Nhưng cậu ta đã truyền cảm hứng cho những nhân viên khác của tòa nhà Chiến Quốc!
Đứng không cản được, vậy thì tất cả cùng nằm xuống thôi.
Ngay cả cậu đàn em nặng hơn 100 ký cũng vừa khóc vừa kêu người ta sàm sỡ mình.
Lão Bùi tức đến mức nhảy dựng tại chỗ: "Giáo sư Tiết quả nhiên nuôi một đám sinh viên không ra gì!"
Lưu Hưởng Hưởng bò dậy, dùng đầu húc vào ông ta một cái.
Lão Bùi: "..."
Lưu Hưởng Hưởng: "Giáo sư La bảo tôi là không còn cách nào khác, còn ông nói nữa là tôi đ/á/nh ông đấy."
Ngay khi họ sắp đ/á/nh nhau tới nơi, tôi cầm điện thoại xông vào.
"Viện đã có thông báo rồi! Tất cả rút lui cho tôi!"
Lão sư phụ của chúng tôi có thể không đứng đắn, nhưng chắc chắn là rất đáng tin cậy.
Chắc là vừa nãy còn đang ngồi trên xe cảnh sát, ông đã gọi điện về viện rồi.
Nhà họ Tiết tuy đã hiến tặng th* th/ể nữ, nhưng vẫn có quyền giám sát nghiên c/ứu.
Ông nói nghiên c/ứu của giáo sư La vi phạm quy định, bắt buộc phải đợi ông về điều tra.
Lúc nãy trong điện thoại ông bảo: "Tuy chúng ta cũng là vu cáo, nhưng ông ta cũng vu cáo thầy đấy thôi, không sao, không cần phải cảm thấy áy náy."
Tôi không áy náy, một chút cũng không.
Chỉ h/ận lão sư phụ quá nhân từ, nếu là tôi, tôi sẽ vu cáo ông ta lén hôn th* th/ể nữ hay gì đó cho xem.
Cho ông ta tởn đến già.
11.
Sau khi đuổi được đám khốn đó đi.
Tôi khen Lưu Hưởng Hưởng: "Trước đây chị không hề nhận ra em dũng cảm thế này."
Lưu Hưởng Hưởng cúi đầu: "Dũng cảm đều có lý do cả."
Tôi: "?"
Cậu ta r/un r/ẩy dẫn tôi vào tòa nhà Chiến Quốc.
"Chị à, chị nhất định phải mạnh mẽ lên..."
Mạnh mẽ thế nào được!
Vì tôi nhìn thấy tủ trưng bày ở tầng 1 tòa nhà Chiến Quốc như vừa bị cư/ớp sạch!
Nhiều tủ trưng bày bị đ/ập nát, văn vật cũng bị kéo ra vứt lung tung.
Lưu Hưởng Hưởng: "Mất một chuỗi vòng cổ ngọc lam bản sao. Nhưng, đây không phải điều đ/áng s/ợ nhất."
Cậu ta kéo tôi đến trước tủ trưng bày th* th/ể cổ.
Tôi sắp phát đi/ên rồi!
"Th* th/ể cổ của tôi đâu?!"
Lưu Hưởng Hưởng: "Chị, đây vẫn chưa phải điều đ/áng s/ợ nhất..."
Chưa phải sao?!
Lưu Hưởng Hưởng dẫn tôi đi xem camera giám sát.
Trong camera, có một người phụ nữ đi lại trong phòng triển lãm tầng 1, không chút kiêng dè đ/ập vỡ lồng kính, lôi những món cổ vật giá trị liên thành ra, ngắm nghía rồi vứt sang một bên.
Mái tóc cô ấy dài thướt tha chạm đất, da trắng như tuyết.
Chọn lựa hồi lâu, cô ấy chọn một sợi dây chuyền bản sao, đeo lên người rồi bỏ đi.
Tôi vẫn ôm hy vọng, cảm thấy chắc không ai nhận ra đâu.
Vì th* th/ể nữ trong tủ trưng bày vốn không trắng như thế, mà hiện ra màu vàng nâu như da thuộc, lại cũng chẳng còn đầy đặn.
Tóc tuy vẫn còn, nhưng không hề có độ bóng mượt như vậy.
Lưu Hưởng Hưởng vò đầu bứt tóc ngồi xổm dưới đất: "Nếu em nói với người ta là th* th/ể cổ tự đi ăn tr/ộm rồi kh/ỏa th/ân bỏ chạy, có ai tin không..."
Tôi kinh ngạc: "Em nhận ra rồi à?!"
Cậu ta làm ngơ trước câu hỏi của tôi, mà rơi vào trạng thái đi/ên cuồ/ng.
"Chắc chắn không ai tin, giáo sư La sẽ tống chúng ta vào tù mất."
12.
Tôi gọi điện cho lão sư phụ, ông không bắt máy.
Lưu Hưởng Hưởng nói: "Lão sư phụ bây giờ chắc đang ở đồn cảnh sát, vừa uống trà, vừa gác chân, chỉ điểm giang sơn rồi."
Chắc là vậy thật...
Tôi lại gọi cho Tiết Oánh, không liên lạc được.
Lưu Hưởng Hưởng nói: "'Bố già' chắc lại đến nơi nào không có sóng, hoặc lại làm mất điện thoại rồi."
Cũng có khả năng đó.
Mọi người cùng im lặng một lúc.
Sau đó ngoài tôi ra, bảy tên đàn em ở tòa nhà Chiến Quốc bắt đầu cãi vã.
Kể từ khi dự án th* th/ể nữ đất Sở khởi động, lão sư phụ đã rút hết người của chúng tôi ra để nhường chỗ cho giáo sư La.
Để lại tám người chúng tôi, không làm gì khác ngoài việc sai vặt, hy vọng ki/ếm được chút công trạng trong bài nghiên c/ứu.
Bây giờ tâm điểm tranh cãi của họ là "có nên báo cảnh sát không".
Người bảo báo cảnh sát thực ra là suy nghĩ của người bình thường, báo sớm để phủi sạch qu/an h/ệ.
Nhưng người không muốn báo là vì họ quá hiểu giáo sư La.
Giáo sư La nghiên c/ứu th* th/ể nữ đã hơn 20 năm, từ trợ lý đến người phụ trách chính, đã gần như phát đi/ên.
Trước đây, những cộng sự của ông ta đều bị ông ta tống vào tù, vẫn là lão sư phụ của chúng tôi đi bảo lãnh và khôi phục danh dự cho họ.
Bây giờ th* th/ể nữ "chạy mất", x/á/c suất cao là ông ta sẽ không nghe lời giải thích, mà còn muốn gi*t chúng tôi.
Cả hai bên đều có lý, tôi cũng không biết nên giúp ai.
Cuối cùng tôi bảo họ oẳn tù tì.
Phe không báo cảnh sát do Lưu Hưởng Hưởng làm đại diện đã thắng.
Họ quyết định đợi liên lạc được với lão sư phụ rồi để ông quyết định.
Tôi cũng chẳng còn gì để nói...
Chẳng qua là mọi người cùng nhau hố thầy thôi, chúng tôi cũng đâu phải chưa từng làm.
Mọi người cùng nhau dọn dẹp tòa nhà Chiến Quốc bừa bộn.
Lúc này cãi nhau xong bỗng trở nên tĩnh lặng.
Để bảo vệ một số văn vật, ánh sáng trong tòa nhà Chiến Quốc rất tối.
U ám đến rợn người.
Lưu Hưởng Hưởng nói: "Cái này, th* th/ể cổ đang yên đang lành sao lại tự nhiên chạy mất được... hơn nữa cô ấy còn thay đổi diện mạo, hình như sống lại rồi."
Tôi: "Có lẽ là giả dạng thôi."
Ở đây ai cũng có thể ngây thơ, nhưng không ai là kẻ ng/u ngốc.
Lưu Hưởng Hưởng là người đầu tiên đặt câu hỏi: "Trả bao nhiêu tiền mà khiến nữ diễn viên hy sinh lớn đến thế, còn kh/ỏa th/ân nữa chứ?"
Tôi lặng lẽ quay mặt đi chỗ khác.