Nhà họ Giang cũng không chỉ có mình Giang Dĩnh là con gái đ/ộc nhất. Hắn cân nhắc rất lâu, cuối cùng vẫn gật đầu: "Được, anh đồng ý với em."
"Chỉ là, Nam Chi."
Sắc mặt hắn khôi phục như thường, lại mang theo nụ cười nắm giữ tất cả mọi thứ.
"Cho dù em có đỗ đại học, trường đại học tốt nhất đi chăng nữa."
"Cả đời này, em vẫn là người của anh, em không thoát được đâu."
Trong đáy mắt hắn mang theo sự cao ngạo của kẻ thấu hiểu mọi sự. Khiến tim tôi không khỏi thắt lại.
11
Những đêm trước khi giấy báo nhập học của Đại học B được gửi đến, đêm nào tôi cũng gặp á/c mộng. Trong mơ, dù tôi có nỗ lực, vùng vẫy thế nào đi nữa cũng không thể thay đổi được cốt truyện đã định sẵn. Tôi trơ mắt nhìn bản thân rơi vào vòng xoáy, bước lên con đường cùng, nhưng lại bất lực không thể tự c/ứu mình. Chỉ có thể khóc tỉnh dậy trong giấc mơ đ/áng s/ợ đó. Rồi lại nhớ đến nụ cười của Chu Ngạn Trạch ngày hôm ấy. Có phải hắn cũng biết gì đó không? Có phải hắn cũng nằm mơ thấy giấc mơ giống tôi không? Cho nên hắn mới chắc chắn như vậy. Nỗi h/oảng s/ợ trong lòng sinh sôi, lan tỏa. Khi gần như sắp nuốt chửng lấy tôi, tôi đột nhiên nhận được một tin nhắn từ số lạ: "Nam Chi, đừng sợ, anh đợi em ở Bắc Kinh."
Là Tống Cảnh Chiêu sao? Tôi không nhịn được muốn gọi điện thoại cho cậu ấy, nhưng lại cố hết sức nhẫn nhịn. Nếu không thể thoát khỏi sự sắp đặt của cốt truyện, vậy thì tôi hà cớ gì phải kéo Tống Cảnh Chiêu xuống nước? Dù sao trong câu chuyện này, Chu Ngạn Trạch mới là nam chính. Mà dưới sự phù hộ của hào quang nam chính, cho dù là xuất thân như Tống Cảnh Chiêu, e là cũng lực bất tòng tâm.
Ba ngày sau, tôi nhận được giấy báo của Đại học B. Danh dự, tiền thưởng, hoa tươi, những lời tán dương. Vô số lời khen ngợi và ánh mắt ngưỡng m/ộ là những thứ trước đây tôi chưa từng thấy. Ngày hôm đó tôi cũng thấy Chu Ngạn Trạch. Hắn nói chúc mừng tôi, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại như đang nhìn con mồi. Tôi cắn ch/ặt môi, ép bản thân phải bình tĩnh, trấn định. Sẽ luôn có cách thôi, chắc chắn sẽ có.
Sau kỳ thi đại học, chế độ sinh hoạt của tôi trở lại bình thường, người cũng dần g/ầy đi. Tôi cùng bà nội ở dưới quê một thời gian. Nước non ở đó nuôi người, ăn uống sạch sẽ, mụn trên mặt tôi đều biến mất. Chiều cao cũng tăng lên một chút, người cũng thanh thoát hơn, trông cân đối hơn hẳn. Đôi khi đi trên đường, còn có nam sinh đến bắt chuyện, bày tỏ thiện cảm. Khi Chu Ngạn Trạch gặp lại tôi, trong đáy mắt hắn cũng thoáng qua một tia kinh ngạc.
"Nam Chi, em bây giờ xinh đẹp hơn rồi, đã trở thành thiếu nữ lớn rồi."
Thực ra con gái 17, 18 tuổi, chỉ cần không quá b/éo, da dẻ không tệ đến mức khó tin thì làm gì có ai x/ấu đâu? Trước đây tôi cũng chỉ là một cô gái bình thường. Chẳng qua là Giang Dĩnh gh/ét tôi, nhắm vào tôi, nên tôi mới bị chúng đặt cho những biệt danh s/ỉ nh/ục, hạ thấp từng bộ phận trên cơ thể tôi.
Tôi trả lại tiền cho Chu Ngạn Trạch. Nửa chai nước được niêm phong kỹ càng kia, tôi đã hủy nó ngay trước mặt hắn như đã hứa. Tất nhiên, tôi cũng để lại một chút tâm tư, đã sớm niêm phong một phần nhỏ, cùng với đoạn ghi âm ngày hôm đó.
"Hai bên thanh toán xong."
Chu Ngạn Trạch không tỏ thái độ gì. Hắn thậm chí còn nhướng mày với tôi, khóe môi cong lên sâu hơn.
"Sao lại là thanh toán xong được chứ, Nam Chi."
Hắn chậm rãi cúi người xuống: "Con đường của chúng ta còn dài lắm."
"Nam Chi, ba đứa con của chúng ta, vẫn chưa đến tìm chúng ta đâu."
Rõ ràng là ngày hè nóng bức, nhưng tôi lại cảm thấy một trận rùng mình lạnh lẽo.
"Chu Ngạn Trạch..."
"Nam Chi, ngoan nào."
"Anh là nam chính của câu chuyện này."
"Tất cả mọi người trong câu chuyện này đều phải phục vụ cho nam chính là anh."
"Không chỉ có em, mà còn có cả Giang Dĩnh nữa."
Hắn cười kh/inh miệt và kiêu ngạo.
"Nhưng lần này, anh sẵn lòng cho em cơ hội."
"Chỉ cần em ngoan ngoãn trở về bên anh, anh sẽ để em bình an khỏe mạnh sinh cho anh một đứa con."
12
Tôi đổ bệ/nh một trận. Sốt cao không lui, thỉnh thoảng lại rơi vào trạng thái hôn mê. Giấc mơ liên miên, toàn là những cơn á/c mộng kỳ quái. Trong mơ, tôi đã từng ch/ửi rủa, phản kháng: "Cho dù là tiểu thuyết PO không cần xét đến tam quan và logic, cho dù tôi chỉ là một nữ phụ pháo hôi. Nhưng tôi cũng chưa từng làm chuyện gì tổn hại đến ai, tại sao nhất định phải cho tôi cái kết cục này? Tại sao Chu Ngạn Trạch làm đủ chuyện á/c, nhưng vẫn có thể đứng trên đỉnh cao?"
Tác giả với khuôn mặt mơ hồ kia, trong những lời buộc tội của tôi đã không thể trả lời. Chỉ có thể lủi thủi quay người rời đi. Nhưng sau khi khỏi bệ/nh, tôi đã hiểu ra rất nhiều điều. Chu Ngạn Trạch nói, chúng ta không thể thoát khỏi cốt truyện. Nhưng rất nhiều chuyện, chẳng phải đã xuất hiện sai lệch rồi sao? Có lẽ, mọi chuyện không tệ như tôi tưởng. Có lẽ, rất nhiều việc đã bắt đầu có những thay đổi lặng lẽ từ lâu.
Ngày đầu tiên đến Đại học B báo danh, tôi đã gặp Tống Cảnh Chiêu. Cậu ấy cao hơn một chút, người g/ầy đi nhiều. Khi thấy tôi, cậu ấy không tiến lại gần, chỉ đứng từ xa, ánh mắt không rời nhìn tôi. Tôi cũng không tiến lên, đứng tại chỗ nhìn cậu ấy một hồi lâu mới chậm rãi quay người rời đi.
Sau khi thu xếp ổn thỏa trong ký túc xá, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
"Nam Chi, anh đợi em ở khách sạn gần trường."
"Nếu em không ngoan ngoãn qua đây."
Hắn cười khẽ một tiếng: "Anh không biết mình sẽ làm ra chuyện kinh khủng gì đâu."
Là giọng của Chu Ngạn Trạch. Tôi như nghe thấy tiếng á/c q/uỷ, lập tức cúp máy rồi ném điện thoại đi. Tim đ/ập thình thịch, một hồi lâu vẫn không thể bình phục. Điện thoại đột nhiên lại reo. Tôi ngẩn ngơ nhìn, không dám đưa tay ra. Cho đến khi bạn cùng phòng nhắc nhở, tôi mới r/un r/ẩy cầm lên. Lại là một số lạ. Tôi vuốt màn hình vài lần mới nghe được. Nhưng giọng nói bên trong trầm thấp mạnh mẽ, không phải của Chu Ngạn Trạch. Giọng nói đó nói: "Nam Chi, đừng sợ."
"Mọi chuyện sắp kết thúc rồi."
"Tống Cảnh Chiêu?"
"Là anh."
"Cái gì sắp kết thúc? Em không hiểu ý anh..."
"Nam Chi, tin anh."
"Nhưng ngay từ đầu anh đã lừa em."
Tôi vừa nói, hốc mắt vừa nhói đ/au dữ dội. Nước mắt không nhịn được mà rơi xuống.
"Xin lỗi, lúc đó là anh không tốt."
"Anh chỉ là quá nhớ em, quá muốn đến gần em, là anh quá ngốc..."
"Lần đó người đuổi theo xe cũng là anh, đúng không?"
"Ừ."
"Sao anh lại biết Chu Ngạn Trạch muốn hại em?"