Nhìn thấy ông ta tràn đầy nghi ngờ đối với Lâm Tu và toàn bộ tập đoàn EH, Lâm Tu bình thản giải thích: "Đầu năm nay, dự án nghiên c/ứu người máy sinh học đã bị cha tôi lấy đi và giao cho một nhóm nhà khoa học Tam Độc."

Nói đoạn, anh ta hướng ánh mắt về phía đám nhà khoa học nước ngoài đã ch*t dưới đất: "Nếu bắt buộc phải giải thích, tôi chỉ có thể nói trước đây tôi từng nghi ngờ họ nhắm vào việc nghiên c/ứu vũ khí từ người máy sinh học."

Cả hội trường xôn xao. Đặc biệt là lão Cảnh "yêu chó", mặt ông ta xanh mét: "Nhưng những chuyện này ông ta chưa bao giờ nói với chúng ta! Rõ ràng là ông ta lôi kéo chúng ta đầu tư..."

Lâm Tu bất lực nói: "Chú Cảnh, có khả năng nào là, mọi người căn bản không phải là nhà đầu tư mà ông ta mong muốn không? Hơn nữa, nghiên c/ứu loại này ở trong nước vốn dĩ đã là phi pháp rồi."

Anh ta lại ẩn ý nhìn sang nhóm đại diện công ty nước ngoài khác đã ch*t dưới đất.

Lão Cảnh: "... Ý cậu là, chúng ta đều chỉ là quân xanh?"

Những người có mặt ở đây đều là nhân tài kinh doanh đỉnh cao, lập tức hiểu ra vấn đề. Họ chỉ là quân xanh, làm nền để những người m/ua thực sự mà Lâm Diệu Hoa nhắm tới thấy được sự cạnh tranh khốc liệt, từ đó nâng giá.

Lâm Tu lại ném ra một tin chấn động: "Tiến sĩ Trần Viễn Đoan trong đội ngũ chúng tôi vẫn luôn thu thập chứng cứ. Nhưng cô ấy đã bị s/át h/ại rồi."

Lão Cảnh ngẩn người: "Tiểu Trần? Cô ấy... cô ấy ch*t rồi sao?"

Lâm Tu gật đầu: "Vụ án xảy ra ở huyện P. Tôi đã không thể bảo vệ cô ấy. May mắn là... cô ấy đã để lại chứng cứ."

Nói xong, anh ta rút chiếc vòng cổ đang đeo, mặt dây chuyền là một chiếc USB nhỏ xíu.

Lão Cảnh lập tức bùng n/ổ. Ông ta chỉ tay vào Lâm Diệu Hoa đang bị treo ngược trên cây mà ch/ửi bới:

"Thằng già khốn kiếp Lâm, mày dám b/án nước! Còn muốn kéo chúng tao xuống nước! Mày là thứ s/úc si/nh không bằng..."

Dưới sự dẫn dắt của ông ta, hội trường lập tức vang lên những tiếng ch/ửi rủa như sấm. Màn kịch đột ngột này khiến bố tôi và Giang Ngưng đứng hình. Sau đó, họ đồng loạt nhìn về phía tôi.

... Tôi biết nói gì đây, thật sự có chút bực bội vì bị anh ta "diễn" cho một vố.

43.

Cuối cùng Lâm Tu "khôi phục" lại chương trình của người máy và hạ Lâm Diệu Hoa xuống. Ông ta lập tức bị bắt giữ. Trong chuyện này, không một ai nghi ngờ Lâm Tu. Tất cả chúng tôi đều bị đưa về để phối hợp điều tra.

Đến nước này, tôi mới xâu chuỗi được toàn bộ sự việc. Chúng tôi đều là một phần trong "vở kịch" của Lâm Tu, đặc biệt là tôi.

Chuyện xem mắt có lẽ chỉ là trùng hợp. Nhưng ba tháng trước, anh ta để người máy đến quấy rối tôi vào sáng sớm. Anh ta quá hiểu tôi, biết chắc tôi sẽ đ/á/nh nát "Thần Hy". Thế là anh ta danh chính ngôn thuận lấy lại "Thần Hy" để sửa chữa, đồng thời lấy lại quyền kiểm soát.

Nạn nhân đầu tiên là Kim Minh. Thực ra tôi đã điều tra từ lâu, công ty [Ngự Thị] mà hắn làm việc hợp tác sâu rộng với tập đoàn Lâm Thị. Mà công ty này từ lâu đã bị kiện nhiều lần vì xâm phạm và đ/á/nh cắp quyền riêng tư của người dùng. Bản thân Kim Minh còn lợi dụng chức vụ, giấu 20GB ảnh riêng tư của người dùng nữ trong máy tính, tất cả đều bị tôi xóa sạch khi hack vào.

Về việc này, tôi chỉ có thể nói Lâm Diệu Hoa hợp tác với loại công ty như vậy, đúng là đồ rác rưởi không bao giờ bước chân được vào chốn sang trọng.

Lâm Tu giả vờ đi/ên kh/ùng tại buổi họp báo, cao giọng tuyên bố không sản xuất hàng loạt người máy này. Trần Viễn Đoan cùng anh ta diễn kịch, thực tế đã tạo ra làn sóng dư luận. Anh ta gọi việc "Thần Hy" gi*t Kim Minh là "ngoài ý muốn". Về điểm này, tôi vẫn giữ thái độ dè chừng.

Nhưng, Lâm Diệu Hoa không có lấy một chút giới hạn nào. Vì "Thần Hy" có tính bạo ngược, khó b/án ở trong nước, ông ta quyết định dùng danh nghĩa "vũ khí người máy" để b/án cho nước ngoài. Phải thừa nhận, ông ta đúng là một thiên tài kinh doanh.

Tiếp đó, Lâm Tu giăng một cái bẫy. Anh ta tối ưu hóa ngoại hình người máy, cố tình tiết lộ thông tin của tôi cho Lâm Diệu Hoa, rồi cài sẵn một lệnh thảm sát vào "Thần Hy". Cách kích hoạt lệnh đó, chính là thông qua việc "tôi" bị lấy mẫu.

Về điều này, bố tôi đã nói một câu: "Khương Thái Công câu cá, cá tự nguyện cắn câu thôi. Suy cho cùng, chính Lâm Diệu Hoa đã tự kích hoạt lệnh này."

44.

Nửa năm sau, tôi chuẩn bị ra tòa làm chứng cho vụ án của Trần Viễn Đoan. Giang Ngưng và Lâm Tu đều đến dự.

Tôi đã tìm cho luật sư một điểm tranh luận rất thú vị. Bây giờ Lâm Diệu Hoa đã bị bắt, x/á/c định rõ hơn chục kẻ kia đều hiểu rất rõ mình đang tham gia vào một vụ hi*p da/m tập thể và gi*t người cố ý. Nhưng vì chúng gây án riêng lẻ, và mỗi đứa tự lên kế hoạch cho vụ án của mình...

Vậy nên làm sao để x/á/c định ai là chủ mưu? Mục tiêu của chúng tôi là tống khứ tất cả bọn chúng vào t//ử h/ình. Có thể sẽ không suôn sẻ, nhưng không sao, vụ kiện này chúng tôi có thể từ từ đ/á/nh.

45.

Sau khi phiên tòa kết thúc, tôi mời Lâm Tu đi ăn một bữa.

Trong bữa ăn, tôi chân thành xin lỗi anh ta: "Cái danh xưng kẻ cưỡ/ng hi*p gi*t người, quả thực rất khó nghe. Xin lỗi anh."

Lâm Tu đắc ý đến mức muốn bay lên. Anh ta nói: "Tôi cũng có chút đ/au lòng đấy."

"Ừ, có thể hiểu được."

Anh ta lại nói: "Nhưng tôi cũng có chuyện muốn giải thích với cậu. Tôi thừa nhận, tôi đúng là có giấu một số thông tin dữ liệu của cậu. Nhưng tôi không đưa cho Lâm Diệu Hoa, là người của ông ta tự đ/á/nh cắp..."

Tôi ngắt lời: "Không sao, chuyện đó không quan trọng."

Lâm Tu ngẩn người: "Không quan trọng?"

Tôi nói: "Thú thật, tôi cũng chân thành cảm thấy vui mừng cho anh."

Lâm Tu ngây người: "Vui mừng?"

"Trước đây anh đúng là quá nhát gan."

Tuy tôi có thể hiểu, dù sao Lâm Diệu Hoa là kẻ phản nhân loại cực đoan. Nhưng có một thời gian Lâm Tu thực sự bị thuần hóa quá triệt để. Thậm chí khi đã lớn anh ta còn giúp Lâm Diệu Hoa ki/ếm tiền, thật là...

Lâm Tu im lặng một lúc, đột nhiên nói: "Thần Hy là do tôi tạo ra ở nước ngoài."

"Ừ?"

Anh ta nói: "Trước khi ra nước ngoài tôi mới biết mẹ tôi là vì bảo vệ tôi nên bị cha tôi đ/á ch*t."

Tôi: "..."

"Tôi rất c/ăm h/ận. Hơn nữa lúc đó cậu đột nhiên không thèm để ý đến tôi nữa. Nhưng tôi chẳng có cách nào, dù sao con người không thể trưởng thành trong một đêm. Nên tôi tạo ra Thần Hy để bầu bạn."

Giang Ngưng: "Xì..."

Tôi: "?"

Giang Ngưng: "Không có gì, hai người tiếp tục đi."

Anh ta lại hỏi: "Vậy cậu thực sự không gi/ận vì tôi có thể đã b/án đứng cậu sao?"

Tôi lắc đầu: "Tôi thực sự rất vui cho anh."

"Vậy sao..."

Anh ta đột nhiên đứng dậy, vội vàng nói: "Tôi nhớ ra mình còn chút việc, phải đi trước đây."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm