Nghe vậy, Thanh Nhi vội vàng đáp: "Dạ."
Quốc Tử Giám xây bên ngoài hoàng cung.
Ta sai người đi thỉnh thị hoàng đế, hoàng đế chuẩn y, còn phái người chuẩn bị kiệu liễn cho ta.
Ngự lâm quân mở đường, nghi trượng vô cùng hoành tráng.
May thay Quốc Tử Giám cũng gần hoàng thành.
Đến nơi, ta xuống kiệu, để ngự lâm quân chờ bên ngoài, lúc này mới dẫn Thanh Nhi bước vào trong.
Tế tửu Quốc Tử Giám nhận được tin tức, dẫn theo mọi người ra nghênh đón.
Ta xua tay: "Chư vị không cần đa lễ, bổn cung hôm nay chỉ tới thăm thái tử."
Tế tửu đã ngoài năm mươi, chòm râu dê, trông rất hiền từ, nghe vậy liền khom người dẫn đường: "Vâng, Hoàng hậu nương nương mời bên này, thái tử điện hạ biểu hiện ở Quốc Tử Giám từ trước tới nay đều rất tốt..."
Ta khẽ gật đầu, theo người bước vào trong.
Mọi người khác đều theo sau chúng ta, tranh nhau nói thái tử biểu hiện tốt ra sao.
Nhưng chưa kịp bước tới sân luyện võ, đã nghe bên trong truyền đến tiếng ẩu đả.
"Ngươi dám mạo phạm tiểu gia!"
Ta lập tức nhận ra, đó là giọng của thái tử Triệu Nguyên Chiêu.
Sân luyện võ rộng mở.
Tiến vào bên trong, nhìn một cái đã thấy thái tử đang đ/è một thiếu niên nửa lớn hơn mình xuống đất mà đ/á/nh túi bụi.
Thấy vậy, sắc mặt tế tửu lập tức thay đổi, khẽ ho một tiếng: "Thái tử điện hạ!"
Đột ngột nghe thấy tiếng người, thái tử mất kiên nhẫn quát: "Hét cái gì mà hét!"
Nói đoạn, người ngẩng đầu lên, va phải ánh mắt thản nhiên của ta.
Đồng tử thiếu niên co rút lại, động tác khựng ngay tại chỗ.
Thiếu niên dưới đất bị đ/á/nh đến đỏ cả mắt, nhân cơ hội này, bất chấp tất cả mà lật ngược thái tử.
Thái tử không phòng bị, ngã mạnh xuống đất, phát ra tiếng "bộp" một cái.
Ta nhíu mày, vội vàng tiến tới.
Nhưng chưa kịp đưa tay ra đỡ, thái tử đã tự mình bò dậy, đ/au đến mức nhe răng trợn mắt.
Ta vốn tưởng người sẽ tố cáo kẻ kia đã phạm lỗi gì khiến người ra tay, nào ngờ, thấy ta đăm đăm nhìn mình, thiếu niên muốn nói lại thôi, sắc mặt từ từ đỏ bừng, hồi lâu sau mới nặn ra một câu: "Tiểu gia không chấp nhặt với hắn là được chứ gì!"
Ta: "???"
12
Ta không hiểu ý, đưa tay về phía người. Thấy vậy, người vô thức lùi lại phía sau, cảnh giác nhìn ta.
Nhưng khoảnh khắc sau, người trơ mắt nhìn ta nhẹ nhàng phủi sạch bụi bẩn dính trên vạt áo người, nhất thời ngẩn ngơ.
Ta khẽ cất tiếng: "Ngươi là thái tử, nhân từ là chuyện tốt, nhưng nếu kẻ khác mạo phạm thiên uy, cũng nên trừng ph/ạt."
Vừa nghe thấy lời này, thiếu niên lập tức ngẩng đầu lên.
Đối diện với ánh mắt ôn hòa của ta, người có chút nghi hoặc bất định, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói.
Ta không cưỡng ép, chỉ nhàn nhạt nhìn đám học trò đang xem náo nhiệt gần đó: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Chúng tất nhiên không dám giấu giếm, lắp ba lắp bắp kể lại.
Số là thái tử cùng con trai của Thị lang phủ tỷ thí b/ắn cung.
Con trai Thị lang phủ nói tỷ thí cần có tiền đặt cược, liền lấy ra miếng ngọc bội mẫu thân tặng.
Thái tử cũng lấy ra ngọc như ý.
Kết quả thái tử thắng, nhưng công tử Thị lang phủ lại không chịu.
Nói rằng ngọc bội đó là mẫu thân tặng, thái tử cũng chẳng thiếu thốn gì.
Khiến thái tử không vui, nhưng cũng chưa phát tác.
Ai ngờ hắn lại miệng lưỡi đ/ộc địa bồi thêm một câu: "Thái tử điện hạ ngươi không có mẫu thân, không hiểu tâm trạng của ta thì thôi, cũng không thể cư/ớp bảo bối của người khác chứ..."
Đều là độ tuổi bảy tám, lại được gia đình nuông chiều, thế là không hợp ý liền đ/á/nh nhau.
Nghe xong, ta nhìn thấy thái tử nắm ch/ặt nắm đ/ấm, hiển nhiên lửa gi/ận đang bốc ch/áy.
Trầm ngâm một lát, ta quay sang nói với tế tửu: "Truyền lệnh bổn cung, con trai Lưu Thị lang ngôn hành vô trạng, phạm thượng, nhưng xét vì tuổi còn nhỏ, ph/ạt vả miệng mười cái, về phủ cấm túc một tháng."
Tế tửu mồ hôi lạnh ròng ròng gật đầu: "Vâng."
Nói xong, ta quay đầu nhìn thái tử: "Đi thôi, hồi cung."
Thái tử: "..."
Người lặng lẽ liếc ta một cái, rốt cuộc không từ chối.
13
Đổi xe ngựa hồi cung.
Thiếu niên nửa lớn ngồi cách ta thật xa, không hé nửa lời.
Ta lo người vừa ngã như vậy, không biết có bị thương không, chủ động mở lời: "Thái tử..."
Nhưng bị người ngắt lời, người quay đầu, nhìn thẳng vào mắt ta: "Ngươi sẽ mách lẻo với phụ hoàng sao?"
Ta ngẩn ra: "Mách tội con trai Lưu Thị lang?"
Đây là muốn n/ợ con cha trả sao?
Nhưng thiên gia uy nghiêm, quả thực không thể xâm phạm.
Ta gật đầu: "Việc này bổn cung sẽ nói với hoàng thượng, tuyệt đối không để thái tử phải chịu uất ức."
Nghe vậy, ánh mắt thái tử khẽ d/ao động, hạ giọng nói: "Ta còn tưởng ngươi..."
Lời phía sau người không nói ra.
Ta: "Ừm?"
Người lại không chịu nói nữa, quay đầu đi, có chút ngượng ngùng nói: "Không có gì, đa tạ."
Ta mỉm cười: "Đây là việc ta nên làm."
Thái tử: "..."
14
Sau khi hồi cung, ta truyền thái y đến xem vết thương cho thái tử.
May thay người chỉ bị bầm tím vài chỗ, không có gì đáng ngại.
Khi bôi th/uốc cho người, vành tai tiểu thái tử đỏ ửng, không tự nhiên né tránh tay ta: "Chuyện nhỏ thế này để tự ta làm!"
Ta ấn đầu gối người, khẽ quát một câu: "Đừng động, sắp xong rồi."
Tiểu thái tử: "..."
Người không động nữa, dùng đôi mắt đen láy lén nhìn ta.
Thấy thần sắc ta nghiêm túc, ánh mắt tiểu thái tử khẽ biến đổi.
Đợi bôi th/uốc xong, ta đặt lọ th/uốc sang một bên, dặn dò: "Nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Người ậm ừ đáp lại, không còn kháng cự xa cách như trước: "Ừm."
Chuyện ở Quốc Tử Giám nhanh chóng truyền đến tai hoàng đế.
Nhưng hoàng đế lại nổi trận lôi đình, nghe cung nhân nói, hoàng đế hôm nay không biết vì sao tâm trạng cực tệ, lại nghe tin này, gi/ận dữ đ/ập vỡ chén trà tím trong Ngự thư phòng, quát lên: "Thật là láo xược! Các ngươi đều láo xược!"
Lưu Thị lang quỳ trong điện run cầm cập.
Đến cuối cùng, hoàng đế m/ắng nhiếc Lưu Thị lang dạy con không nghiêm, nếu không dạy nổi con, sau này cũng không cần đến triều bái nữa.
Biết tin, ta cũng không ngạc nhiên.
Hoàng đế vốn dĩ rất bao che, người có thể m/ắng thái tử, nhưng người khác thì không được.
Đêm đó.
Điều khiến ta bất ngờ là hoàng đế đến tẩm cung của ta.
Khi ta khoác áo ngoài đứng dậy hành lễ, trong lòng còn thấy kinh ngạc.
Người chưa bao giờ ở lại chỗ ta.
"Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng."
Không có lời đáp.
Ta quỳ dưới đất, đầu gối lạnh buốt.
Ánh sáng trong điện mờ ảo.
Ta đang đoán ý đồ của người, nào ngờ khoảnh khắc sau, lại nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của hoàng đế: "Hoàng hậu, láo xược thật! Dám tư thông với Chu Giai trước khi nhập cung!"
Lời vừa dứt, tựa như sấm sét giữa trời quang.