Tôi khẽ nhíu mày.
Giang Ngưng vẫn còn bàng hoàng: "Oánh Oánh, chuyện này..."
Tôi nhìn màn hình đầy suy tư: Bố tôi bị vây hãm rồi.
"Ngưng Ngưng, mục tiêu của bọn họ là tôi."
Vậy thì tôi chỉ có thể nói, thông tin của tôi chắc không phải do Lâm Tu cố tình để lộ. Nếu không, bọn họ phải biết rằng dùng th/ủ đo/ạn này để bắt tôi chẳng khác nào tự tìm cái ch*t.
"Hai người cứ ở yên đó, đừng cử động."
36.
Từ góc nhìn của "Thần Hy", có thể thấy cô ta đã bị kéo vào một phòng thí nghiệm.
Mấy tên vệ sĩ trông như đang kiệt sức, thở hổ/n h/ển.
"Sao cô ta nặng thế nhỉ?"
Ngay lập tức, hơn chục người mặc áo blouse trắng xông vào tiếp tay. Họ vây quanh "cô ta" bàn tán.
"Đây là Cổ Thần trong truyền thuyết sao?"
"Sao trông có vẻ hơi đờ đẫn thế?"
"Mấy người giữ ch/ặt cô ta lại, để tôi lấy chút mẫu thử..."
"..."
Theo những lời bàn tán xôn xao, "Thần Hy" nhanh chóng bị đ/è xuống bàn thí nghiệm. "Cô ta" bất động, vô cùng phối hợp.
Tôi suy nghĩ một lát rồi gọi cho Lâm Tu.
Thuê bao tắt máy.
Được thôi.
Kim tiêm đ/âm vào "làn da" của người máy sinh học.
"Cô ta" lập tức ngồi bật dậy.
Tuy nhiên, động tác này dường như là lệnh kích hoạt đã được thiết lập từ trước.
"Thần Hy" chộp lấy con d/ao phẫu thuật bên cạnh, đ/âm thẳng vào động mạch cảnh của gã khoa học gia vừa rút m/áu cho mình.
37.
Tuy tôi sống đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy "chính mình" gi*t người qua màn hình.
Động tác của "cô ta" vô cùng gọn gàng, dứt khoát và đầy tính chiến thuật.
Đầu tiên là đẩy chiếc bàn phẫu thuật thẳng về phía trước, đ/âm g/ãy xươ/ng một kẻ vừa chạy đến cửa, nhân tiện chặn luôn lối ra.
Tiếp đó là một màn thảm sát sảng khoái!
Cho đến khi mặt đất ngổn ngang những kẻ đang bò trườn rên rỉ chờ ch*t.
"Cô ta" tâm trạng rất tốt, ngồi xổm xuống "nhìn" một lúc.
Một lát sau, "cô ta" đứng dậy, bước qua từng người một.
Vị trí dẫm lên chính x/á/c là đ/ốt sống cổ.
Mỗi bước chân đi là một mạng người mất đi.
38.
"Thần Hy" đã đi tới cửa hội trường!
Mà bố tôi vẫn đang giằng co không dứt với Lâm Diệu Hoa.
Tôi gọi điện cho Giang Ngưng: "Dẫn bố tôi trốn đi."
Cô ấy cũng muốn kéo bố tôi đi.
Lâm Diệu Hoa còn muốn trì hoãn, ông ta giữ ch/ặt bố tôi, lớn tiếng hét: "Đừng đi, chúng ta nói chuyện tiếp đi..."
Giang Ngưng kéo mạnh: "Thầy! Thầy ơi!! Oánh Oánh bảo chúng ta đi mau!"
Lâm Diệu Hoa cười cợt: "Nó đang ở đâu..."
Bố tôi nhảy lên đ/á cho ông ta một cú.
Lâm Diệu Hoa: "..."
Giang Ngưng vội kéo bố tôi trốn đi.
Bố tôi: "Đi đâu?"
Tôi bảo trong điện thoại: "Cố gắng rời khỏi hội trường..."
Lời còn chưa dứt, người máy sinh học đã xách theo một chiếc rìu c/ứu hỏa bước vào, ch/ém một nhát ch*t tươi tên vệ sĩ.
Hiện trường lập tức im bặt trong nửa giây, rồi tiếng hét vang lên dồn dập.
39.
Đội vệ sĩ của buổi tiệc đến từ [Ngự Thị], công ty an ninh hàng đầu cả nước. Nhưng họ hoàn toàn bó tay trước người máy sinh học.
Chẳng bao lâu sau, mặt đất đã la liệt người nằm.
Tôi nhanh chóng nhận ra manh mối.
"Ngưng Ngưng, hai người chắc là an toàn đấy."
"Thần Hy" này được cài đặt hệ thống nhận diện khuôn mặt.
"Cô ta" gi*t người có chọn lọc.
Giang Ngưng phản ứng lại, lập tức lao ra ngoài: "Cô ta là người máy! Là người máy của nhà họ Lâm!"
Bố tôi cũng m/ắng lớn: "Lâm Diệu Hoa! Đồ đi/ên! Thứ này mà cũng bắt chúng tôi đầu tư!"
Lâm Diệu Hoa lảo đảo bò dậy: "Mày nói bậy, rõ ràng là con gái mày..."
Ông ta chưa kịp nói hết câu, "Thần Hy" đã di chuyển tức thời tới ngay trước mặt ông ta.
Lâm Diệu Hoa: "..."
"Thần Hy" túm lấy mắt cá chân ông ta, nhấc bổng lên!
Lâm Diệu Hoa thét lên: "Á——"
Đây vốn là một bữa tiệc chủ đề khu rừng ảo.
Giữa hội trường có một cái cây lớn mà Lâm Diệu Hoa đã bỏ ra số tiền lớn để kéo về.
Đúng là tiện cho người máy, "cô ta" nhanh chóng kéo Lâm Diệu Hoa leo lên đó như một con khỉ.
Ngồi vững trên ngọn cây, "cô ta" treo ngược Lâm Diệu Hoa lắc lư.
Lâm Diệu Hoa thét lên giữa không trung: "C/ứu mạng——"
40.
Chẳng bao lâu, đội c/ứu hỏa và cảnh sát vũ trang đều đến.
Nhưng cũng chẳng làm được gì.
Thân cây nằm trơ trọi, không thể bao vây từ phía trước hay phía sau.
Cũng không thể n/ổ sú/ng, chưa nói đến việc có tác dụng hay không, Lâm Diệu Hoa vẫn còn đang bị treo ngược ở đó.
Ông ta đã bắt đầu xoạc chân, rõ ràng là sợ đến ngất xỉu rồi.
Nếu người máy lỡ tay ném ông ta xuống từ độ cao 6 mét, chắc chắn sẽ vỡ sọ.
Họ đành phải trải đệm giảm chấn khắp mặt đất.
Tôi nghe thấy họ bàn tán...
"Đội ngũ khoa học gia tham gia nghiên c/ứu mẫu người máy này đều đã bị gi*t sạch."
"Còn ai có thể tắt cô ta không?"
"..."
Họ chuẩn bị tiến về phía phòng điều khiển.
Tôi suy nghĩ một chút rồi rời khỏi đó.
Còn mấy tên vệ sĩ kia, lát nữa tôi định giả vờ ngây ngô đổ lỗi cho người máy.
Dù sao đám người này trông cũng không thông minh lắm.
41.
Tôi vội vã chạy đến sảnh tiệc để c/ứu bố và bạn thân.
Vừa tới cửa, tôi thoáng thấy Lâm Tu đang được một đám người vây quanh chạy tới.
... Đang đóng vai "Vua trở lại" đấy à?
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà dây dưa với anh ta, chỉ muốn nhanh chóng hòa vào đám đông.
Kết quả Lâm Tu cố tình chạy tới, giả vờ vô ý đụng vào tôi.
Tôi: "..."
Lâm Tu giả vờ ngạc nhiên: "Ơ? Tiết Oánh Oánh? Sao cậu lại ở đây?"
Tôi hít sâu một hơi: "Đến nước này rồi mà anh vẫn không quên tán gái, bị bệ/nh à!"
Mẹ kiếp!
Không phải vì tôi đang bận, tôi thật sự muốn đ/á/nh anh ta!
Tôi chạy phía trước, anh ta đuổi theo phía sau, cố tình chen sát vào tôi, lầm bầm:
"Cậu xem cậu oan uổng tôi chưa? Tôi là kẻ nhát gan à? Tôi là kẻ cưỡ/ng hi*p gi*t người à? Tôi có phải không? Tôi không phải..."
Đúng lúc tôi không nhịn nổi nữa muốn đ/ấm anh ta, cánh cửa lớn mở ra.
Lão Cảnh "yêu chó" xuất hiện ở cửa.
Vừa thấy Lâm Tu, lão vội kéo anh ta lại: "Tiểu Tu! Cậu ra được rồi!"
Lâm Tu vừa chạy vừa quay đầu: "Tiết Oánh! Cậu chuẩn bị tinh thần xin lỗi tôi đi!"
Tôi: "..."
42.
Khi tôi bước vào, Lâm Tu đã bị bao vây ở giữa, một đám người đang chờ anh ta giải thích chuyện gì đang xảy ra.
Đặc biệt là Tổng giám đốc Cảnh, bản thân ông ta cũng là một nhà khoa học.
Ông ta nói: "Theo tôi biết, trí tuệ nhân tạo gần với khả năng 'ra quyết định' nhất hiện nay là một mô hình dùng để suy luận và đàm phán, nhưng điều đó bắt buộc phải thực thi trong môi trường được chỉ định."
Có người hỏi: "Ý là sao ạ?"
Tổng giám đốc Cảnh nói: "Ý là người máy sinh học căn bản không thể có ý thức tự giác. Hành vi thảm sát của cô ta là do có người ra lệnh!"