hôn càng sâu hơn.

Tôi khó nhịn mà co quắp các ngón chân.

"Lục Chính Châu..."

Tôi nặn ra tên anh trong lúc lấy hơi.

Anh không đáp.

Nụ hôn trượt từ khóe miệng xuống dái tai, mang theo hơi thở nóng rực rơi trên mảng da thịt ấy.

Toàn thân tôi run lên.

Đó là nơi nh.ạy cả.m nhất của tôi.

Vô số đêm ngày âu yếm, anh còn quen thuộc những điểm nh.ạy cả.m trên người tôi hơn cả chính tôi.

"Không phải chạy giỏi lắm sao?"

Giọng anh trầm khàn, như nghiền ra từ lồng ng/ực.

"Lừa tôi?"

"Chặn số tôi?"

"Giả vờ không quen tôi?"

"Giấu tôi đi xem mắt với người khác?"

Mỗi một câu nói, bàn tay giữ sau eo tôi lại siết ch/ặt thêm một phần.

Lưng tôi ép vào bức tường lạnh lẽo, trước ng/ực là lồng ng/ực nóng bỏng của anh.

Băng và lửa, đầu óc tôi ong ong cả lên.

Tôi chột dạ quay mặt đi, liền bị anh bóp cằm bắt quay lại.

"Giang Nhan, nói chuyện đi."

Tôi lấy lòng cọ cọ cằm anh: "...Lục Chính Châu."

"Lại làm nũng?"

Anh cúi đầu, chóp mũi chạm vào hõm cổ tôi: "Lần nào cũng dùng chiêu này."

Hơi nóng phả ra khiến lưng tôi đổ một lớp mồ hôi mỏng.

Ngón tay thon dài trượt dọc theo lưng tôi, chạm tới khóa kéo của chiếc váy.

Tiếng kim loại tách rời từng chút một nghe đặc biệt rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.

Lý trí đột nhiên quay về.

"Đừng!" Tôi đ/è tay anh lại.

Anh không dừng.

"Lục Chính Châu!"

Tôi gi/ật mình lùi lại một bước, lưng đ/ập vào tường.

Khóa kéo đã trượt xuống ngang eo, dừng lại ngay sát nút.

Anh ngước mắt nhìn tôi.

Trong đôi mắt đó cuộn trào d/ục v/ọng đậm đặc, cùng một chút dịu dàng chưa kịp thu lại.

"Không được."

Tôi nghe thấy giọng mình r/un r/ẩy, "Tôi... tôi sắp kết hôn rồi."

Không khí ngưng trệ.

Một lúc lâu.

Anh cười.

Một nụ cười đầy châm chọc và lạnh lẽo.

"Kết hôn?"

Anh nhai kỹ hai chữ này một cách chậm rãi.

"Với ai? Người cháu tốt của tôi à?"

Anh bước tới một bước, tôi không còn đường lùi.

"Giang Nhan, tôi đã đồng ý chưa?"

Lục Chính Châu giữ nguyên tư thế đó, nh/ốt tôi giữa bức tường và anh.

Đèn trần ở lối vào chiếu từ trên đầu anh xuống, tôi nhìn thấy những sợi đỏ trong đáy mắt anh.

"Ngày em chặn số tôi," anh đột nhiên lên tiếng, giọng trầm xuống, "tôi đã ngồi dưới lầu căn hộ của em một đêm."

Hơi thở tôi ngưng trệ.

"Tôi đã nghĩ, có phải mình ép em quá ch/ặt không. Có phải câu nói đó làm em sợ không."

Anh nhếch khóe môi.

Không còn sự bình tĩnh tự tại thường ngày, chỉ có một sự tự giễu gần như thảm hại.

"Tôi thậm chí đã nghĩ, nếu em chỉ muốn tự do, không kết hôn cũng được."

"Rồi tôi nhìn thấy tấm thiệp đính hôn nhà họ Chu gửi tới."

Anh ngước mắt nhìn tôi, ngón tay trượt từ cằm xuống cổ, dừng lại ở vị trí động mạch của tôi.

Ánh mắt đó như muốn th/iêu ch/áy tôi.

"Em lừa tôi, bỏ chạy, giả vờ không quen tôi, tất cả đều bỏ qua."

"Nhưng em lại muốn gả cho người khác."

Anh cúi người, trán chạm trán tôi, hơi thở đan xen.

"Em có thể không cần tôi."

"Nhưng em không được phép gả cho người khác."

Khóe miệng người trước mắt nhếch lên, nụ cười đó mang theo sự cố chấp gần như đi/ên cuồ/ng.

"Bởi vì tôi... sẽ không cho phép."

Tim tôi đ/ập đi/ên cuồ/ng, gần như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.

"...Lục Chính Châu!"

"Suỵt..."

Anh đột nhiên buông tôi ra, lùi lại một bước.

Giơ tay che mắt: "Đi đi, muốn đi thì đi nhanh lên. Tranh thủ lúc tôi chưa đổi ý."

06

Bầu trời không biết từ lúc nào đã đổ mưa phùn, dần dần làm ướt mặt đất.

Tôi hoàn toàn không hay biết.

Vẫn còn đắm chìm trong trạng thái thẫn thờ.

Không dám tin, mình lại một lần nữa bỏ lại Lục Chính Châu để chạy trốn.

Một giọt mưa rơi trên mặt.

Tôi gi/ật mình tỉnh lại.

Điện thoại trong túi rung lên mười bảy mười tám lần, toàn là cuộc gọi từ nhà.

Tin nhắn thoại của mẹ tôi nối tiếp nhau, tin cuối cùng chỉ có bốn chữ: Chị con nhập viện rồi.

Điện thoại nhét lại vào túi.

Tôi bước vào mưa.

Trong phòng bệ/nh.

Giang Du dựa vào đầu giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Mẹ tôi ngồi bên giường, nhìn thấy tôi vào, ánh mắt dừng lại trên mái tóc ướt sũng của tôi một giây rồi dời đi.

"Bác sĩ nói phải sắp xếp phẫu thuật càng sớm càng tốt. Phía Đức bố con đã nhờ vả mấy tầng qu/an h/ệ, mà vẫn không có lấy một hồi âm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm