Tôi vô tình chứng kiến hiện trường vụ sát nhân từ ban công nhà mình.

Tên hung thủ vừa mới nện nạn nhân hai gậy "bốp bốp".

Ngẩng đầu lên, hắn bắt gặp tôi đang đứng uống trà sữa trên ban công.

Từ xa, hắn nhẩm đếm số tầng nhà tôi, rồi còn giơ tay ra hiệu OK với tôi.

Sau đó, ngay trước mặt tôi, hắn giương cao gậy bóng chày, chuẩn bị tận hưởng đò/n chí mạng cuối cùng.

Còn tôi, thuận tay móc ra một chiếc sú/ng cao su.

1.

Mưa đêm nay to quá.

Nạn nhân vẫn còn chút ý thức, cố gắng giơ nắm đ/ấm lên không trung.

Tôi không nghe thấy tiếng cô ấy, nhưng chắc là đang kêu c/ứu?

Nhưng hành động này chỉ càng kí/ch th/ích tên hung thủ.

Sự xuất hiện của tôi, một "nhân chứng", càng thêm phần kí/ch th/ích hắn.

Tựa như bữa tiệc sát nhân vừa được nêm nếm đến độ chín hoàn hảo, lại bất ngờ được rắc thêm gia vị bất ngờ.

Nhìn cách hắn cố ý tạo dáng chuẩn bị ra đò/n, đủ biết cảm giác thỏa mãn khi làm chủ sinh mạng người khác của hắn đang đạt đến đỉnh điểm chưa từng có.

Ch*t ti/ệt, hắn dám coi tôi là một phần trong trò tiêu khiển của hắn.

Tôi thuận tay nhặt một viên đ/á cuội trong chậu hoa bên cạnh, kéo căng dây cao su.

2.

"Bốp".

Viên đ/á trúng ngay cổ tay tên hung thủ.

Cây gậy bóng chày trên tay hắn rơi xuống đất.

Tôi tiếp tục kéo căng sú/ng.

"Bốp."

Viên đ/á cuội thứ hai rơi sát chân hắn.

Rồi viên thứ ba, thứ tư…

Hắn nhặt hung khí lên định bỏ chạy.

Tôi từ từ kéo căng sú/ng cao su, b/ắn liên tiếp ba viên.

Tên hung thủ ngã gục.

Tôi lập tức gọi điện đ/á/nh thức Giang Ngưng, cô bạn thân sống ở tầng trên, bảo cô ấy xách hộp sơ c/ứu xuống.

Khoảnh khắc nhìn rõ mặt nạn nhân, tôi chợt sững lại.

Sao lại là cô ta nữa?

3.

Cô gái này tên Tiểu Tạ, là hàng xóm sống ngay dưới tầng nhà tôi.

Không chỉ vậy, cô ấy còn là nạn nhân sống sót trong một vụ án gi*t người hàng loạt khác.

Tôi biết chuyện này là do bản thân có thói sưu tầm tài liệu về các vụ án lớn.

Vụ án đó xảy ra cách đây 10 năm.

Thủ phạm là một ngư dân, chuyên nhắm vào các thiếu nữ tuổi teen.

Hắn thường nh/ốt nạn nhân trên thuyền một thời gian, tr/a t/ấn trong 7 ngày rồi ra tay s/át h/ại, sau đó mới chở x/á/c ra biển phi tang.

Năm đó Tiểu Tạ mới 18 tuổi, tôi không tra được cụ thể cô ấy đã trải qua những gì.

Chỉ biết lần đó, cô ấy đã phản kháng, đ/âm lại hung thủ, rồi lênh đênh trên biển suốt 3 ngày trước khi được c/ứu sống.

Cô nàng này, tuy xui xẻo nhưng đúng là mạng cứng.

4.

Lúc này.

Giang Ngưng gọi hai tiếng: "Tiểu Tạ, Tiểu Tạ?!"

Tiểu Tạ đã mất ý thức.

Cô ấy quay sang tôi, giọng đầy lo lắng: "Oánh Oánh, cô ấy hình như đang mất m/áu nhiều quá!"

Đúng vậy, đây cũng là điểm khiến tôi thấy kỳ lạ.

Rõ ràng hung thủ cầm gậy bóng chày, nhưng vết thương do đ/á/nh đ/ập trên người cô ấy lại không nhiều.

Ngược lại, lại có nhiều vết đ/âm.

Mưa to quá cuốn trôi m/áu, khó x/á/c định chính x/á/c điểm chảy m/áu.

Tôi không kịp nghĩ nhiều, lập tức bế cô ấy vào sảnh tầng một.

Khi cởi áo cô ấy ra, Giang Ngưng không khỏi hít một hơi lạnh.

Trên người cô gái này có ít nhất vài chục vết đ/âm, trong đó có một nhát ch/ém thẳng từ trên đầu xuống.

Trong tình trạng này, người thường đừng nói đến việc tiếp tục chống cự hay bỏ chạy, e là đã ngất xỉu từ lâu.

Hơn nữa, trên người cô ấy rất ít vết thương phòng thủ.

Có lẽ trước đó cô ấy đã liều mạng xông vào tấn công rất quyết liệt và đầy kỹ thuật, bất chấp lưỡi d/ao.

Cô nàng này rất thông minh, cô ấy biết khi đối phương đã quyết tâm ra tay s/át h/ại, nếu chỉ co ro ôm đầu chịu trận thì cơ hội sống sót là 0.

Tôi bẻ mở bàn tay đang nắm ch/ặt của cô ấy, thấy trong kẽ móng tay toàn là da thịt của hung thủ.

Cô ấy rất rõ, chỉ có tiếp xúc trực tiếp với hung thủ nhiều nhất có thể, mới lưu lại được nhiều dấu vết của hắn trên người mình.

Ví dụ như đống DNA của hung thủ dính đầy tay thế này.

5.

Lúc nãy mưa to quá, chúng tôi hoàn toàn không thể x/á/c định lượng m/áu mất.

Vừa mới cầm m/áu được vết thương lớn.

Giang Ngưng đột nhiên hét lên: "Cô ấy hình như ngừng thở rồi!"

Tôi lập tức tiến hành ép tim ngoài lồng ng/ực cho cô ấy.

Tình huống này, sống hay ch*t, chỉ còn tùy vào số mệnh của cô ấy.

May mắn thay, cảnh sát và xe cấp c/ứu đến rất nhanh.

Giang Ngưng lao ra mưa làm người dẫn đường.

Rồi vang lên tiếng hét: "Oánh Oánh! Hung thủ chạy mất rồi!"

Nhân viên y tế xông vào tiếp quản công việc của tôi, tôi vội chạy ra ngoài xem.

Ch*t ti/ệt thật, tên hung thủ vừa ngã trong mưa đã biến mất tăm.

Biến mất cùng hắn còn có cây gậy bóng chày làm hung khí và 6 viên đ/á cuội tôi vừa b/ắn trúng.

Chuyện này thú vị đây.

6.

Cảnh sát thì chẳng thấy thú vị chút nào.

Nữ cảnh sát chỉ huy đội họ Kiều, đôi lông mày nhíu ch/ặt đến mức kẹp ch*t ruồi.

Sau khi hỏi nhanh vài câu, cô ấy lập tức phán đoán hung thủ có thể chưa chạy xa, liền điều người ráo riết truy bắt.

Hơn nữa mưa đêm nay quá to, dấu vết đang bị xóa sổ rất nhanh, cần phải tranh thủ từng giây để thu thập chứng cứ.

Tiểu Tạ được đưa lên xe cấp c/ứu cùng với bác sĩ vừa thực hiện ép tim cho cô.

Khoảnh khắc cô ấy được gắn máy thở, tôi biết mạng cô ấy coi như đã giữ được.

Cô ấy sống một mình, không người thân cũng chẳng thấy bạn bè gì, nên Giang Ngưng đi theo đến bệ/nh viện.

Ngay sau đó, cảnh sát đến nhà tôi thu thập chứng cứ, chủ yếu là khảo sát góc nhìn.

Trời sáng lúc nào không hay.

Tin tốt là Giang Ngưng gọi về báo Tiểu Tạ đã qua cơn nguy kịch.

Tin x/ấu là thời gian vàng để truy bắt hung thủ đã trôi qua, họ vẫn chưa tìm thấy hắn.

7.

Chiều hôm đó, cảnh sát Kiều lại dẫn người đến nhà tôi xem camera.

Xui xẻo là, hệ thống camera trong khu chung cư tối qua "trùng hợp" hỏng mất một loạt.

Tiểu Tạ làm thu ngân ở cửa hàng tiện lợi gần khu chung cư, lúc xảy ra án cô ấy đang làm ca đêm.

Cảnh sát đã tổng hợp tất cả những gì có thể từ camera cửa hàng tiện lợi đến khu chung cư.

1:30 sáng nay, camera cửa hàng tiện lợi ghi lại cảnh Tiểu Tạ đang làm việc bỗng h/oảng s/ợ chạy ra ngoài.

1:41 sáng, hình ảnh Tiểu Tạ chạy thục mạng dưới mưa bắt đầu xuất hiện trên camera khu chung cư.

1:45 sáng, Tiểu Tạ va phải một gã đàn ông mặc đồ đen đội mũ lưỡi trai, hai người dường như xảy ra xung đột, gã đuổi theo Tiểu Tạ và cả hai cùng biến mất khỏi tầm quan sát.

Tiếp theo là lúc tôi hứng chí ra ban công ngắm mưa, chỗ này camera đã hỏng.

Nhưng tôi nhớ rõ lúc đó là 2:24 sáng.

Toàn bộ quá trình này trông rất kỳ lạ, giống như một vụ xung đột b/ạo l/ực bộc phát ngẫu nhiên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm