Tôi chỉ là một sinh vật khác biệt với nhân loại mà thôi. Chỉ là tuổi thọ dài hơn, sức mạnh lớn hơn, trí tuệ nhạy bén hơn, và sở thích có phần đặc biệt hơn. Suốt hàng ngàn năm qua, tôi đặc biệt thích truy đuổi những linh h/ồn tội lỗi. Từng dùng vạn cách khác nhau để tiễn bọn chúng đi. Chỉ vậy thôi.
Có người gọi tôi là Thần Trừng Ph/ạt. Thực ra, tôi chỉ đang tuân theo bản năng, làm những việc khiến mình cảm thấy vui vẻ. Nhiều năm trước, ông cụ đã nhặt được tôi trong trạng thái nguyên thủy nhất tại một hố ch/ôn tập thể trên chiến trường cổ đại. Ông nuôi nấng tôi như con gái. Tôi vẫn tuân theo bản năng của mình, làm con gái của ông khiến tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự tại. Vậy nên, ông ấy xứng đáng.
Còn về tên Tỉnh Y Thôn này... Kẻ đại gian đại á/c, sao xứng được nhìn thấy tôi? Chẳng qua, hắn chỉ là con mồi của tôi mà thôi.
51. Chúng tôi bận rộn trên đảo suốt ba ngày ba đêm mới làm rõ được toàn bộ cái phòng thí nghiệm tội á/c này. Trong thời gian đó, tôi hạ lệnh cho Lục Bạch Sinh: "Đi gi*t sạch những sinh vật bị giam dưới đáy biển đi." Đây là kết quả tôi bàn bạc với ông cụ. Thí nghiệm "Ngư Phụ" đã thất bại. Những người đó đã ch*t, nhưng lại kích hoạt "Ngư Phụ". Khi cơ thể chúng th/ối r/ữa hoàn toàn, "Ngư Phụ" sẽ bắt đầu tìm ki/ếm vật chủ mới. Có thể là người, cũng có thể là sinh vật khác. Những sản phẩm thí nghiệm thất bại như thế này rất nhiều, hầu hết đều đã bị tiêu hủy. "Ngư Phụ" được giữ lại là vì... Tỉnh Y Lang cho rằng: Dù thế nào đi nữa, hình dáng bên ngoài đã vô cùng gần với thần minh rồi.
Lục Bạch Sinh không dám phản kháng, xuống nước chiến đấu đến khi trở về thì toàn thân đẫm m/áu. Chậc, yếu thật.
52. Lục Bạch Sinh đi trước chúng tôi một bước. Anh ta muốn mang theo tiêu bản về quê hương. Anh ta nói, muốn ch/ôn cất cô ấy trên mảnh đất mà cô ấy yêu thích nhất, để linh h/ồn cô ấy được tự do. Ngẩng đầu có trời, cúi đầu thấy rừng, bên cạnh là hồ nước mà lúc còn sống cô ấy thích tắm nhất. Từ nay về sau, xuân đi thu tới, đông qua hạ lại. Cỏ mọc chim bay, gió mát trăng thanh. An yên vĩnh hằng. Trước khi đi, anh ta thành kính dập đầu với tôi. Tôi thở dài: "Cút đi."
Anh ta không nói gì, rời đi. Ông cụ hỏi tôi: "Hết gi/ận rồi à?"
Tôi thở dài: "Mấy đứa con của anh ta cũng đáng yêu."
Thực ra, việc anh ta dám lừa dối tôi, tội không đáng ch*t, nhưng một trận đò/n thừa sống thiếu ch*t là không tránh khỏi. Nhưng ở đây tôi đã "xả" đủ rồi, tâm trạng tốt lên, nên thôi vậy.
Ông cụ nói thực ra anh ta chỉ không giỏi thể hiện, dù sao bản tính hổ tộc là thế. "Nó biết nó đến đây là sẽ ch*t. Nó đến đây là đã x/á/c định sẽ ch*t. Con gái ngoan, may mà con cũng đến."
Tôi kh/inh khỉnh: "Nếu không thì chẳng lẽ trông chờ vào khẩu Gatling của bố..."
53. Sau khi toàn bộ mẫu thí nghiệm và dữ liệu bị phá hủy, ông cụ đã có một giấc ngủ ngon lành trên chiếc giường êm ái ở đây. Sau đó, tôi châm lửa th/iêu rụi cái phòng thí nghiệm tội lỗi này. Có những thứ gọi là "nghiên c/ứu khoa học", kết cục tốt nhất chính là mãi mãi không xuất hiện, cũng không ai nhớ tới. À đúng rồi, có một người nhớ tới trong chốc lát. Tỉnh Y Thôn đã được tôi tranh thủ lúc rảnh rỗi làm thành "nhân trệ" (người lợn), đặt trong vại đợi ch*t.
54. Từ đảo trở về, chớp mắt đã một tháng trôi qua. Ông cụ bắt đầu bất an vì lại không liên lạc được với Lục Bạch Sinh. Mấy con hổ con càng lớn càng nghịch, nhà cửa ngày nào cũng như muốn n/ổ tung. Ông bắt đầu do dự có nên gửi lũ trẻ đi mẫu giáo không. "Bỏ lỡ giai đoạn vàng để học tập thì phiền lắm. Không làm hổ con được thì làm người con trước vậy..."
Tôi thì không đồng ý. Giang Ngưng giữ thái độ trung lập. Coi như hòa. Chúng tôi vẫn chưa tranh cãi xong thì Lục Bạch Sinh cuối cùng đã trở về. Tuy nhiên, ba đứa trẻ ôm ch/ặt lấy đùi Giang Ngưng khóc lóc thảm thiết. Giang Ngưng cũng rưng rưng nước mắt. Nhị Nhị gào thét: "Con đi rồi ai săn mồi cho chị ăn!"
Tiểu Tiểu cũng gào: "Chị răng không tốt, bụng cũng không tốt..."
Đại Đại chững chạc hơn, không khóc. Nhưng nó hỏi tôi: "Chị sẽ săn mồi nuôi chị ấy chứ?"
Tôi cười muốn ch*t. Mặt Giang Ngưng xanh mét, nước mắt cũng bay sạch. Vì quãng thời gian chúng tôi không ở nhà, một mình cô ấy không trị nổi ba con hổ nhỏ, chỉ có thể dỗ dành lừa gạt. Mấy con hổ nhỏ bận rộn săn mồi nuôi cô ấy nên không chạy mất. Ngày nào cô ấy cũng phải ăn mấy thứ linh tinh chúng mang về. "Thật sự không ngon chút nào." Cô ấy thì thầm phàn nàn với tôi.
Tôi suy nghĩ một chút, chi bằng cùng đi một chuyến. Tôi muốn đi ăn lẩu sắt.
55. Giang Ngưng ghi vào nhật ký học tập của mình một dòng: [Ngày... tháng... năm..., tham gia dự án lớn thả hổ về rừng.]
Sau khi Lục Bạch Sinh và ba chú hổ nhỏ tiến vào rừng rậm, chúng như trút bỏ mọi xiềng xích của thế gian. Ba chú hổ nhỏ vốn quyến luyến Giang Ngưng, vậy mà đã lớn hơn nhiều, theo chân bố biến mất trong rừng sâu. Trên đường xuống núi, tiếng hổ gầm vang vọng khắp đất trời.
Giang Ngưng kinh ngạc quay đầu lại. Tôi nói: "Nó mất lãnh thổ rồi, đang đ/á/nh nhau với kẻ khác đấy."
Giang Ngưng suy nghĩ một chút, viết thêm vài chữ: [Sơn Quân chỉ bại bởi tháng năm, một đời chinh chiến không ngừng nghỉ. Nguyện chúc quân như núi sông này, cuồn cuộn mây gió khởi phong vân.]
Tôi bước đi hai bước rồi quay đầu: "Đi thôi! Lẩu sắt!"
"Ồ! Được!"
Giang Ngưng cất sổ tay nhỏ đuổi theo. Cô ấy hỏi tôi: "Oánh Oánh, Lục Ngô trông như thế nào, cậu từng gặp chưa?"
Tôi bảo ổn lắm, loài người sẽ thích ngài ấy, vì ngài ấy rất bảo vệ con dân trong lãnh thổ. Chỉ là hơi không chịu nổi đò/n, đ/á/nh thua là dỗi.
Giang Ngưng cười, lại hỏi: "Thiên thần ngày xưa, có thích con người không?"
"Có những vị thích."
"Vậy sao bây giờ lại không thích nữa?"
Tôi nhìn cánh rừng vô tận, lắng nghe tiếng hổ gầm du dương. Đây lại trở thành một cảnh đẹp hiếm thấy. Nhân gian rá/ch nát này vốn dĩ tôi cũng chẳng thích. Nhưng...
Tôi nói: "Họ sẽ quay lại."
"Hửm?"
"Chư thần sẽ quay lại."
Dù sao, nhân gian này vẫn còn chút ít điều đáng yêu.