Lời nói không nói hết, nhưng ai hiểu thì đều hiểu.
Buôn người, l/ừa đ/ảo qua mạng, lừa tiền, cái nào mà chẳng là "không làm mà hưởng".
Đi làm thuê là chuyện không bao giờ có, cả đời này cũng không bao giờ đi làm thuê đâu.
Vương Hy Vọng nghe thấy thế, còn ho khan hai tiếng.
Lưu Mẫn nói: "Không sao, người ta là mấy cô bé đến du lịch thôi mà."
Nói đến đây bà ta đột nhiên khựng lại, rồi hỏi Giang Ngưng: "Đúng rồi, sao các cô tìm được đến tận đây thế?"
Giang Ngưng rất bình tĩnh cầm lấy điện thoại của tôi, mở khóa, rồi cho bà ta xem hình ảnh hai người mà tôi đã hack vào camera khách sạn trích xuất được.
"Hai người này là người trong thôn các bác phải không? Họ nói chỗ các bác chơi vui lắm nên chúng tôi mới đến."
Lưu Mẫn vừa nhìn thấy hai người này liền ch/ửi bới.
"Ôi dào, hai thằng này là mấy đứa tiểu l/ưu m/a/nh trong thôn chúng tôi, chúng không làm gì các cô đấy chứ?"
Giang Ngưng nghe thấy có manh mối, vội vàng truy hỏi.
Hóa ra hai gã này lại là con riêng của chồng Vương Hữu Điền.
Hơn nữa, mẹ chúng tên là Cát Phương, là họ hàng với kẻ buôn người Cát Xuân Lan.
Họ đang nói chuyện thì tôi đã ăn xong hai gói mì tôm.
Sau đó Giang Ngưng nhìn tôi một cái.
Tôi gật đầu.
Lưu Mẫn còn nói tôi: "Đói lắm phải không? Đi bộ đến đây à? Cẩn thận đầy bụng nhé."
Tôi đáp: "Vâng, hơi đầy bụng thật, cháu ra ngoài đi dạo chút."
Lưu Mẫn sững sờ: "Muộn thế này rồi? Đừng đi xa quá, không an toàn đâu."
Tôi không nói thêm gì, khoác túi lên vai rồi xoay người bước ra ngoài.
34.
Tôi bước đi trong ngôi làng nhỏ yên ắng, cẩn thận nhận diện từng ngôi nhà dân.
Cuối cùng tìm được nhà họ Vương, tôi lôi găng tay trong túi ra đeo vào, bước tới bóp nát ổ khóa.
Người phụ nữ đang nằm trên ghế sofa lướt điện thoại lập tức bật dậy.
Bà ta: "Mày là đứa nào?!"
Tôi x/á/c nhận trong ngôi nhà này không có hơi thở của người khác, có chút thất vọng.
"Bà chính là Cát Phương? Con trai bà bắt Tôn Nhất Vi... các người gọi là Tôn Tú Tú, trói đi đâu rồi?"
Cát Phương đột nhiên phát đi/ên, tiện tay cầm lấy một chậu hoa, vừa gào thét vừa lao về phía tôi.
Tôi... phản xạ có điều kiện t/át bà ta một cái, hất văng cả người lẫn chậu hoa ra ngoài.
Nhìn thấy mắt trái bà ta lập tức xung huyết, coi như hỏng mắt rồi.
Ch*t ti/ệt, ra tay hơi nặng.
Hơn nữa bà ta còn ngã xuống đất, trông như sắp ngất đến nơi.
Nhưng tôi đang vội mà!
Tôi ngồi xổm xuống nhìn bà ta: "Tỉnh lại đi."
Bà ta không chịu tỉnh.
Được thôi.
Tôi nhìn quanh, tìm thấy một chiếc đèn bàn cũ công suất không lớn, gi/ật đ/ứt dây điện rồi dí thẳng vào người bà ta.
Kí/ch th/ích một chút, bà ta cuối cùng cũng tỉnh lại, rồi dùng con mắt còn lại nhìn tôi đầy kinh hãi.
"Mày là ai? Đợi con trai tao về thì mày ch*t chắc..."
Tôi nhíu mày: "Bà không muốn giữ nốt con mắt còn lại đúng không?"
Bà ta cứ khóc, khóc như thể đây là lần đầu tiên trong đời bị đ/á/nh.
Tôi lại một lần nữa kìm nén cơn gi/ận của mình.
Chỉ là cầm điện thoại của bà ta lên, gọi cho con trai bà ta.
Thông rồi.
Tôi nghe thấy tiếng Tôn Nhất Vi gào thét ở đầu dây bên kia.
Cũng thật khéo, tôi nghe thấy chị ấy đang ch/ửi bới...
Chị ấy nói: "Dù tao có ch*t thì chúng mày cũng không chạy thoát đâu! Bằng chứng tao đã để lại rồi, sớm muộn gì cũng bị tìm ra! Chúng mày đều phải ngồi tù! Đứa nào hại mạng người đều phải ch*t!"
Khá dũng cảm đấy.
Ngay sau đó tôi nghe thấy tiếng ai đó t/át chị ấy một cái và tiếng kêu thảm thiết của chị ấy.
Và cả...
"Alô? Mẹ? Con đang làm việc đây, có chuyện gì thế?"
Tôi bảo hắn: "Mày cứ đứng yên tại chỗ, tao đưa mẹ mày đến tìm mày."
Đầu dây bên kia: "?"
Đợi nói rõ ràng xong, cúp điện thoại, tôi từ từ nhìn người đàn bà đang nằm dưới đất.
Thực ra, ánh mắt muốn gi*t người không bao giờ giấu được.
Kẻ sắp bị gi*t luôn có thể nhận ra.
Bà ta sợ lắm: "Mày, mày là kẻ đi/ên..."
35.
Tôi là kẻ đi/ên?
Cái đó khó nói lắm.
Ít nhất tôi thấy Cát Phương còn đi/ên hơn tôi.
Bà ta nói năm đó nhìn thấy Cát Xuân Lan buôn người ki/ếm tiền nên thấy gh/en tị.
Nhưng vì Cát Kim, tức anh ruột của Cát Xuân Lan bị vô sinh, có người nói sau lưng là do làm nghề buôn người nên bị quả báo.
Để sinh con trai, chồng trước không cho bà ta làm nghề đó.
Bà ta chán gh/ét người đàn ông không dám làm giàu này, thế mà lại để mắt tới Vương Hữu Điền.
Vì vậy lúc Tôn Nhất Vi mới bị b/ắt c/óc về, bà ta không ít lần hành hạ chị ấy.
Khuôn mặt của Tôn Nhất Vi chính là do bà ta ch/ém, nghe nói vết thương sâu đến mức thịt lộn ra ngoài, suýt chút nữa mất mạng.
——Bà ta thậm chí đố kỵ với một người phụ nữ bị b/ắt c/óc, bà ta không đi/ên thì ai đi/ên?
Sự đố kỵ này kéo dài đến tận bây giờ.
Tôn Nhất Vi quay về trả th/ù, bà ta là kẻ nhảy dựng lên đầu tiên.
Vì bà ta cảm thấy, mình khó khăn lắm mới lấy được Vương Hữu Điền, Tôn Nhất Vi sẽ phá hủy cuộc sống tốt đẹp của bà ta.
Cả thôn thực ra đều hơi sợ không dám ra tay, nhưng bà ta dám.
Bàn bạc với hai đứa con trai, nhân lúc đi theo lên huyện thăm cha dượng Vương Hữu Điền, liền b/ắt c/óc Tôn Nhất Vi.
Thật lòng mà nói, tôi cũng từng ngạc nhiên vì hành động nhanh chóng của bọn chúng.
Tôi thậm chí còn tự tưởng tượng là cả thôn cùng gây án.
Nhưng tôi không ngờ tới đó chỉ là sự đố kỵ của một mụ đàn bà ng/u ngốc.
Vừa cạn lời, vừa tức gi/ận.
36.
Trong sân nhà họ Vương có một chiếc xe máy.
Tôi dọn dẹp hiện trường xong, mất một lúc để nhét Cát Phương vào trong vali, rồi buộc ch/ặt lên xe máy.
Tiện tay gọi cho Giang Ngưng một cuộc.
"Người ở phía sau núi, phương tiện di chuyển của bọn chúng không ổn, vừa mới đến không lâu. Tôi đã nói chuyện với bọn chúng bảo chúng đợi tôi."
Giang Ngưng thở phào: "Vậy cậu chú ý an toàn nhé."
Tôi vừa gia cố chiếc vali.
"Bên kia có nghi ngờ gì không?"
Giang Ngưng nói: "Không sao, bên này mình sẽ lo liệu."
Tôi nói: "Được."
Đợi gia cố xong vali, tôi n/ổ máy xe, vặn ga lao thẳng về phía đại ngàn.
36.
Thôn Chó Phân gần như được xây dựng trong một hố sụt bao quanh bởi núi lớn.
Lúc đi qua đã phải chui qua không ít đường hầm và đường đèo.
Không biết hai đứa con trai của Cát Phương đã mất bao lâu để tìm được nơi mà chúng tự cho là địa điểm gi*t người phi tang hoàn hảo này.
Dù sao thì tôi lái xe máy vượt núi băng rừng cũng chỉ mất tầm 20 phút là đến nơi.
Đến nơi, phát hiện bọn chúng đã sớm đào một cái hố sâu ở nơi lá mục tích tụ tương đối mềm.
Tôn Nhất Vi bị trói trên cây, nhìn thấy tôi thì như phát đi/ên, miệng bị bịt kín nhưng vẫn cố gắng ú ớ hét cái gì đó... "Chạy mau"?
Hai đứa con trai của Cát Phương còn đi/ên hơn.
"Mày lái xe máy lên đây à?!!"
Đồ th/ần ki/nh, trọng tâm chú ý lại là chiếc xe máy.
Tôi không quan tâm đến chúng, chỉ nhìn độ sâu của cái hố đó, tỏ ý hài lòng.